"Hàn mặc Tử nói: Làm thơ tức là điên.
Tôi thêm: Làm thơ là sự phi thường. Thi sĩ không phải là Người.
Nó là Người Mơ, Người Say, Người Điên.
Nó là Tiên, là Ma, là Quỷ, là Tỉnh, là Yêu.
Nó thoát Hiện Tại.
Nó xối trộn Dĩ Vãng.
Nó ôm trùm Tương Lai.
Người ta không hiểu được nó vì nó nói những cái vô nghĩa, tuy rằng những cái vô nghĩa hợp lý. Nhưng thường thường nó không nói.
Nó gào, nó thét, nó khóc, nó cười. Cái gì của nó cũng tột cùng.
Nó gào vỡ sọ, nó thét đứt hầu, nó khóc trào máu mắt, nó cười tràn cả tuỷ là tuỷ.
Thế mà có người tự cho là hiểu được nó, rồi đem nó so sánh với Người, và chê nó là giả dối không chân thật.
Vâng! Nó không chân thật, nó giả dối đối với Người. Với nó, cái gì nó nói đều có cả".
Bài thơ Phụng Hiến của nhà thơ Bùi Giáng như là một ví dụ sinh động chứng minh cho quan điểm của các nhà thơ Hàn Mặc Tử, Chế Lan viên rằng “Làm thơ tức là điên. Làm thơ là sự phi thường. Thi sĩ không phải là Người. Nó là Người Mơ, Người Say, Người Điên. Nó là Tiên, là Ma, là Quỷ, là Tỉnh, là Yêu.”
Bài thơ cho người đọc thấy “độ điên, độ say, độ mơ, tiên, quỷ, tỉnh, yêu” của thi sĩ.