Chuyện hôm qua như nước chảy về đông

15.11.2022

Những ngày tang tóc, bi thương của TTCK VN. Thấm đẫm nước mắt.

Ngày ấy ai hô giữ hay mua cổ phiếu sẽ bị đám đông tổng sỉ vả, nguyền rủa.

Đám đông thật đáng sợ.

Kể từ ngày ấy hơn 1.000 mã trên 3 sàn đã tăng từ 100 - 800%

10 tháng ngỡ như một giấc mơ !

Ước gì thời gian quay trở lại.

Ôn lại những ngày mưa gió cũ

Những chiều quán trọ, những đêm say

Người quen nhắc lại từng tên một

Kể lại từng nơi đặt dấu dày

Hôm ấy PET tạo đáy 10.5

Điều đó khiến lòng em quặn đau !!!

2 Likes

Phù thịnh không phù suy
Kỳ vọng big uptrend này bà con ai cũng vui vẻ! Hihi

2 Likes

Để thành công với nghề đầu tư cần có một niềm tin bất diệt về một ngày mai tươi sáng để không bao giờ bỏ cuộc !

Trong cuộc sống có những thời điểm mà tất cả mọi thứ đều dường như chống lại chúng ta, đến nỗi chúng ta có cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Nhưng các bạn hãy cố gắng đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ thay đổi. Thời gian là chiếc đũa thần nhiệm màu, nó dàn xếp êm thấm mọi chuyện.

Không biết đã bao nhiêu lần con người buông tay từ bỏ khi mà chỉ một chút nỗ lực, một chút kiên trì nữa thôi là anh ta sẽ đạt được thành công.

Nói gì nói, VNI = 981, nhiều mã tăng trưởng ổn định mà PE = 4-5 thấy sai sai.

Giá cổ phiếu về dài hạn nó xoay quanh một cái trục, khi tăng quá đà nó sẽ quay về cái trục này, tạm gọi là giá trị thực của cp, còn khi giảm quá đà nó cũng sẽ ngoi lên quay về quanh trục giá trị.

1 Likes

Cụ dự như thần, sau đó PET về 10.5

Hồi này PET về 10.5 nè Huy

10 tháng mà ngỡ như một giấc mơ Huy à

Dạ bác

Mình dường đã ngủ trăm năm
Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây

Một mai mở mắt nhìn ra
Thấy sông đầy nước thấy hoa đầy đồng.

Bỏ cả giang sơn vì tri kỷ
Ai ngờ tri kỷ thích giang sơn

Anh đừng tìm PET của anh nữa. PET của anh ngày xưa đã chết rồi.

Giá như thứ đè lên em bây giờ là anh chứ không phải áp lực

Không phải mùa thu sao có cúc
Vàng ươm cả một góc chợ chiều
Không phải mùa hè sao có nắng
Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo

1 Likes

15.11.2022

Những ngày tang tóc, bi thương của TTCK VN. Thấm đẫm nước mắt.

Ngày ấy ai hô giữ hay mua cổ phiếu sẽ bị đám đông tổng sỉ vả, nguyền rủa.

Đám đông thật đáng sợ.

Kể từ ngày ấy hơn 1.000 mã trên 3 sàn đã tăng từ 100 - 800%

10 tháng ngỡ như một giấc mơ !

Ước gì thời gian quay trở lại.

Ôn lại những ngày mưa gió cũ

Những chiều quán trọ, những đêm say

Người quen nhắc lại từng tên một

Kể lại từng nơi đặt dấu dày

Hôm ấy PET tạo đáy 10.5

Điều đó khiến lòng em quặn đau !!!

2 Likes

bài viết của a Chun hay thế ạ

1 Likes

Bài học rút ra là đừng bao giờ để mất vị thế (position) của mình. Nó không đơn giản là vấn đề chốt lời hay không chốt lời, nó là vấn đề tâm lý vô cùng quan trọng. Khi ở một vị thế tốt, anh không chịu tâm lý bị thua lỗ. Nhưng khi đã chốt lời, thoát khỏi vị thế an toàn đó, anh sẽ phải vào ở một vị thế khác, cao và cheo leo và đáng sợ. Nó làm anh đau khổ và sẽ có lúc rơi ra. Y như việc leo núi, nhất là những ngọn núi mình dự đoán là kỳ vĩ, thì càng cao càng phải giữ vị thế ban đầu tuyệt vời của mình. Đừng bao giờ đánh mất vị thế !

Lời cuối, nhiều người sẽ cho rằng tôi đầu tư mà lúc nào cũng thận trọng, bảo thủ, định kiến đến nỗi nghi ngờ mọi thứ, kể cả những doanh nghiệp tên tuổi lẫy lừng vạn người mê. Song khi nhìn lại chặng đường 18 năm đầu tư của bản thân và chứng kiến những cú ngã ngựa đầy tức tưởi của những người từng được xem là cao thủ nhiều năm lăn lộn chứng trường. Điều đó khiến tôi nhớ đến câu châm ngôn nổi tiếng của triết gia Ralph Waldo Emerson: “Thật dễ dàng để sống theo quan điểm chung của xã hội. Cũng thật chẳng khó khăn gì để sống một cách cô độc theo chủ nghĩa cá nhân. Song một người vĩ đại là người mà ngay ở giữa đám đông, vẫn giữ được tư duy độc lập hoàn hảo của mình”.

