Chuyện hôm qua như nước chảy về đông

115x chắc là hồi thôi xuống tầm này chắc phải hồi được 3 phiên chứ

Cầm cổ giảm giá không đáng sợ, cái đáng sợ là không có niềm tin cổ tăng giá trở lại.

XXX vẫn một niềm tin bất diệt…

Nên cứ giảm là mua thêm

Anh chị đầu tư mà lúc nào cũng nhấp nha nhấp nhổm đứng ngồi không yên, vì anh chị không hiểu rõ mình đang đầu tư cái gì. Mọi thứ mông lung & ảo ảnh.

Giờ tập trung vắt óc suy nghĩ Doanh nghiệp nào mà triển vọng kinh doanh trong 1-2-3 quý tới sáng sủa í. Trước mắt là Q.2 sắp tới nè.

Tránh xa những DN mà BCTC 3-4 quý vừa qua nát bét, thê thảm.

Tư duy đầu tư là một cái gì đó rất khó gặp nhau.

Nói mãi thì cũng phải quay về một thứ :
Bạn phải định giá được DN một cách tương đối & khả năng tạo tiền của DN.

3 Likes

Một trăm năm sau, năm 2124 tất cả chúng ta sẽ ở bên gia đình và bạn bè trong một thế giới khác.

Những người xa lạ sẽ sống trong ngôi nhà của chúng ta và ai đó sẽ sở hữu mọi thứ chúng ta có ngày hôm nay.

Hầu hết đồ đạc của chúng ta sẽ bị vứt đi hoặc phá hủy. Ngay cả những chiếc xe đắt tiền chúng ta đã mua cũng có thể nằm ở bãi phế liệu.

Con cháu của chúng ta có lẽ sẽ không biết đến chúng ta hay nhớ đến chúng ta.

Ý tôi là có bao nhiêu người trong chúng ta biết tên cụ cố của chúng ta. 
Sau khi chúng ta qua đời có thể phải mất vài năm nữa chúng ta chỉ còn là một bức ảnh trên tường.

Vài thập kỷ sau những bức ảnh và thành tích của chúng ta trở thành quá khứ và bị lãng quên.

Nếu chúng ta dừng lại và suy nghĩ về điều này, chúng ta có thẻ nhận ra rằng 95% những thứ trong tâm trí của mình hàng ngày rất vô nghĩa.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này, suy nghĩ và hành động của chúng ta có thể sẽ thay đổi tốt hơn.

Chúng ta là ai? Từ đâu đến? Và sẽ về đâu sau hành trình trải nghiệm thế giới này !

Nhân một ngày mưa dông nhiều tâm trạng, dầm mưa ngoài đường suốt chiều, nhớ lại những khi lạnh lẽo khi chu du thế giới. Rồi lại nhiều chuyện xảy ra hôm nay (và mình chắc nhiều bạn cũng thế, chắc do lỡ theo kèo Messi, haha, giỡn hoy nha), nên xin post lại một đoạn trong sách mà mình rất thích, và hẳn bạn nào theo dõi suốt mấy năm nay sẽ nhớ bài post này khi mình ở Hamburg bên bờ biển Bắc nè.

Thêm tin vui là đợt tái bản lần 2 vừa về, và NXB cũng đã chuẩn bị tái bản tiếp lần 3 luôn rồi ạ, xin cám ơn anh chị em gần xa. Thật trân quý! Anh chị em đã đọc sách tới chương nào rồi ạ? Đã có ai đọc xong chưa và cảm nhận thế nào ạ?

=========================
(Ảnh minh họa chụp ở Greenland trong chuyến đi này)

Cuộc đời mình, cũng như cuộc đời của tất cả mọi người nói chung, hay của tất cả những sinh linh trên trái đất này, cuối cùng tóm lại chỉ là một chuỗi những sự lựa chọn chủ ý hay vô ý từ khi ra đời đến lúc nhắm mắt.

Khi còn bé, ta có thể lựa chọn chơi với bạn này hay nghỉ chơi với bạn khác. Lớn hơn chút có thể chọn học ngành này hay ngành nọ, rồi đi làm có thể nhận công việc này hoặc về quê làm vườn, có thể chọn dừng lại để nói chuyện với cô gái ta vô tình chạm mặt hoặc tiếp tục đi con đường của mình. Rồi khi về già, ta lại có thể chọn một cuộc sống an nhàn hay tiếp tục lao động, rồi khi nhắm mắt, ta mới biết rằng à thì ra cả cuộc đời ta, đến giây phút lâm chung này, tại nơi chốn này, hóa ra lại là hệ quả của một loạt những lựa chọn của ta trên cõi đời này. Và dù ta có muốn hay không thì mọi việc đã trở thành như vậy rồi, ta không còn có thể làm lại nữa, mọi việc đã trở thành quá khứ.

Lúc còn bé, ta không có nhiều lựa chọn, nhưng khi lớn dần lên, cái tổ hợp những sự lựa chọn ấy nở dần ra và lại teo dần khi ta về già. Trước khi mấy nhà bác học phát minh ra được cỗ máy xuyên thời gian và men theo đường hầm thời gian du hành trở về quá khứ để thay đổi cuộc đời mình theo cách mình muốn, thì đến khi ấy chúng ta vẫn còn phải tiếp tục chơi trò chơi chọn lựa này. Mà, giả sử như có lúc ta có thể thay đổi được quá khứ của mình, thì chắc gì ta sẽ tồn tại, kiểu như “nghịch lý ông nội” vậy.

Vì thế, chúng ta cứ phải tiếp tục “chơi ván bài” cuộc đời của mình thôi, bạn có thể rút tiếp lá nữa, hoặc dừng và chờ đợi kết quả, nhưng bạn không thể dừng chơi, vì đó là phạm luật rồi.

Vậy đó, bảy tỷ người trên quả đất này là bảy tỷ hoàn cảnh khác nhau. Có người từ khi trong trứng nước đã có vô vàn lựa chọn đẹp đẽ chờ đợi, mà trong số những con đường ấy thì con đường nào cũng được trải hoa hồng. Có người sinh ra đã nghèo khổ, tại một quốc gia bần hàn, lớn lên và chết đi lại không có bất kỳ lựa chọn nào khác là đi làm để có cái ăn. Họ là những người không có lựa chọn khác, và thật sự là “những người khốn khổ” nhất quả đất. Và, khi không còn lựa chọn nào khác, thì “Nỗi niềm tuyệt vọng được bao quanh bởi những vách tường mỏng mảnh, tất thảy đều sẽ mở đường đến với đồi bại và tội ác”, nói như Victor Hugo.

Câu nói đau đớn nhất trong cuộc đời đối với tôi có lẽ là câu nói “không còn sự lựa chọn nào khác”, chẳng hạn như: “Xin lỗi anh, em không còn sự lựa chọn nào khác”, “Xin lỗi con, mẹ không còn sự lựa chọn nào khác mà phải trao con cho người khác vì mẹ không thể nuôi con được nữa, “Tôi không còn sự lựa chọn nào khác là phải cho anh thôi việc”, “Có lẽ hai đứa mình không còn sự lựa chọn nào khác là phải dừng bước tại đây”.

Và khi bước đến đường cùng, khi không còn sự lựa chọn nào khác, người ta dễ sa ngã và làm những việc điên rồ mà bình thường ngay bản thân họ cũng không bao giờ nghĩ tới được.

