Uống bia nhiều vào
TT đang xấu, mấy chị em chị đang nhờ anh P lên SL tìm ô U90 nuôi tạm lúc khó khăn. Sau TT ổn thì nhà ai về nhà đấy em ạ
Chúc cả nhà ngủ ngon nhé! Hẹn gặp lại ngày mai.
Ngủ thôi cả nhà ơi, thời tiết nóng nực bực mình quá
Thất đức như này ko có kết cục tốt đẹp đâu, vớ vẩn đệ nó xé xác. Ai cầm giá 9x lại còn mg nữa thì cháy TK sao cầm dc đến giờ nữa. Nếu cầm cự dc thì cũng phải mất khối tiền TBG. Đúng là nhỏ lẻ F0 khổ trăm bề
Chúc Chị và bà con ngủ ngon. Tập trung công việc hoàn thành kế hoạch 6 tháng đầu năm, rùi mình lại mở bảng điện ngắm tiếp ![]()
Gex out hết 20.5 r
Ngoi lên diễn đàn thấy tiếng rên rỉ oán than của ae cũng thấy xót phần nào :))
Buổi sáng ấm áp và mah mắn
Chúc bác Khoai và ae ngoài đảo một ngày vui vẻ
Sốt cổ phiếu FPT
Thứ năm, 27/4/2006 | 14:39 (GMT+7)
Giống thị trường chính thức, chợ cổ phiếu FPT đang sôi sục vì cầu tăng đột biến. Có thông tin cho rằng, nguyên nhân cơn sốt cổ phiếu FPT ấy chỉ xuất hiện sau chuyến thăm VN của người giàu nhất hành tinh, Bill Gates.

Bill Gates thăm sàn giao dịch. (Lao Động)
Đăng tin bán 300 cổ phiếu giá 1,2 triệu (tức gấp 12 lần mệnh giá 100.000 đồng), chỉ 5 phút sau, hộp thư điện tử của Phong - một nhân viên của FPT - nhận tới 15 mail phúc đáp: “Bán chưa? Đang ở đâu? Sẽ mang tiền đến ngay”. Mới thứ bảy tuần trước, giá cổ phiếu này mới dao động ở mức 800.000 đồng (gồm cổ tức) và 600.000 đồng (không gồm cổ tức). “Trong vòng 3 ngày mà giá mỗi cổ phiếu đã tăng 400.000-500.000 đồng, thật kinh khủng” - Phong nhận xét.
Trung bình một ngày, mạng nội bộ của FPT có ít nhất 2 email rao mua và 4-5 email rao bán. Ngoài lên “chợ”, nhân viên còn rỉ tai chào bán - mua khắp các chi nhánh, không khí hết sức náo nhiệt. Phong cho hay, anh có nhu cầu bán cổ phiếu để mua nhà nên mới đưa ra giá như vậy, còn thông thường đồng nghiệp rao bán với giá 16-17, rồi email trao đổi thoả thuận cụ thể với nhau. Thậm chí, có nhiều nhân viên còn lập nhóm gom cổ phiếu lại cử người đại diện đàm phán để bán được giá cao. Ít ai ngờ được giá cả lại sốt như vậy khi vào năm 2004, ai rao bán 3.2 đã có người kêu “cao quá”.
Còn sốt nữa
Theo phân tích của giới kinh doanh chứng khoán, nếu so sánh các số liệu về tài chính của FPT và xu hướng phát triển lĩnh vực tin học, công nghệ thông tin, giá cổ phiếu FPT còn tăng nữa.
Gần đây, FPT liên tục thắng thầu nhiều dự án lớn về cung cấp thiết bị tin học, phần mềm và giải pháp kỹ thuật cho Chính phủ, các bộ, ngành và các tổng công ty lớn. Ngoài ra, công ty là đại lý chính thức và nhà phân phối độc quyền của nhiều hãng máy tính và phần mềm có tiếng trên thế giới như: HP, Compaq, IBM, Microsoft, Samsung, Nokia…
Báo cáo kiểm toán của FPT cho thấy, kết quả kinh doanh của doanh nghiệp này có tốc độ phát triển rất mạnh. Cụ thể, lợi nhuận sau thuế năm 2005 đạt 225,8 tỷ đồng, tăng 86% so với năm 2004, con số này của năm 2004 là 137,4 tỷ đồng, tăng 4,6 lần so với năm 2003. Doanh thu năm 2005 đạt 14.101 tỷ đồng, tăng 61% so với năm 2004.
Ông Nguyễn Hoàng Hải, Tổng Thư ký Hiệp hội các Nhà đầu tư tài chính, một trong những nhà đầu tư đang săn lùng cổ phiếu FPT - nhận xét: “Đây là doanh nghiệp có quy mô lớn, đã tạo được uy tín với cả thị trường trong nước và nhà cung ứng nước ngoài. Đặc biệt, doanh nghiệp đang hoạt động trong ngành CNTT được đánh giá có tốc độ phát triển từ 20-30%/năm”.