Khi NĐT càng mua được giá thấp hơn so với giá trị thực của doanh nghiệp thì biên an toàn càng lớn. Nói cách khác là NĐT sẽ có khả năng mua cổ phiếu đó với giá đủ rẻ để không chịu một khoản lỗ nào, ngay cả sai khi đưa ra quyết định mua cổ phiếu này. Chiến lược của Phil Town là chờ đợi đến khi giá cả của doanh nghiệp tuyệt vời đó thấp hơn từ 25%-50% so với giá trị thực, ông sẽ bắt đầu mua tích trữ một cách tự tin. Giá càng điều chỉnh, ông lại càng hăng hái mua thêm.

Tất nhiên, việc thực hành các triết lý đầu tư là không hề đơn giản. Ngoài hiểu biết toàn diện về đánh giá doanh nghiệp, Phil Town chia sẻ nhà đầu tư cần có bản lĩnh vững vàng để giữ tâm trí mình độc lập trước hành động của đám đông. Đồng thời cũng cần tỉnh táo khi xem xét diễn biến của thị trường để vừa nắm bắt được tâm lý đại đa số đám đông, vừa kiểm soát được lý trí và kỉ luật của bản thân để sẵn sàng trước một phi vụ đang tới.

Khi bạn muốn rèn luyện làm sói thì không thể sinh hoạt như những chú cừu. Làm trader chuyên nghiệp phải trải qua sự nhàm chán, cô đơn thường xuyên đi ngược đám đông, của việc lặp đi lặp lại không còn cảm xúc. Và đặc biệt phải bước qua những ồn ào nhốn nháo của đám đông ngoài kia. Tôi rèn việc nhàm chán mỗi ngày.

Chun ngẫm kỹ rồi, anh chị không giữ được PET khi thị trường rung lắc dữ dội, khi PET dính phốt tin đồn này kia, vì anh chị không có niềm tin vào PET. Còn tại sao không có niềm tin vào PET là do anh chị không hiểu về PET, không định giá được PET. Nói mãi thì lại phải quay về cái cơ bản nhất là: Tư duy đầu tư, trình độ, kiến thức PHÂN TÍCH CƠ BẢN, ĐỊNH GIÁ DOANH NGHIỆP.

Trong một buổi họp mặt cổ đông gần đây, một vị lãnh đạo lí trí đã phát biểu một câu chúng tôi cho là chí lí vô cùng: “Trong một môi trường đầu tư có integrity (đạo đức) kém thì ta không thể tin được ai cả. Nhất thiết ta phải biết kiểm soát các rủi ro.”

Nhìn đến tương lai:

Ở thời điểm hiện tại, trực giác của chúng tôi cho thấy rằng mức độ cạnh tranh (competition) ở lĩnh vực đầu tư chứng khoán dường như đang ở mức tối đa ! Việc lựa chọn một doanh nghiệp tuyệt vời, bán ở giá hấp dẫn là một thách thức không hề nhỏ: những công ty tuyệt vời thì được định giá rất cao, những công ty định giá thấp thì cơ bản rất kém.

Vì vậy, đầu tư chứng khoán chưa bao giờ dễ dàng, nó đòi hỏi những con người với phẩm chất lí trí, kiên nhẫn, và biết cách tích lũy tiền nhàn rỗi một cách thông minh để đón chờ những cơ hội mà đám đông thường bỏ qua vậy.

Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, anh chị mà tham gia mấy cái room. Chủ room tính cách, trình độ, kinh nghiệm, tư duy… như thế nào, thì lâu ngày các bác cũng bị ảnh hưởng những phẩm chất đó của người ta. Nó như mưa dầm thấm lâu, nói mãi thì người ta phải tin, không tin cũng phải tin, ngày này qua tháng nọ nó ngấm vào máu anh chị. Chỉ có lọc máu may ra mới thay đổi được anh chị.

Tháng Chín rồi nhỉ? Tôi nhận ra Tháng Chín chẳng phải lễ lộc cờ hoa mà bởi cây bàng bất chợt đỏ bừng nơi góc phố. Định biên một đôi dòng cho Tháng Chín nhưng nhiều người biên hay quá nên thôi; đành vùi mình trong cái oi oi nồng nồng còn sót lại dưới mái hiên nghe đi nghe lại câu hát “bên quán nhỏ em buồn nghe lá trút”.

Nhưng có lẽ mùa là một thứ gì đó mang tính ước lệ. Ví dụ như ngoài kia, dưới gốc cây bàng là mùa thu, còn tôi thì ngồi nơi mùa hè. Chúng gần nhau đến độ chỉ cần vài bước chân để đi qua mùa thu, châm điếu thuốc, rồi quay lại nhấp một ngụm cà phê phía mùa hè.