Còn tôi thì sao, tôi cũng đã đưa ra nhiều sự lựa chọn và đi theo những lối rẽ không thể ngờ tới trên đường đời .Có lẽ tôi đã có được phần lớn những thứ mình muốn, nhưng bù lại cũng phải đánh đổi những thứ khác để có được. Nhưng, khi nghĩ lại, tôi không tiếc nuối (hoặc chí ít cũng tự nhủ lòng như vậy), vì nếu cho chọn lựa lại, tôi cũng sẽ làm như vậy thôi.

Những người khi đã qua ngưỡng cửa 30 tuổi sẽ cảm nhận được cuộc sống này không có gì miễn phí. Mỗi người chúng ta gặp đều yêu một cái gì đó, sợ một cái gì đó và từng đánh mất một cái gì đó mà. Cũng khi qua ngưỡng cửa ấy, ta mới thấy, ôi cuộc sống này sao mà vô thường quá, ngày mai biết có còn tồn tại hay không. Dù bạn là ai, bạn đang làm gì, bạn như thế nào thì ít nhất trên đời này, vũ trụ mà chúng ta đang sinh sống trong đó cũng chẳng quan tâm chúng ta là ai và ta sẽ sống chết ra sao đâu. Cái vũ trụ vô tận này mất mười tỷ năm và hàng loạt những biến cố lớn không thể tưởng tượng được để nhào nặn ra trái đất, rồi trái đất lại mất hơn bốn tỷ năm nữa để tạo ra loài người, và cuối cùng loài người xuất hiện và bạn chào đời với xác suất 1/ 4 triệu tỷ. Vì thế, vũ trụ không quan tâm tới những sinh linh nhỏ bé yếu ớt đang bị hút vào một cái hành tinh cũng nhỏ bé yếu ớt đang trôi lềnh bềnh giữa thế gian này đâu. Có thể ngay ngày mai đây tất cả chúng ta sẽ trở thành tro bụi.

Vậy thì, cuối cùng chúng ta sống để làm gì?

Chúng ta sống để tiếp tục cuộc chơi của mình, để tiếp tục đưa ra những sự lựa chọn và chơi nốt những ván bài mình còn trong tay để khi nhắm mắt, sẽ có người tiếc nuối khi nhìn lại quãng đời của mình, có người lại mãn nguyện vì mình đã làm những gì tốt nhất, sẽ an lòng đi về cõi vĩnh hằng và về với Đức Chúa Trời/Thánh Allah/cõi Niết bàn… tùy theo tôn giáo của bạn, và đó lại là lựa chọn của bạn, là ván bài cuối cùng của cuộc đời khi lựa chọn nơi để về khi nhắm mắt. Còn sau đó là Game Over, lượt chơi của mỗi người đã kết thúc!

Trước đây tôi thường nghĩ hay là mình cứ sống như đám mây trên trời, lang thang phiêu bồng khắp nơi. Bây giờ nghĩ lại có lẽ nên noi gương con sông sẽ hay hơn.

Vì mọi con sông trên đời đều khác nhau, nên tôi không cần phải giống người khác và đi theo “dòng chảy”

Câu nói đau đớn nhất trong cuộc đời đối của người khác. Tôi có thể là một con sông lớn, cũng có thể là một con sông ngầm dưới lòng đất, miễn tôi là một con sông, không quan trọng nó như thế nào, việc của tôi là cố gắng vươn ra biển lớn hoặc cứ chảy thôi là đã hài lòng rồi.

Vì “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”, tất cả mọi thứ trên đời đều luôn luôn thay đổi và chuyển hóa từng giờ từng phút từng giây, ngày mai tôi phải khác và phải thay đổi, dù nhiều dù ít, dù muốn dù không, nhưng đó là quy luật và phải chấp nhận sự thật đó.

Vì mọi dòng sông không tự sinh ra và cũng không thể tự tách rời khỏi thế giới, cũng như chính bản thể của mình vậy, phải góp mình vào đại dương, dù ít dù nhiều, dù có ai biết đến hay không, miễn đừng là một dòng sông chảy ngược.

Vì mọi con sông đang chảy đều sẽ làm bên bồi bên lở, cũng như tôi không thể làm hài lòng tất cả, sẽ có người vui, người buồn, sẽ được cái này, mất cái kia, nhưng việc của tôi là một con sông nên hãy cứ chảy về biển thôi, không còn cách nào khác, không thì sẽ thành một con sông chết.

Sống như một dòng sông, và thả mình trôi bềnh bồng theo những ngã rẽ cuộc đời, để khi những giọt nước cuối cùng của con sông ấy cạn kiệt dần và biến mất, tôi có thể mỉm cười cất tiếng hát với cuộc đời. Vì cuộc đời của tôi, với tôi, cũng tựa như nàng Esmeralda xinh đẹp, tôi đã luôn yêu nàng Esmeralda cuộc đời ấy, và hạnh phúc khi được ngắm nhìn “nàng” lần cuối trước khi nhắm mắt:

Danse mon Esmeralda
Chante mon Esmeralda
Laisse moi partir avec toi
Mourir pour toi n’est pas mourir

Hãy khiêu vũ đi nàng Esmeralda của tôi
Hãy cất tiếng hát lên đi nàng
Esmeralda của tôi
Hãy để tôi đến bên em.
Được chết vì em, là tôi đã trở thành
bất tử rồi.

Nguồn : Trần Đặng Đăng Khoa

1 Likes

Tư duy chọn hàng - cần thay đổi

Tuần qua mình có dịp được làm việc & nghe 1 số cơ quan quản lý chia sẻ. Thực sự các cơ quan quản lý đang rất nỗ lực để nâng cao chất lượng hàng hoá niêm yết & ngăn chặn, loại bỏ các hành hoá kém chất lượng (cổ phiếu lởm).

Hiện tại tư duy chọn hàng của rất nhiều người tham gia thị trường còn rất kém, mình xin nói thẳng. Rất nhiều Anh Chị gửi mình danh mục kẹp khi thị trường rơi & hỏi cơ cấu như thế nào thì danh mục toàn hàng lởm. Hỏi có tìm hiểu về lãnh đạo doanh nghiệp, về đạo đức kinh doanh, trách nhiệm xã hội… của doanh nghiệp trước khi xuống tiền không thì gần như không nắm.

Nhiều KOL nổi tiếng trên thị trường cũng thế, mình lướt qua cũng toàn thấy hàng lởm, nhiều doanh nghiệp phải 2-3 lần, đợi tới tối mới tổ chức được ĐHCĐ thì kỳ vọng gì khi đầu tư? Đầu tư thế lỗ là phải. Ở đây mình không đả kích cá nhân, chỉ nêu vấn đề nên không mong dính vào tranh luận không đáng. Nhưng thấy tiếc & thấy buồn, nếu bạn may mắn được nhiều người biết, tin tưởng thì đáng lẽ ra tư duy đầu tư nên tử tế. Chuyện có thật là mình từng thẳng thắn không giao du gì với nhiều người khi họ đọc danh mục của bản thân. Với mình, người tử tế chẳng ai đặt niềm tin vào chủ doanh nghiệp lởm cả.

