Như vậy đi, hôm nay có lẽ cũng là ngày lành tháng tốt, chúng ta đã gặp nhau từ lâu cũng là cái duyên (dù không phải là gặp mặt). . Thực sự thì chưa đến mức mở con AI9.0tk29 chạy bằng cơm như vẫn chém gió về nó hàng bao năm nay để nó đến đó xem rồi chạy về báo lại kết quả (vì không phải cứ thích là đi đến đó lấy về được, cái gì cũng cần năng lượng). Tuy nhiên, gặp lại vẫn là cái duyên, nên có mấy lời:
- Chúng ta không thuộc thế giới vàng, việc dự đoán đúng, sai thực ra không có ý nghĩa gì lắm. Việc thừa nhận vàng là 1 tài sản an toàn bậc nhất về mặt giá trị ở bất kỳ thời đại là việc thừa nhận 1 sự thật ai cũng rõ, nhưng chúng ta vẫn cho rằng giá của vàng chỉ ở 80-100 triệu vnđ trong nhiều năm, hàng chục năm từ vài năm trước. Khi vàng đến con số này - chúng ta đã đưa ra dự đoán: Giá vàng không tăng được nữa. Và bây giờ, vẫn sai. Sai đúng không ảnh hưởng gì, vì chúng ta không ở thế giới vàng.
- Tuy nhiên, đây là thời điểm “nhạy cảm” của vàng khi Mỹ tuyên bố kiểm kê kho vàng. Những điều đã nói, đã nói. Người đọc thừa nhận thức để rõ ý của người viết, nên không cần nói lại. Bổ sung cho người đọc cái giá của vàng cùng thời gian mà người viết cho rằng (như phía trên).
Người đọc nếu ôm vàng vật chất thì cũng có 1 chút định hướng nếu như điều đã nói xảy ra. Còn nếu ôm XAU thì đâu cần phải quan tâm mấy cái vấn đề này.
- Người đọc có thể vì vị thế của mình mà chưa nhận thấy rõ, ở bản tin khi nhắc đến vàng… người viết đã trọng điểm chỉ dùng từ ”nếu”. Có nếu thì mới có thì. Còn nếu không có nếu, tức nếu không xảy ra thì cái thì cũng không xảy ra.
- Với cách hành văn của người viết, người đọc thừa rõ, nếu người viết mà “có ý định hô hoặc xác quyết vàng giảm” sẽ dùng ngôn ngữ khẳng định, đao to búa lớn… và có sai thì lại thừa nhận mình sai hoặc “quên”. . - Làm sao đâu? Người viết vẫn viết: Trên 30% dự báo của người viết là sai mà…
- Vì thế, người đọc cần tĩnh tâm lại để xem… “hay đang bị vị thế ảnh hưởng”. Bởi người viết là người ngoài thế giới vàng, và đặc biệt, sai hay đúng… người viết cũng không chết mà cũng chẳng được thêm cái E gì.
- Giá vàng và cái nếu của người viết nêu ra ở bản tin sẽ chạy tương ứng. Mà cái nếu đó sẽ được xác nhận khi kết quả kiểm kê kho của Mỹ lọt ra. Và kết quả lọt ra là thế nào chăng nữa thì hoặc cái nếu là nếu bừa, nếu sai, nếu không hiện thực… thì cái thì… không xảy ra được. Và biểu hiện của nó là giá vàng sẽ tiếp tục đi lên như nó đang đi.
- Tuy nhiên, nếu cái nếu đó xảy ra, giá vàng… chắc chắn sẽ giảm, và ở đây đã hoá duyên với người đọc thêm cả mức giá và thời gian mà nó sẽ ở đó khi cái nếu ở bản tin xảy ra.
Chắc chắn người viết không có khuyên người đọc là “hãy tin tôi nói/viết” - vì điều này không phải chỉ ở 1 vấn đề này mà xuyên suốt bao năm lẫn cuốn này, đều nói: Đừng tin, hãy tin vào mình
Khi không bị vị thế ảnh hưởng. Người đọc sẽ thực sự có rất nhiều cách để thu lợi từ đây hoặc phòng thủ mọi rủi ro có thể xảy ra… dù giá vàng lên hay xuống, người viết này có viết cái gì chăng nữa… thì người đọc cũng sẽ thu lợi dù người viết đúng hay sai.
Chỉ sợ, người đọc đã bị vị thế hoà tan tâm trí và toàn bộ mọi thứ trong đầu đều hoạt động theo vị thế… thì người đọc có đọc nhiều hơn… nó cũng không vào đầu người đọc (dù sai hay đúng).
Khi không bị ảnh hưởng vị thế. Người đọc có đọc thế này thế nọ từ người viết thì… quan tâm gì người viết sai hay đúng… người đọc ở vị thế của mình, nếu giá vàng ổn định và tiếp tục lên thì thu tiền (chắc chắn rồi)… nhưng giả sử thôi, giá vàng nó sập, nó giảm… từ trong vô thức người đọc sẽ hiện ra cách thức quản trị rủi ro vì… người đọc đã từng đọc những lời này (dù lúc đọc là khi này đây, không tin và cũng được khuyên là: Đừng bao giờ tin). Nhưng khi ấy, giá vàng mất hết đáy nọ đến đáy kia, giả sử vậy, thì… cũng biết 1 phương án.
Tuy nhiên, nếu người đã bị vị thế ảnh hưởng, chiếm tâm trí… sẽ không vào đầu bất cứ điều gì. Người ta sẽ thấy thích và thích người nói đúng về vị thế của mình.
(Giả sử chúng ta mà nắm vị thế short vàng, chúng ta thực sự thích thú và thích thú với những người như người đọc viết về vàng và kim loại quý, - vì sao? - vì 1 khi thực tiễn nó xảy ra đúng hoặc có khả năng xảy ra đúng như người đọc viết… người viết này sẽ “tìm phương án quản trị rủi ro ngay”). Chứ không phải tranh luận/bàn luận xem short mới đúng hay long đúng…
Từ đây, có lẽ là đã không còn gì để nói… như bao lần khác nhắc về chữ “duyên nợ” với những người khác…
Người viết không có bị làm sao nếu người viết sai hay đúng. Người viết chỉ xong đời với HTAB và chỉ có HTAB làm người viết hoá kiếp dù HTAB có kết quả hay không, kết quả tốt hay xấu thì HTAB vẫn là thứ duy nhất người viết nhắc ở Cuốn và hoá kiếp ở đây.
Mọi thứ khác, người đọc tự lượng với số mệnh của mình. Thực tế thì vàng hay giảm cũng sẽ không làm người đọc chết đâu. Người đọc mà tin người viết thì có khi… lại lỡ phước phúc lộc. Còn không tin, là đúng ý người viết. Đừng tin! Và Khi thực tiễn xảy ra, giả sử theo hướng xấu người đọc sẽ tự có cách để không bị thua hoàn toàn, trắng đời.
Chỉ sợ người đọc không đọc dù mắt có nhìn và trong đầu vẫn rõ hết mọi chữ… không đọc nhưng cứ muốn tranh luận, cãi nhau, hơn thua, thể hiện quan điểm, rồi nọ chai thì phí hoài 1 nhân duyên
Vậy xin mời người đọc trở về với vòng tròn của mình. Nay, xin dừng. Xin lỗi vì tất cả! Mà người đọc Không trả lại lỗi cho người viết, cứ muốn người viết nợ thì người viết cũng hoá hư không, như cũng đã nói với nhiều người rồi.