Rồi tôi cũng quyết định bưng ly cà phê của mình sang bên kia, bởi tôi nghĩ trông mình sẽ rất tệ hại nếu không chào mùa thu một tiếng. Có một cô gái đang ngồi, khuất sau khóm đông hầu. Cô ấy đang đeo phone nhưng mở to đến độ tôi có thể nghe rõ đoạn intro của Crying Days. Giá cô ấy có thể dừng lại để trò chuyện, tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi cũng rất thích những slowrock bất hủ và chất ngang tàng của Scorpions, rằng cô ấy rất đẹp, và nhất định tôi sẽ hỏi có phải cô ấy đang ngồi bên mùa thu hay không. Nhưng cô ấy trầm tư quá, ly nước trong tay nghiêng nghiêng, vừa như sắp đổ vừa như đang tựa vào một cái gì đó vô hình.

Bất giác tôi nhìn cô ấy rồi nhìn cây bàng, hình như có hai mùa thu đang hấp dẫn nhau, giữa đó là sự sụp đổ của không thời gian, ánh sáng bị hút thành những đốm loang lổ trên mặt bàn.

Có những lúc ta bình yên như thế. Rồi tự mình tìm một bài hát:

“Từ chia ly,
nghe rơi bao lá vàng
ngập dòng nước sông Seine,
mưa rơi trên phím đàn
chừng nào cho tôi quên”.

Tran Phan

Chào cả nhà ngày mới
Chúc cả nhà một ngày tốt lành


hình ảnh

1 Likes

Khắp cõi mạng người ta đua nhau khuyến nghị đầu tư dài hạn. Mỗi ngày 3-4 mã. Vị chi mỗi năm 800-1.000 mã !

Em mệt !

Hồi này PET về 10.5 nè Huy

10 tháng mà ngỡ như một giấc mơ Huy à

Bây giờ là tháng 9
Bây giờ là mùa thu

Qua cái vụ kinh tế khó khăn chả ai mua sắm gì cả, mà mấy con bán lẻ tăng 100-180% từ đáy thì TTCK là cái gì các bác nhỉ !!!

Phong vũ biểu của nền kinh tế

Hay:

Chứng khoán không phải là nền kinh tế !!!

Cũng tại các chuyên gia + Media cảnh báo ngành bán lẻ rùng rợn quá, nên em đã…

Em đau lắm !!!

Chỉ cần lì lợm như trâu bò là có 180% rồi. Huhu…

1 Likes

Tháng Chín rồi nhỉ? Tôi nhận ra Tháng Chín chẳng phải lễ lộc cờ hoa mà bởi cây bàng bất chợt đỏ bừng nơi góc phố. Định biên một đôi dòng cho Tháng Chín nhưng nhiều người biên hay quá nên thôi; đành vùi mình trong cái oi oi nồng nồng còn sót lại dưới mái hiên nghe đi nghe lại câu hát “bên quán nhỏ em buồn nghe lá trút”.

Nhưng có lẽ mùa là một thứ gì đó mang tính ước lệ. Ví dụ như ngoài kia, dưới gốc cây bàng là mùa thu, còn tôi thì ngồi nơi mùa hè. Chúng gần nhau đến độ chỉ cần vài bước chân để đi qua mùa thu, châm điếu thuốc, rồi quay lại nhấp một ngụm cà phê phía mùa hè.

Rồi tôi cũng quyết định bưng ly cà phê của mình sang bên kia, bởi tôi nghĩ trông mình sẽ rất tệ hại nếu không chào mùa thu một tiếng. Có một cô gái đang ngồi, khuất sau khóm đông hầu. Cô ấy đang đeo phone nhưng mở to đến độ tôi có thể nghe rõ đoạn intro của Crying Days. Giá cô ấy có thể dừng lại để trò chuyện, tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi cũng rất thích những slowrock bất hủ và chất ngang tàng của Scorpions, rằng cô ấy rất đẹp, và nhất định tôi sẽ hỏi có phải cô ấy đang ngồi bên mùa thu hay không. Nhưng cô ấy trầm tư quá, ly nước trong tay nghiêng nghiêng, vừa như sắp đổ vừa như đang tựa vào một cái gì đó vô hình.

Bất giác tôi nhìn cô ấy rồi nhìn cây bàng, hình như có hai mùa thu đang hấp dẫn nhau, giữa đó là sự sụp đổ của không thời gian, ánh sáng bị hút thành những đốm loang lổ trên mặt bàn.

Có những lúc ta bình yên như thế. Rồi tự mình tìm một bài hát:

“Từ chia ly,
nghe rơi bao lá vàng
ngập dòng nước sông Seine,
mưa rơi trên phím đàn
chừng nào cho tôi quên”.

Tran Phan

1 Likes

Một bài viết giá trị