Thị trường mỗi khi không có sóng Bank, sóng Bất động sản, Sóng đầu cơ là thanh khoản tắt ngúm, vì 80-90% thanh khoản đến từ nhà đầu tư cá nhân, mà cá nhân thường thì chơi ở đó cả. Đợt này nhiều cổ phiếu tốt, cổ phiếu xịn vượt đỉnh…và ở đó bóng dáng cá nhân không nhiều. Đa phần bị kẹp lại ở những nhóm cổ phiếu phổ biến nói trên. Nhưng cá nhân trading kẹp lại không có nghĩa là tiền không chảy và tiền thông minh vẫn ở trong những cổ phiếu tốt, cổ phiếu xịn. Nếu đợt này thị trường vượt đỉnh bởi những cổ phiếu đó, lại một lần nữa là một câu chuyện buồn với đa phần NĐT cá nhân. Mà dù thị trường có tăng giảm thế nào đi nữa, câu chuyện chính vẫn phải là chọn cổ phiếu & bớt đi thói quen đầu cơ, trừ khi có tiền điên nhảy vào. Thị trường giờ khôn lên nhiều rồi.

Câu chuyện nâng hạng còn ở phía trước, nhưng đi với câu chuyện đó, hàng hoá trên thị trường và tư duy của nhà đầu tư cá nhân nên được thay đổi. Giả sử có nâng hạng thật, bạn nghĩ mà xem tiền ngoại có đổ vào mua cổ phiếu lởm hay không? Hoặc đơn giản nhất, trong những lúc khó khăn nhất, khi cầm cổ phiếu, bạn có thể đặt câu hỏi đơn giản “bạn có tin người doanh nghiệp này có thể lèo lái qua khó khăn hay không?”.

Huy Bui

1 Likes

Trong một buổi họp mặt cổ đông gần đây, một vị lãnh đạo lí trí đã phát biểu một câu chúng tôi cho là chí lí vô cùng: “Trong một môi trường đầu tư có integrity (đạo đức) kém thì ta không thể tin được ai cả. Nhất thiết ta phải biết kiểm soát các rủi ro.”

Nhìn đến tương lai:

Ở thời điểm hiện tại, trực giác của chúng tôi cho thấy rằng mức độ cạnh tranh (competition) ở lĩnh vực đầu tư chứng khoán dường như đang ở mức tối đa ! Việc lựa chọn một doanh nghiệp tuyệt vời, bán ở giá hấp dẫn là một thách thức không hề nhỏ: Những công ty tuyệt vời thì được định giá rất cao, những công ty định giá thấp thì cơ bản rất kém.

Vì vậy, đầu tư chứng khoán chưa bao giờ dễ dàng, nó đòi hỏi những con người với phẩm chất lí trí, kiên nhẫn, và biết cách tích lũy tiền nhàn rỗi một cách thông minh để đón chờ những cơ hội mà đám đông thường bỏ qua vậy.

1 Likes

Cầm cổ giảm giá không đáng sợ, cái đáng sợ là không có niềm tin cổ tăng giá trở lại.

XXX vẫn một niềm tin bất diệt…

Nên cứ giảm là mua thêm

Anh chị đầu tư mà lúc nào cũng nhấp nha nhấp nhổm đứng ngồi không yên, vì anh chị không hiểu rõ mình đang đầu tư cái gì. Mọi thứ mông lung & ảo ảnh.

Giờ tập trung vắt óc suy nghĩ Doanh nghiệp nào mà triển vọng kinh doanh trong 1-2-3 quý tới sáng sủa í. Trước mắt là Q.2 sắp tới nè.

Tránh xa những DN mà BCTC 3-4 quý vừa qua nát bét, thê thảm.

Tư duy đầu tư là một cái gì đó rất khó gặp nhau.

Nói mãi thì cũng phải quay về một thứ :
Bạn phải định giá được DN một cách tương đối & khả năng tạo tiền của DN.

4 Likes

Đừng vì những thất bại của bản thân mà hằn học với cuộc đời này. Đừng giận cá chém thớt, suy cho cùng sự hơn thua của bản thân là chiến thắng chính mình. Mình không thắng nổi mình thì sao thắng được thiên hạ.

Định nghĩa chân một con sóng vĩ đại : Trước đó 90% số mã giảm 30-90% & hàng triệu anh hùng bỏ mạng chốn sa trường vì ham hố bắt đáy, hết lớp này đến lớp khác

Cho đến một ngày, có một lớp người thứ n lại vào thử vận may bắt đáy & lần này họ đã may mắn, T3 cũng có ăn, T5 cũng có ăn, T10 cũng có ăn trong khi hàng triệu con tim vẫn nghi ngờ: “Em chả tin có sóng” - Khi hàng triệu con bạc khác kịp oánh chén 50 - 70% - 100% sau mùa Corona năm ấy.

4 tuần rồi, 28 ngày đêm rồi, một số anh chị vẫn miệt mài chim nhợn, vẫn điên cuồng chống phá cách mạng, vẫn ngày đêm tìm đủ mọi lý do, từ đông sang tây, từ cổ chí kim, trong nước & quốc tế… Corona, hăm hở đếm số bệnh nhân tăng lên từng ngày, hăm hở đếm số người chết tăng lên từng ngày, rồi nào là Ebola, IS, Syria, Nga - EU, Nợ công, tỉ lệ thất nghiệp tận đẩu tận đâu bên Bồ Đào Nha, Camarun, rồi khí hậu toàn cầu nóng dần lên, băng tan ở Bắc Cực, Nasa, Sao hỏa, mại dâm bị bắt các cụ cũng không tha, dã man quá… ôi thôi đủ cả…

Môn này mà phức tạp quá khó Trade anh chị à. Nhiều khi cứ đơn giản nhất có thể lại hay.

Đừng có tìm một chính kiến rõ ràng ở phố Wall. Lúc nào cũng có vài chục bài theo trường phái khác nhau và nghịch ý kiến nhau, và vừa miệng tất cả các đối tượng nhà đầu tư đang tìm lý lẽ biện hộ cho quan điểm của mình.

Chỉ có đồ thị và bảng điện cho ta thông tin chính thống nhất.

Bảng điện nói lên tất cả !

Còn để mà tìm lý do tốt xấu thì lúc nào cũng viết được 50 trang giấy để chứng minh cho luận điểm của mỗi bên. Chỉ là quan điểm, góc nhìn, tâm thế, trạng thái, tình trạng của mỗi nhà đầu tư lúc đó thế nào. Phàm là con người ai cũng cảm tính và bị cảm xúc chi phối.

Ví dụ khi ta full tiền thì bộ não ta có xu hướng tìm những tin xấu và tin nó là xấu, rồi đi đến kết luận là thị trường xấu mà lờ đi những tin tốt đang hiện hữu. Ngược lại khi ta Full cổ thì bộ não ta có xu hướng đi tìm những tin tốt và kết luận là thị trường tốt mà lờ đi những tin xấu hiện hữu.

Một số cụ, lẳng lặng, không nói gì cả, ăn hết mã này đến mã khác, bụng trương lên.

Thặc ra mà nói thì: Trái đất này có bao giờ hoàn hảo đâu mà giờ bảo nó xấu, oan cho nó quá.

Cuộc sống vốn đơn giản. Chỉ tại loài người làm cho nó phức tạp. Hết hạ rồi đến thu, hết thu lại sang đông, chứng khoán cũng thế, giảm chán lại tăng, tăng chán lại giảm, thế thôi.

Các bác đầu tư mà cứ hay lo rủi ro. Tôi nói thật, việc các bác đến trái đất cũng là một rủi ro vĩ đại.

