NHÀ THƯƠNG ĐIÊN PHƯỚC - HẠT & MÁI ẤM CHƯ SÊ
Khi thầy Đinh Minh Nhật bước vào sân, một cháu bé tầm 7, 8 tuổi chạy đến ôm chầm lấy ông. Cháu bị đao và bị hẹp hậu môn bẩm sinh. Trong số 131 đứa trẻ được thầy Nhật nuôi dạy ở Mái Ấm Giuse [chúng tôi gọi là Mái ấm Chư Sê - huyện Chư Sê, Gia Lai], 4 cháu bị tàn tật suốt đời, 3 cháu bị bệnh tâm thần trong đó có một cháu gái bị tâm thần nặng.
Vốn là một tu sĩ dòng Đa Minh, nhưng do gặp vấn đề về sức khỏe, thầy Nhật phải rời tu viện sớm. Năm 2004, được tin có một sản phụ người Jrai tử vong, dân làng sắp chôn đứa trẻ sơ sinh cùng mẹ [theo hủ tục của người Jrai], thầy liền chạy đến, đồng ý cho làng một con heo “cúng Giàng” rồi mang đứa trẻ 2 ngày tuổi về. Từ đó, cứ có trường hợp tương tự hoặc có trẻ rơi là người ta lại gọi cho thầy.
Thầy đã phải chôn rất nhiều trẻ sơ sinh vì không đến kịp… Có những bé khi thầy tìm đến, da đã tím tái, kiến và ruồi bu khắp người; có bé… đã bị quạ ăn mất mắt.
Hiện nay có 131 cháu đang sống yên lành dưới Mái ấm Chư Sê.
Trên đường về, tôi đề nghị anh Văn Công Hùng cho ghé thăm “nhà thương điên” của vợ chồng Phước - Hạt. Anh Phước, chị Hạt là một cặp vợ chồng lam lũ, sống dưới một thung sâu ở ngoại ô Pleiku. Vợ làm rẫy, chồng có một chiếc xe chở hàng. Một hôm đi chở đá, thấy một chàng điên cứ bíu loanh quanh xe, không chịu đi, Phước bèn đưa về nuôi, mặc vợ con tá hỏa. Thế rồi, số người điên cứ dần theo về.
Có bệnh nhân do người nhà mang đến gửi, có bệnh nhân người nhà mang đến thả trước nhà… Hôm chúng tôi đến, 13-7-2023, có một bệnh nhân nữ được đưa đến đặt ngay trước cửa.
Có lúc số bệnh nhân tâm thần ở đây lên đến 150, số bệnh nhân hiện đang là 120 người. Anh Phước vẫn phải chạy xe kiếm sống, dưới sự chỉ huy của chị Hạt, những bệnh nhân lành hơn nấu ăn và chăm sóc những bệnh nhân điên hơn.
Tôi chỉ đi lại trong khuôn viên trại chừng 30 phút mà tâm trạng đã hết sức nặng nề, người như rũ ra. Không hiểu bằng cách nào, hai vợ chồng Phước - Hạt lại có thể tận tình chăm nuôi cả trăm con người điên nhiều hơn tỉnh ấy. Chính quyền có lúc đã can thiệp, cho xe đến chở bệnh nhân đi [anh Văn Công Hùng nói là về nhà thương Biên Hòa] nhưng rồi ở đó, số bệnh nhân này quậy quá cỡ lại phải đưa họ quay trở lại. Không hiểu sao, ngay cả những bệnh nhân đã chém đầu cha đẻ, về đây cũng hiền hơn.
Nhiều gia đình, có cả gia đình cán bộ cũng gửi con vào đây.
Cả thầy Nhật và vợ chồng Phước - Hạt đều phải tự xoay xở lấy. Trang, cháu thầy Nhật, một giáo viên đã có biên chế nhưng phải xin nghỉ để về phụ thầy, khen là chính quyền xã hiện nay rất thân thiện. Nhưng theo anh Văn Công Hùng, trước đây thỉnh thoảng thầy Nhật lại phải dắt các cháu chạy ra rừng khi bị “kiểm tra hộ khẩu”.
Thầy Nhật đang bị một khối u trong não nhưng thầy có rất ít thời gian để chăm lo cho mình. Cứ sáng ra là phải kiếm hơn 100 gói mì cho các cháu, gần như tháng nào cũng phải mua chịu lương thực thực phẩm rồi vừa tích cực tăng gia sản xuất, vừa đợi… mạnh thường quân. Đã có 1 cháu tốt nghiệp đại học sư phạm Huế và 3 cháu đang học đại học ở Sài Gòn, nhưng thường xuyên có 3 cháu nằm viện… Tiền bạc như gió vào nhà trống, sờ tới đâu cũng thiếu.
“Nhà thương điên” của vợ chồng Phước - Hạt đã gánh cho các gia đình bệnh nhân và xã hội rất nhiều phiền toái và cả những mối đe dọa. Nhà nước hóa những cơ sở này thì sẽ tan nhưng bỏ mặc họ như hiện nay cũng có thể phát sinh nhiều hệ lụy. Tôi nghĩ là sở Y tế Gia Lai hoàn toàn có thể gửi bác sĩ đến đây cùng gia đình anh Phước thăm khám và hướng dẫn cách điều trị, giúp cải tạo nơi ở và nơi giữ bệnh nhân.
Tôi không rõ, những nhà thương như Trâu Quỳ, Biên Hòa chi phí hằng năm cho mỗi bệnh nhân là bao nhiêu nhưng nếu có chính sách chi thông qua những cơ sở này, hiệu quả có khi còn hơn chi cho những nhà thương điên chính thức.
Theo anh Văn Công Hùng thì do những đứa trẻ được nuôi dưỡng trong Mái ấm Chư Sê hầu hết đều là “trẻ nhặt”. Có thời gian để có giấy khai sinh nhập học, thầy Nhật phải “mượn giấy tờ…” Chính quyền không nên để tình trạng này tiếp tục.
Sở Tư pháp Gia Lai nên gửi cán bộ đến hướng dẫn thầy Nhật hoàn chỉnh giấy khai sinh, hồ sơ cá nhân và trên cơ sở này, Sở Giáo dục nên miễn học phí hoàn toàn cho các cháu. Mái ấm Chư Sê hiện đang có 21 cháu học cấp III, 46 cháu học cấp II, 24 cháu học cấp I và 6 cháu đi mẫu giáo. Thầy Nhật đang phải rất vất vả để có tiền đóng học phí trong khi lo cho các cháu ăn đã vất vả lắm.
Cho dù làm từ thiện bất đắc dĩ như vợ chồng Phước - Hạt hay dấn thân một cách có chuẩn bị của một bậc tu hành như thầy Nhật; cho dù 120 con người ở nhà Phước - Hạt là điên, 131 đứa trẻ ở Chư Sê phần lớn là trong trắng ngây thơ, những bệnh nhân và những đứa trẻ ấy đã thực sự được nương náu dưới những mái ấm.
Vợ chồng Phước - Hạt và thầy Nhật không chỉ tạo thêm cơ hội sống cho hàng trăm con người, họ đã đánh thức lương tâm của rất nhiều người và tạo cơ hội cho chúng ta làm những điều tốt đẹp.
Hãy chung tay với thầy Nhật và vợ chồng Phước - Hạt
Mái ấm Chư Sê:
Đinh Minh Nhật
62410000092934 - BIDV Chư Sê, Gia Lai
Nhà thương điên:
Huỳnh Thị Hạt
62610000964921 - BIDV Gia Lai