Tốc độ tăng trưởng lợi nhuận của FPT - theo tính toán sơ bộ của giới chuyên môn - sẽ đạt trung bình khoảng 40%/năm trong vòng 10 năm tới. Trong khi đó, mức trung bình của các công ty niêm yết trên sàn chỉ khoảng 15%/năm.
Ông Hải tính toán, nếu FPT công khai việc cho phép chuyển nhượng cổ phiếu ra bên ngoài, đồng thời phát hành ra công chúng và xúc tiến việc niêm yết thì giá cổ phiếu FPT còn tăng nữa, có thể tới hơn 2 triệu đồng. Lịch sử đã chứng minh, rất nhiều người trở thành triệu phú chỉ nhờ vào việc mua được số lượng lớn cổ phiếu của Microsoft từ những ngày đầu.
Ồ ạt đổ tiền vào chứng khoán
Tình trạng sốt giá cổ phiếu đang diễn ra cả trên chợ chính thức và chợ đen. Các công ty chứng khoán cho hay, lượng tiền đổ vào thị trường trong 2 tuần nay tăng gấp hàng trăm lần so với cùng kỳ năm ngoái. Số lượng tài khoản trong quý I đạt 40 nghìn, tăng 22% so với cuối năm 2005. Giá trị giao dịch của thị trường có phiên đạt 244 tỷ đồng, gấp 20 lần hồi giữa năm 2005.
“Buôn cổ phiếu mua được ôtô, đổi nhà lầu, trong vòng 1 tháng lãi 100%” - những thông tin đó được truyền tai nhau, khiến thị trường phình ngày một to. Không chỉ người có kiến thức về chứng khoán, nhiều sinh viên, bà nội trợ, người về hưu cũng vội vàng đem tiền nhờ người quen mua hộ.
Ông Tôn Tích Quý, Phó Giám đốc Trung tâm Đào tạo chứng khoán - cho hay, không thị trường nào giống VN, nơi nhà đầu tư bỏ tiền ra mua cổ phiếu không cần đọc báo cáo tài chính, phân tích lợi nhuận… Nghịch lý ở chỗ tiền đổ vào nhiều, nhưng hàng chỉ có vậy, sau nhiều vòng mua bán giá đã được đẩy lên rất cao. Hiện trên thị trường có ít nhất 5 cổ phiếu là REE, NKD, KDC, VNM và SAM có giá trị gấp 10 lần mệnh giá.
Tại các buổi đấu giá cổ phần của các công ty niêm yết cũng đông nghẹt nhà đầu tư. Những cổ phiếu đắt giá như ngành dược, kinh doanh nước, hàng hải có giá trúng gấp gần 2 lần. Thậm chí, Công ty cổ phần Hoàng Gia - hoạt động trong làng giải trí - còn tuyên bố, họ sẽ đưa ra giá khởi điểm trong đợt đấu giá tới đây khoảng 150.000 đồng/cổ phần (gấp 15 lần mệnh giá).
Chứng khoán đang trở thành kênh đầu tư hấp dẫn, do các mảng đầu tư sử dụng vốn nhàn rỗi bên ngoài như bất động sản, mua vàng, buôn bán hay mở công ty đang nguội. Tuy nhiên, theo cảnh báo của các chuyên gia, chơi cổ phiếu là cuộc chơi cho những người am hiểu và có kiến thức. Vội vã đầu tư theo phong trào, không có phân tích kỹ lưỡng có thể dẫn đến nhiều rủi ro không lường được.
(Theo Lao Động)
15.08.2018
Hai vợ chồng dành dụm ki cóp bao nhiêu năm được mấy chục triệu đồng, tính cuối năm sửa cái nhà. Thấy người ta đánh chứng giàu sang phú quý cũng mon men bắt chuớc, len lén giấu vợ lấy tiền dành dụm mua chứng khoán.
Giờ đây mỗi chiều đi làm về nhìn vợ, nhìn con mà chảy nước mắt.
Anh xin lỗi em, ba xin lỗi con. Chúng nó ăn hết của conn rồi con ơi…huhu…
Đau đớn, xót xa quá các bác à, muốn khóc mà không khóc được, chuyện là thế này:
Sáng sớm thằng cu con đi học xin bố 200 ngàn đóng tiền học, mình bẩu: Học đếch gì mà lắm thế? nói thì nói vậy cũng dúi cho nó 200 ngàn.
Hôm nay, mất toi 200 chai vì chứng.
Đếch biết thằng nào lấy của mình, chỉ biết là mất hai trăm chai - dĩ nhiên không phải là bia rượu hay Coca gì ở đây cả !!!
Ôi cái cuộc đời lày !!!
Ăn vài xu lẻ, cả làng, cả nước, cả Châu Phi đều biết, thậm chí con c.h.ó của nhà ông Năm gặp mình còn quẫy đuôi chờ ăn sái. Cháy 8 cái tài khoản, vợ không biết, con không biết, tám chục con bồ nhí cũng không biết luôn, cả thế gian không ai biết cả trừ cái thằng suốt ngày “anh ơi, nạp tiền vào TK gấp anh nhé, không là bọn em bán thẳng tay đới” - Call margin - Khi cô đơn anh gọi tên em !