Trái đất này từ tạo thiên lập địa chưa một ngày bình yên & mãi mãi sẽ như thế. Rồi chúng ta vẫn phải sống, phải chiến đấu, phải trading, phải tung tóe…

1 Likes

DDV gớm

TTCK VN 10-15 năm nay nhiều chủ DN tranh thủ vơ vét bằng cách in giấy ngập mồm nhét vào họng cổ đông. Họ chơi bài phát hành giá 0 đồng như ROS FLC. Bán giá nào cũng lãi.

Không bán được sẽ có người (chân gỗ) thầu hết giá 0 đồng

Rồi lại phân phối ra trên sàn.

Nhiều năm rồi Chun né hàng giấy lộn.


Dễ hiểu thôi anh chị à. Cũng ngôi nhà mặt tiền quận nhất. Nếu con một thừa hưởng thì ngon. Còn nhà từ đường của cả dòng họ thì đến lúc bán phải chia cho cô dì chú bác, con cháu chắt chút chít tổng cộng 169 người thì không còn ngon nữa.

Cổ cánh cũng thế. Cũng từng đó tài sản mà số lượng cổ phiếu sau 10-15 năm cháo loãng thêm 150-1.800 lần thì không còn thơm ngon nữa ! Lạt nhách luôn !


Mỗi lần ngồi nói chuyện với anh em về vấn đề “Chất lượng doanh thu, Chất lượng lợi nhuận, lợi nhuận ảo, phải thu, phải thu khác” Chun hay ví von hình ảnh thế này cho dễ hiểu, có cặp vợ chồng kia, cuối năm rồi, giờ giao thừa 2 vợ chồng ôm nhau tổng kết thành quả một năm qua của 2 vợ chồng, ông chồng mới thủ thỉ: Năm nay 2 vợ chồng mình trừ chi tiêu dành dụm được 500 triệu em à… Nhưng ông chồng lại cố tình quên, cố tình lờ đi khoản cho thằng hàng xóm, mới đi tù về, nghe nói tội giết người sao đó, đi 20 năm giờ được ân xá, bữa nhậu say tí bỉ nó thủ thỉ sao đó mà về lén vợ rút 150 triệu cho nó vay, nó bảo vài hôm em giả, giờ 9 tháng rồi chưa thấy nó giả. Mỗi lần hỏi nó thì nó không giả lời mà lại xắn tay áo lên lòi mấy cái hình xăm hổ báo trâu ngựa vằn vện thấy mà kinh, nổi hết cả da gà, chưa kể mặt thằng này thẹo chằng chịt, đầu cạo trọc, kinh bỏ bố… nhìn đã thấy rờn rợn rồi, có mà dám đòi nó.

Giờ vợ bảo vậy mình lấy 500 triệu cuối nằm làm con xe, vợ chồng mình ước ao khát khao bao nhiêu năm anh nhỉ. Lúc này ông chồng mới thú thật cho vợ nghe câu chuyện cho thằng hàng xóm đi tù về vay 150 triệu. Lý thuyết thì thằng hàng xóm nó không nói nó quỵt hay xù gì đâu mà cho nó khất thêm vài hôm, vài hôm của nó khi khi là vài thập kỷ, thiên niên kỷ. Có lợi nhuận mà không có tiền, có tiền mà ■■■■ có tiền, có tiền mà ■■■■ thu được, nói sẽ thu được, hứa sẽ thu được nhưng vĩnh viễn không thu được. Đó, anh em hiểu bản chất vấn đề chưa?
hình ảnh

1 Likes

Môn này suy cho cùng là sự đánh cược. Mà đánh cược thì có xác suất đúng sai. Đúng thì được bao nhiêu, sai thì mất bao nhiêu. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân.

Bối cảnh lúc này - 2024 - mình nghĩ VNI xoay quanh cái trục 1200

VNI = 1200 là điểm cân bằng. Càng lên cao xa quá mốc này càng rủi ro. Và ngược lại càng giảm mạnh dưới 1200 càng hấp dẫn.

Một ý vô cùng quan trọng. Chọn mã còn quan trọng hơn cả điểm số VNI. Quan trọng là bạn nắm mã nào !!!

TTCK Hoa Kỳ neo cứng vùng cao áp sát đỉnh mọi thời đại 3 năm nay bất chấp tất cả. Mình nghĩ TTCK VN cũng sẽ đến lúc như vậy. Không bằng Hoa Kỳ nhưng cũng xoay quanh cái trục 1200. Cổ phiếu tốt, tăng trưởng sẽ tách đàn. Đừng sợ hãi. Cơ hội cho TTCK VN là rất lớn trong 5-10 năm tới. Nhìn quanh không một ngành nghề nào có cửa sáng như chứng khoán. Xét trên tất cả mọi yếu tố. Thiên thời - Địa lợi - Nhân hoà.

Ví dụ : so với đáy covid thì những siêu cổ như FRT DGC có lúc đã tăng 15-20 lần. Rồi cú giảm 2022 khủng khiếp như thế nhưng kể cả lúc tạo đáy 11.2022 FRT DGC vẫn còn tăng trên 10 lần so với đáy covid và lúc này - 22.02.204 - FRT vượt đỉnh mọi thời đại, còn DGC đã áp sát về đỉnh cũ mọi thời đại. Giá trị những DN tăng trưởng nó khác biệt ở chỗ đó - rất khó giảm.

Nhà đầu tư bán sạch cổ phiếu xong cầm tiền đi :

A> Gửi Bank
B> Mua vàng, mua đô
C> Mua Nhà, đất
D> Mở công ty, quán xá
E> Giả nợ
F> Rình tiếp, hí hí
G> …

Bác viết rất hay, đọc rất thấm. Thêm nhiều chữ cái XXX giúp bà con xóa nghèo nữa thì tuyệt vời! :smiley: Cảm ơn bác!

Ai cũng thừa nhận: 3 kênh hiệu quả nhất để học hỏi là từ sách vở, từ người khác và từ chính bản thân mình.

Mỗi cuốn sách là một viên kẹo chứa đầy tri thức và kinh nghiệm. Đọc sách không chỉ giúp bạn mở mang đầu óc mà còn trở nên “ngọt ngào” hơn.

Mỗi người bạn gặp là một cuốn sách sống. Họ có thể dạy bạn những điều mà sách vở không nhắc tới. Thử nghe câu chuyện của một người đã từng thất bại trong việc khởi nghiệp, bạn sẽ học được rất nhiều điều. Vì vậy, nên mở rộng mối quan hệ và học hỏi chủ động từ những người bạn gặp. Dù địa vị của họ cao hay thấp, ai cũng có thể “tặng” bạn những bài học đáng giá.

Bạn là người thầy giỏi nhất của chính mình. Mỗi lần bạn mắc lỗi, sai lầm, là một bài học. Nhớ lại lần bạn mất tiền vì đầu tư theo phong trào mà không tìm hiểu cẩn thận. Đó là bài học về việc kiếm tiền không dễ dàng và luôn phải tỉnh táo, kềm chế cảm xúc khi ra quyết định đầu tư. Và nếu tinh ý, bạn sẽ nhận ra nhiều bài học tương tự từ vấp váp trong đời.

Học nhiều chưa hẳn giỏi. Vì học mà không hành thì như ăn mà không tiêu. Dù bạn có đọc cả trăm cuốn sách, gặp gỡ nghìn người nhưng không áp dụng điều học được vào thực tế thì cũng vô ích. Mỗi cuốn sách bạn đọc, mỗi người thú vị mà bạn gặp, hãy rút ra cho mình từ 1-3 điều tâm đắc và ứng dụng nó vào cuộc sống. Hãy biến kiến thức của người khác thành tài sản của bạn.

Cuối cùng, nên hệ thống lại những gì bạn học được, suy ngẫm và viết ra. Điều này sẽ giúp bạn xem lại khi cần, học và hành 1 cách hiệu quả cũng như thuận tiện khi chia sẻ với người khác.

Chúa Nhật vui tươi !

2 Likes

Vào một ngày cuối năm 2002, trên các trang báo của Ý đã xuất hiện một thông báo tìm người rất đặc biệt:

“Ngày 17/5/1992, ở bãi đậu xe đường số 5, khu thương nghiệp thành phố Avenue, một người phụ nữ da trắng bị một chàng trai da đen cưỡng hiếp. Không lâu sau, người phụ nữ kia đã sinh ra một bé gái da đen. Hiện tại cô bé bị bệnh máu trắng, cần phải làm phẫu thuật cấy ghép tủy gấp, ba ruột của cô bé chính là niềm hy vọng duy nhất để cứu sống cô, hy vọng người năm xưa sau khi đọc được lời nhắn này, hãy mau chóng liên hệ với bác sĩ Adrew làm việc tại bệnh viện Elizabeth.”

Bản tin đã nhanh chóng tạo ra một chấn động trong dư luận.

Đây là một câu chuyện có thật, và nó sẽ có kết cục như thế nào? Đối diện với một kẻ cưỡng bức… Bạn có tha thứ cho anh ta không? Xin hãy xem tiếp…

Cô bé bị bệnh máu trắng liên quan đến một bí mật …

Ở một khu dân cư thuộc thành phố Foyer nước Ý, Marda (35 tuổi) luôn bị mọi người xì xào bàn tán, bởi cô và người chồng Peter đều da trắng, nhưng con gái Monica của họ lại da đen. Marda giải thích rằng, bà nội của mình là người da đen, ông nội là người da trắng, nên đứa con gái Monica mới xuất hiện sự lai giống như vậy.

Nhưng bí mật đã không thể che đậy được nữa…

Mùa thu năm 2002, Monica bị chẩn đoán mắc bệnh máu trắng, phương pháp chữa trị duy nhất là làm phẫu thuật cấy ghép tủy. Hết thảy những người thân họ hàng hai bên đều đến bệnh viện làm xét nghiệm nhưng không có ai thích hợp. Hai vợ chồng Marda không thể che giấu được nữa, họ buộc phải tìm đến bác sĩ Andrew.

“Chuyện xảy ra vào tháng 5/1992, lúc đó là 10h tối, trời mưa rất to. Marda vừa tan ca làm. Khi cô đi ngang qua một bãi đậu xe bị bỏ hoang, Marda nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân; cô sợ hãi quay đầu lại nhìn, một kẻ da đen đang đứng phía sau cô, cầm một khúc cây, đánh cô ngất đi, và làm nhục cô. Không lâu sau đó, Marda phát hiện mình đã mang thai. Họ vô cùng sợ hãi, lo sợ rằng đứa con này chính là của người da đen kia. Marda muốn phá bỏ cái thai, nhưng Peter đã ngăn cản…

Tháng 3/1993, Marda hạ sinh một bé gái, là da đen. Họ đã nghĩ đến việc đưa đứa bé đến cô nhi viện, nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng khóc của nó thì lại không nhẫn tâm. Và cuối cùng họ quyết định sẽ nuôi nấng cô bé này như con gái….

Mắt Peter bắt đầu nhòe đi, anh tiếp tục nói:

Đứa bé không có tội gì cả. Nó xứng đáng được sống và yêu thương.

Bác sĩ Andrew lặng người: “Ông bà phải tìm được cha ruột của Monica. Có thể tủy xương của anh ta, hoặc của người thân anh ta có thể thích hợp với Monica. Nhưng… ông bà có bằng lòng để kẻ đó xuất hiện trong cuộc đời mình lần nữa không?”

Marda nói: “Vì Monica, chúng tôi bằng lòng tha thứ. Nếu anh ta chịu bước ra để cứu đứa bé, tôi hứa sẽ không khởi tố”.

Cuối cùng, Marda và Peter quyết định dùng hình thức giấu tên, để đăng một bản tin tìm người trên báo.

Tháng 11/2002, trên hầu hết các tạp chí thành phố Foyer đều đăng một bản tin tìm người đặc biệt…

Bản tin ấy đã tình cờ giúp đỡ nhiều bệnh nhân bất hạnh……

Câu chuyện này đã làm cảm động rất nhiều người, một làn sóng hiến tủy lan khắp cả nước, không ít người tự nguyện làm xét nghiệm tủy để xem mình có thích hợp với cô bé Monica hay không. Điều đó đã cứu được rất nhiều bệnh nhân bị bệnh máu trắng, tuy nhiên Monica lại không nằm trong số đó.

Bản tin cũng truyền đến tai những tội phạm da đen năm đó. Rất nhiều người đã tự nguyện trình báo để làm xét nghiệm xương tủy, hi vọng có thể hiến tủy cho Monica. Cả những tù nhân da trắng cũng bị cảm động trước tình mẫu tử của Marda, họ bày tỏ sự quan tâm chân thành đến cô và cung cấp nhiều manh mối hỗ trợ cảnh sát và gia đình tìm ra kẻ cưỡng gian năm xưa.

Nhưng đáng tiếc thay, họ vẫn không thể tìm ra cha ruột của Monica. Hơn hai tháng trôi qua, người đàn ông da đen kia vẫn không xuất hiện… Marda và Peter vẫn chờ đợi phép màu sẽ đến với con gái của họ…

Người đàn ông bí ẩn…dần lộ diện

Sau khi bản tin tìm người này xuất hiện trên trang báo ở thành phố Napoli, trong lòng Achlia – ông chủ của một nhà hàng cao cấp bắt đầu dậy sóng.

Đêm ngày 17/5/1992, trong cuộc đời anh đã trải qua một cơn ác mộng, và anh rất có thể… là người được nhắc đến trong câu chuyện trên.

Không ai có thể ngờ được rằng triệu phú Achlia của ngày hôm này từng là một người rửa chén thuê trong một nhà hàng ở thành phố Foyer. Cha mẹ mất sớm, anh phải nghỉ học, lăn lộn kiếm sống ngoài xã hội. Trớ trêu thay, ông chủ của anh là một kẻ phân biệt chủng tộc. Dẫu anh có cố gắng làm việc thế nào thì vẫn luôn bị đánh đập, chửi mắng.

Đó là sinh nhật lần thứ 20 của Achlia. Anh dự định sẽ nghỉ làm sớm để mừng sinh nhật, không ngờ, trong lúc lúc bất cẩn anh đã làm rơi một cái đĩa. Ông chủ bắt anh phải nuốt hết những mảnh vỡ đó. Achlia phẫn nộ cho ông ta một đấm, rồi xông ra khỏi quán.

Buổi tối hôm đó trời mưa tầm tã, trên đường không có một bóng người đi lại, trên bãi đậu xe, anh gặp một phụ nữ da trắng. Lòng thù hận về sự phân biệt chủng tộc đã khiến anh phạm phải tội ác lớn nhất trong đời, và đến tận bây giờ anh vẫn không thể tha thứ cho chính mình: anh đã cưỡng bức người phụ nữ vô tội đó.

Hối hận vô cùng, anh đã mua vé xe lửa đến thành phố Napoli ngay đêm hôm đó, hi vọng có thể quên đi cảm giác tội lỗi anh đã gây ra.

Về sau, Achlia đã tìm được công việc ở nhà hàng của một người Mỹ. Vợ chồng ông chủ rất quý sự cần cù của anh, còn gả con gái Lina và giao cho anh quản lý toàn bộ công việc kinh doanh của nhà hàng.

Achlia đã phát triển nhà hàng thành một nhà hàng cao cấp sang trọng. Anh và Lina cũng có với nhau ba đứa trẻ vô cùng đáng yêu. Đối với mọi người, Achlia là một ông chủ tốt, người chồng tốt và người cha tốt nhưng người đàn ông ấy vẫn không sao quên được tội ác năm xưa. Anh luôn cầu nguyện Thượng Đế hãy phù hộ người phụ nữ kia, hy vọng cô có thể bình an vô sự và sống hạnh phúc.

Buổi sáng hôm ấy, Achlia đã đọc đi đọc lại bản tin trên báo. Anh sợ rằng, người được nhắc đến đó chính là anh…

Achlia gọi điện thoại cho bác sĩ Andrew nhưng vội cúp máy. Anh cứ thấp thỏm như vậy mấy lần vẫn không dám cất lời. Anh sợ nếu đứng ra thừa nhận tất cả, mọi người sẽ biết quá khứ xấu xa của anh, Lina sẽ không tha thứ cho anh, các con sẽ oán trách anh. Anh sợ sẽ mất tất cả. Phải rất khó khăn để có một cuộc sống như ngày hôm nay, anh không thể để hạnh phúc tuột mất.

Bữa tối hôm đó, mọi người trong nhà đều bàn luận về những tin tức có liên quan đến Marda trên báo chí. Lina nói:

“Em khâm phục người phụ nữ này. Nếu đổi lại là em, em sẽ không đủ can đảm để nuôi dưỡng con gái được sinh ra vì bị cưỡng hiếp. Em càng khâm phục chồng của cô ấy, thật là một người đàn ông cao thượng”.

Achlia im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Vậy em nhìn nhận kẻ cưỡng hiếp đó như thế nào?”

Lina căm phẫn nói: “Em tuyệt đối không thể tha thứ cho hắn ta được. Hắn ta thật đúng là quá đê tiện, quá ích kỷ, một con quỷ hèn nhát!”

Nghe Lina nói vậy, Achlia càng không dám nói ra sự thật với vợ. Anh trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được, cảm giác bản thân như bị đày đọa dưới địa ngục, những khung cảnh trong đêm mưa gió tội ác đó không ngừng xuất hiện. Anh dằn vặt tự hỏi: “Mình rốt cuộc là người tốt hay người xấu?”

Achlia không cách nào im lặng được nữa, anh muốn cứu con gái mình. Anh đã phạm sai lầm một lần rồi, bây giờ không thể phạm sai lầm tiếp nữa. Anh gọi cho bác sĩ Andrew bằng điện thoại công cộng.

Cũng trong tối hôm đó, anh lấy hết can đảm để nói với vợ tất cả. Lina bật khóc, cô không thể nào có thể chấp nhận được người chồng rất mực yêu thương cô lại chính là một tên tội phạm. Cô chạy ào ra khỏi cửa, lái xe đi suốt đêm trong vô vọng, cô chưa từng trải qua đêm nào khủng khiếp như vậy trong cuộc đời.

Sau một đêm dằn vặt đau khổ, cô đã quyết định trở về. Achlia ra mở cửa, hai mắt đỏ hoe. Lina kiên định nói: “Achlia, anh hãy đến chỗ bác sĩ Andrew! Em sẽ đi cùng với anh!”

Trong tuyệt vọng luôn xuất hiện ánh sáng hy vọng….

Ngày 8/2/2003, vợ chồng Achlia đã đến bệnh viện Elizabeth làm xét nghiệm ADN, kết quả anh chính là cha ruột của Monica.

Khi biết được người đàn ông da đen từng làm nhục mình cuối cùng đã bước ra, Marda không ngừng khóc. Cô đã căm hận trong suốt 10 năm, nhưng thời khắc này đây, cô vô cùng cảm động.

Tất cả đều được tiến hành bí mật, bệnh viện đã không tiết lộ thân phận của người trong cuộc mà chỉ thông báo với truyền thông rằng đã tìm được cha ruột của Monica. Thông tin này đã khiến người dân cả nước quan tâm, họ không ngừng gọi điện thoại và viết thư cho bác sĩ Andrew, nhờ ông gửi sự tha thứ và lòng tôn kính của họ đến người da đen này: “Anh ấy từng là tội nhân, nhưng giờ đây anh ấy là anh hùng!”

Ngày 18/2, Marda gặp Achlia trong phòng khách của bệnh viện. Khi thấy Marda, sắc mặt Achlia tái nhợt. Marda và chồng bước đến, nắm chặt lấy tay anh, ba người nhìn nhau khóc không thành tiếng.

Achlia nghẹn ngào nói: “Xin lỗi, xin hãy tha thứ cho tôi! Câu nói này tôi đã chôn sâu trong lòng suốt hơn 10 năm nay rồi, hôm nay cuối cùng đã có cơ hội để nói với chị. Tôi thực sự hi vọng Monica và anh chị sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Tôi rất cảm ơn Monica, con bé đã cho tôi một cơ hội để chuộc tội và có thể sống thanh thản trong nửa đời còn lại”.

Marda nói: “Cảm ơn anh. Cúi xin Thượng Đế phù hộ, tủy xương của anh đã cứu sống con gái tôi" !

Ngày 22/2/2003, thời khắc mà mọi người chờ đợi cuối cùng đã đến, xương tủy của Achlia được ghép vào thân thể của Monica. Một tuần sau đó, Monica khỏe mạnh xuất viện. Vợ chồng Marda đã hoàn toàn tha thứ cho Achlia.

2 Likes

TTCK VN 10-15 năm nay nhiều chủ DN tranh thủ vơ vét bằng cách in giấy ngập mồm nhét vào họng cổ đông. Họ chơi bài phát hành giá 0 đồng như ROS FLC. Bán giá nào cũng lãi.

Không bán được sẽ có người thầu hết giá 0 đồng

Rồi lại phân phối ra trên sàn.

Nhiều năm rồi Chun né hàng giấy lộn.

Dễ hiểu thôi anh à. Cũng ngôi nhà mặt tiền quận nhất. Con một thừa hưởng thì ngon. Còn nhà từ đường của cả dòng họ thì đến lúc bán phải chia cho cô dì chú bác, con cháu chắt chút chít tổng cộng 169 người thì không còn ngon nữa.

Cổ cánh cũng thế. Cũng từng đó tài sản mà số lượng cổ phiếu sau 10-15 năm cháo loãng thêm 50-800 lần thì không còn thơm ngon nữa ! Lạt nhách luôn !

Mỗi lần ngồi nói chuyện với anh em về vấn đề “Chất lượng doanh thu, Chất lượng lợi nhuận, lợi nhuận ảo, phải thu, phải thu khác” Chun hay ví von hình ảnh thế này cho dễ hiểu, có cặp vợ chồng kia, cuối năm rồi, giờ giao thừa 2 vợ chồng ôm nhau tổng kết thành quả một năm qua của 2 vợ chồng, ông chồng mới thủ thỉ: Năm nay 2 vợ chồng mình trừ chi tiêu dành dụm được 500 triệu em à… Nhưng ông chồng lại cố tình quên, cố tình lờ đi khoản cho thằng hàng xóm, mới đi tù về, nghe nói tội giết người sao đó, đi 20 năm giờ được ân xá, bữa nhậu say tí bỉ nó thủ thỉ sao đó mà về lén vợ rút 150 triệu cho nó vay, nó bảo vài hôm em giả, giờ 9 tháng rồi chưa thấy nó giả. Mỗi lần hỏi nó thì nó không giả lời mà lại xắn tay áo lên lòi mấy cái hình xăm hổ báo trâu ngựa vằn vện thấy mà kinh, nổi hết cả da gà, chưa kể mặt thằng này thẹo chằng chịt, đầu cạo trọc, kinh bỏ bố… nhìn đã thấy rờn rợn rồi, có mà dám đòi nó.

Giờ vợ bảo vậy mình lấy 500 triệu cuối nằm làm con xe, vợ chồng mình ước ao khát khao bao nhiêu năm anh nhỉ. Lúc này ông chồng mới thú thật cho vợ nghe câu chuyện cho thằng hàng xóm đi tù về vay 150 triệu. Lý thuyết thì thằng hàng xóm nó không nói nó quỵt hay xù gì đâu mà cho nó khất thêm vài hôm, vài hôm của nó khi khi là vài thập kỷ, thiên niên kỷ. Có lợi nhuận mà không có tiền, có tiền mà đ.ế.ch có tiền, có tiền mà đ.ế.ch thu được, nói sẽ thu được, hứa sẽ thu được nhưng vĩnh viễn không thu được. Đó, anh em hiểu bản chất vấn đề chưa?
hình ảnh

4 Likes

(bài đăng bị xóa bởi tác giả)

Chào cả nhà mình ngày mới
Chúc cả nhà mình một ngày tốt lành !!!
hình ảnh
hình ảnh

Hoạt động đầu tư là một hoạt động dựa trên những phân tích kĩ lưỡng, phải đảm bảo sự an toàn vốn và hứa hẹn mức lợi nhuận đạt yêu cầu. Hành động nào không đáp ứng đủ các tiêu chuẩn trên gọi là đầu cơ.

BẠN CÓ PHẢI LÀ MỘT NHÀ ĐẦU TƯ THÔNG MINH KHÔNG?

Hãy trả lời một câu hỏi quan trọng thiết yếu. Graham coi một nhà đầu tư “thông minh” là như thế nào?

Trong phiên bản đầu tiên của cuốn sách “Nhà đầu tư thông minh” Graham đã định nghĩa khái niệm này, và ông nói rõ là kiểu thông minh này không liên quan gì tới chỉ số IQ hay điểm thi SAT. Nó chỉ có nghĩa là bạn kiên nhẫn, kỷ luật, và ham học hỏi. Bạn cũng phải biết cách kiềm chế cảm xúc. Kiểu thông minh này, Graham giải thích là “phẩm chất của tính cách chứ không hẳn là của bộ não”.


Lời cuối, nhiều người sẽ cho rằng tôi đầu tư mà lúc nào cũng thận trọng, bảo thủ, định kiến đến nỗi nghi ngờ mọi thứ, kể cả những doanh nghiệp tên tuổi lẫy lừng vạn người mê. Song khi nhìn lại chặng đường 18 năm đầu tư của bản thân và chứng kiến những cú ngã ngựa đầy tức tưởi của những người từng được xem là cao thủ nhiều năm lăn lộn chứng trường. Điều đó khiến tôi nhớ đến câu châm ngôn nổi tiếng của triết gia Ralph Waldo Emerson: “Thật dễ dàng để sống theo quan điểm chung của xã hội. Cũng thật chẳng khó khăn gì để sống một cách cô độc theo chủ nghĩa cá nhân. Song một người vĩ đại là người mà ngay ở giữa đám đông, vẫn giữ được tư duy độc lập hoàn hảo của mình”.

Khi NĐT càng mua được giá thấp hơn so với giá trị thực của doanh nghiệp thì biên an toàn càng lớn. Nói cách khác là NĐT sẽ có khả năng mua cổ phiếu đó với giá đủ rẻ để không chịu một khoản lỗ nào, ngay cả sai khi đưa ra quyết định mua cổ phiếu này. Chiến lược của Phil Town là chờ đợi đến khi giá cả của doanh nghiệp tuyệt vời đó thấp hơn từ 25%-50% so với giá trị thực, ông sẽ bắt đầu mua tích trữ một cách tự tin. Giá càng điều chỉnh, ông lại càng hăng hái mua thêm.

Tất nhiên, việc thực hành các triết lý đầu tư là không hề đơn giản. Ngoài hiểu biết toàn diện về đánh giá doanh nghiệp, Phil Town chia sẻ nhà đầu tư cần có bản lĩnh vững vàng để giữ tâm trí mình độc lập trước hành động của đám đông. Đồng thời cũng cần tỉnh táo khi xem xét diễn biến của thị trường để vừa nắm bắt được tâm lý đại đa số đám đông, vừa kiểm soát được lý trí và kỉ luật của bản thân để sẵn sàng trước một phi vụ đang tới.

Khi bạn muốn rèn luyện làm sói thì không thể sinh hoạt như những chú cừu. Làm trader chuyên nghiệp phải trải qua sự nhàm chán, cô đơn thường xuyên đi ngược đám đông, của việc lặp đi lặp lại không còn cảm xúc. Và đặc biệt phải bước qua những ồn ào nhốn nháo của đám đông ngoài kia. Tôi rèn việc nhàm chán mỗi ngày.

Chun ngẫm kỹ rồi, anh chị không giữ được PET khi thị trường rung lắc dữ dội, khi PET dính phốt tin đồn này kia, vì anh chị không có niềm tin vào PET. Còn tại sao không có niềm tin vào PET là do anh chị không hiểu về PET, không định giá được PET. Nói mãi thì lại phải quay về cái cơ bản nhất là: Tư duy đầu tư, trình độ, kiến thức PHÂN TÍCH CƠ BẢN, ĐỊNH GIÁ DOANH NGHIỆP.

Trong một buổi họp mặt cổ đông gần đây, một vị lãnh đạo lí trí đã phát biểu một câu chúng tôi cho là chí lí vô cùng: “Trong một môi trường đầu tư có integrity (đạo đức) kém thì ta không thể tin được ai cả. Nhất thiết ta phải biết kiểm soát các rủi ro.”

Nhìn đến tương lai:

Ở thời điểm hiện tại, trực giác của chúng tôi cho thấy rằng mức độ cạnh tranh (competition) ở lĩnh vực đầu tư chứng khoán dường như đang ở mức tối đa ! Việc lựa chọn một doanh nghiệp tuyệt vời, bán ở giá hấp dẫn là một thách thức không hề nhỏ: những công ty tuyệt vời thì được định giá rất cao, những công ty định giá thấp thì cơ bản rất kém.

Vì vậy, đầu tư chứng khoán chưa bao giờ dễ dàng, nó đòi hỏi những con người với phẩm chất lí trí, kiên nhẫn, và biết cách tích lũy tiền nhàn rỗi một cách thông minh để đón chờ những cơ hội mà đám đông thường bỏ qua vậy.

Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, anh chị mà tham gia mấy cái room. Chủ room tính cách, trình độ, kinh nghiệm, tư duy… như thế nào, thì lâu ngày các bác cũng bị ảnh hưởng những phẩm chất đó của người ta. Nó như mưa dầm thấm lâu, nói mãi thì người ta phải tin, không tin cũng phải tin, ngày này qua tháng nọ nó ngấm vào máu anh chị. Chỉ có lọc máu may ra mới thay đổi được anh chị.

Vòng tròn hiểu biết: Bạn đã biết được giới hạn năng lực của bản thân?

Hiểu được vòng tròn hiểu biết sẽ giúp bạn tránh được các vấn đề, phát hiện ra cơ hội để phát triển và học hỏi từ người khác.

Warren Buffett và người cộng sự Charlie Munger là hai người phổ biến khái niệm “vòng tròn hiểu biết” (Circles of Competence) tới nhiều người. Truyền thông lan truyền “bí quyết” giúp Warren hiếm khi thất bại trong ông đầu tư. Charlie Munger thì chia sẻ về vòng tròn hiểu biết trong một buổi talkshow rằng “Tôi không tham gia vào cuộc chơi mà ở đó, đối phương là kẻ thông minh còn tôi là gã khờ. Bạn phải biết được giới hạn năng lực của bản thân. Tôi rất giỏi ở chỗ biết được khi nào tôi không thể giải quyết một việc gì đó".

Trong công việc và cuộc sống, chúng ta thường xuyên phải đối mặt với những quyết định thử thách. Làm cái gì, đi hay ở, hợp tác với ai. Vòng tròn hiểu biết sẽ giúp bạn đưa ra quyết định dễ dàng hơn.

Vòng tròn hiểu biết tập trung vào sức mạnh bản thân

Ý tưởng về vòng tròn hiểu biết rất đơn giản: vòng tròn bên trong là những thứ bạn biết, vòng tròn bên ngoài là những thứ bạn không biết.

Điều quan trọng ở đây là bạn cần phân biệt được ranh giới của hai vòng tròn này. Vòng tròn hiểu biết thường được biết đến như cách để tập trung vào thế mạnh của bản thân.

Để xác định được đâu thừ thứ mình giỏi và đâu là thứ mình làm không tốt đòi hỏi nỗ lực tìm kiếm bản thân rất lớn. Chúng cũng phụ thuộc vào khả năng tự nhận thức (rất cao), lòng dũng cảm và tính khiêm nhường cũng như một đầu óc cởi mở để làm rõ được các giới hạn của bản thân.

Có 3 lý do chính vòng tròn hiểu biết là một mô hình ra quyết định hiệu quả

Tập trung vào thứ mình làm tốt nhất : rất ít người có thể làm tốt tất cả mọi việc. Về cuối ngày bạn sẽ chỉ làm tốt công việc chuyên môn của mình. Nó giúp bạn dễ đạt được mục tiêu hơn.
Giúp bạn phát triển: hiểu được điều không phải thế mạnh của mình sẽ giúp bạn xác định được giới hạn chuyên môn của bản thân. Nếu bạn không giỏi một thứ gì đó, bạn sẽ tìm cách để phát triển kỹ năng đó.
Tránh được những “việc làm thừa thãi": bạn có thể tự hào nói “tôi không biết điều này" một cách tự hào, bạn cũng không còn cảm thấy tội lỗi khi nhận làm những việc mình không làm tốt và kết quả cuối cùng rất có thể là thất bại.

Warren Buffett sử dụng vòng tròn hiểu biết bằng cách chỉ tập trung đầu tư vào những lĩnh vực mà ông hiểu tường tận về nó nhất. Ông giải thích rằng “Tôi có thể nhìn thấy hàng ngàn công ty khác nhau và tôi không cần phải đúng về tất cả, hoặc thậm chí là 50 công ty trong số đó. Tôi có thể chọn duy nhất một “trái bóng” mà tôi muốn đánh.”

Ứng dụng trong công việc

Việc ứng dụng vòng tròn hiểu biết rất đơn giản:

  1. Xác định được những công việc chuyên môn, công việc phù hợp với năng lực của bản thân và ra quyết định trong phạm vi những gì bạn hiểu nhất, giỏi nhất.

  2. Với những công việc nằm ở vòng tròn bên ngoài thế mạnh bạn có thể:

Giao cho người khác bằng cách phân việc, phân quyền và không liên quan gì tới nó

Học về điều đó - bằng cách phát triển chuyên môn và kết quả là mở rộng phạm vị vòng tròn hiểu biết của bạn

Thuê ngoài bằng cách hợp tác, thuê tư vấn từ người khác có giải pháp mà bạn đang cần

Trong một đội nhóm khởi nghiệp, một người làm chuyên môn thường không làm giỏi công việc về quản lý, hay các công việc yêu cầu kỹ năng bao quát tổng quát, thường họ sẽ cần phối hợp với một người giỏi công việc quản lý, có khả năng xử lý các vấn đề về vận hành. Thay vì tự tay làm tất cả, giao việc mình không giỏi cho một người khác là một phương án hiệu quả.

Ý tưởng về vòng tròn hiểu biết khá là rõ ràng - nếu bạn muốn cải thiện bản thân, trong cuộc sống hoặc trong kinh doanh, bạn cần xác định các giới hạn của vòng tròn hiểu biết và vận hành bên trong nó. Khi đạt được khả năng nhận thức về 2 vòng tròn đó, bạn có thể tự hào nói rằng “Tôi biết rằng tôi không biết" hoặc “Tôi không biết điều này, nhưng tôi có thể tìm hiểu về nó".

TRÂN TRỌNG GIÂY PHÚT CÒN ĐANG SỐNG

100 năm sau, năm 2124, tất cả chúng ta sẽ ở bên gia đình và bè bạn trong một thế giới khác, những người lạ sẽ sống trong ngôi nhà của chúng ta và ai đó sẽ sở hữu mọi thứ ta có ngày hôm nay.

Hầu hết đồ đạc của chúng ta bị vứt đi hoặc bị phá hủy. Ngay cả chiếc xe đắt tiền của chúng ta cũng có thể nằm ở một bãi phế liệu.

Con cháu chúng ta những lớp sau có lẽ sẽ không biết về chúng ta hay nhớ đến chúng ta.

Có bao nhiêu người trong chúng ta biết tên của cụ cố chúng ta?

Sau khi chúng ta qua đời, nhiều năm sau đó nữa, chúng ta chỉ là một bức ảnh trên tường. Vài thập niên sau, những bức ảnh, những thành tựu học vấn, công danh và tác phẩm làng nhàng của chúng ta… trở thành quá khứ và bị lãng quên.

Nếu chúng ta dừng lại giây phút và suy nghĩ về điều này, chúng ta có thể nhận ra rằng 95% những lo lắng trong tâm trí chúng ta hàng ngày là khá vô nghĩa.

Nếu chúng ta ghi nhớ điều này thì những suy nghĩ và hành động của chúng ta có thể trở nên hữu lý và tốt hơn… Chúng ta sẽ trân trọng từng phút giây mình sống, trân trọng bạn bè, người thân và mọi người chung quanh, trân trọng phước duyên mình được có mặt trên thế gian này.