Trưa nay, cuối tuần rảnh rang, bật Youtube nghe chương trình “Tuyển Tập truyện ngắn hay” - Ta nằm nghe mà cảm xúc bay bổng dâng trào, ta như lạc vào một thế giới khác mà phải mười mấy năm rồi mới gặp lại. Trong truyện ngắn “Rừng Cao su” có đoạn: Khi người con trai đi vào người con gái giống như cây cạo mủ cứa vào thân cây, mủ tứa ra từng dòng trắng toá…Ôi, ta nói sao mà tác giả tài tình đến thế, lãng mạn đến thế, chắc chắn tác giả phải có trải nghiệm sống và có tâm hồn bay bổng và lãng mạn đến dường nào mới cho ra đời được những áng văn để đời như thế.
Chợt bình tâm nghĩ đến anh em chứng khoán quanh năm suốt tháng căng mắt dòm bảng điện, vùi đầu vào các con số chi chít trên báo cáo tài chính, rồi ngấu nghiến, nghiền ngẫm đủ thể loại tin tức vĩ mô, vi mô, rồi phân tích TA, FA…
Nghe mà hoa mắt chóng mặt, xây xẩm mặt mày. Một năm có 365 ngày thì số ngày buồn áp đảo số ngày vui. Ngày vui ngắn chẳng tày gang. Vì sao? Sao trăng giề nữa, Uptrend thì ngắn ngủi, Downtrend dài lê thê. Tính toán cụ thể, trừ những ngày lễ tết ra thì một năm chỉ có 42 ngày Uptrend, còn lại 185 ngày Downtrend dài lê thê não nề. Em nói hơi dài lòng lê thê, nhưng chốt lại em chỉ muốn hỏi anh em một câu: 1 năm qua, 2 năm qua, 3 năm qua…
Mười năm qua bám sàn, ăn vạ ở sới bạc anh em được gì và mất gì? Bao lâu rồi anh em không ngắm hoàng hôn buông xuống dưới chân bán đảo Sơn Trà? Bao lâu rồi anh em không còn biết đến ánh trăng rằm nơi miền cao nguyên lộng gió trên đỉnh đèo Phượng Hoàng? Hay đơn giản thôi, bao lâu rồi anh em không đọc một cuốn tiểu thuyết kinh điển? Bao lâu rồi anh em lãnh cảm với những vần thơ mà thủa học trò anh em thường mơ mộng? Anh em đã đánh mất một phần đời vì chứng khoán, anh em có nhận ra không?
Tôi luôn thấy một sự phấn khích vô cùng khi đối diện với những điều tĩnh lặng. Giống như khi lướt đi trong chiếc xe êm ru trên con đường quanh co giữa ngàn thông một ngày mưa phùn giăng mỏng. Hay buổi chiều cuối năm từ lầu 68 nhìn xuống thành phố hoàng hôn đầy những ánh đèn nhấp nháy di động trong sự tĩnh mịch vô cùng. Hoặc khi ngồi giữa cả một khán phòng mọi người đột nhiên sững sờ im tiếng trong khi những chỉ số sáng bừng trên bảng điện chứng khoán.
Làm việc cực nhọc mà cảm giác như đi chơi, đó chính là đam mê - Anh Chunjunxo chia sẻ.
Đến một độ tuổi nào đó, người ta chẳng thể làm gì khác hơn ngoài sự im lặng. Buồn bã cũng im lặng, hân hoan cũng im lặng. Thi thoảng, chỉ muốn ngồi ở một góc quán quen, thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng như mây trời. Cuộc đời cứ thế mà biên niên cô đơn.
Chiều buồn, lục cơm nguội, anh chị đọc chơi
Mười lăm năm ấy, biết bao mặn nồng - chan cả nước mắt !!! Em có biết không?
Mình không cần ba cái danh hão nữa bạn à, nó không làm bụng mình bớt cồn cào. Mình chém vì cơm áo, vì miu sinh, vì đam mê, vì muốn thể hiện bản thân, vì muốn chia sẻ, hay đơn giản nó là tính cách của mình.
Thắng hay thua thì đêm về, một mình bạn trong bóng đêm, bạn vắt tay lên trán: bạn biết, vợ con bạn biết xuân này gia đình bạn có sung túc hay không? Còn ba cái danh ảo, ồn ào, ảo vọng, sĩ diện hảo rồi cũng qua đi như sương khói.
Giờ đi đâu mình cũng khai thật, khai rất nhiều lần là quá khứ 10-15 năm trước tôi từng cháy TK rất nhiều lần.
ĐỜI TRADER AI CŨNG TỪNG BÉ THƠ, AI CŨNG TỪNG DẠI KHỜ.
Cái nguy hiểm nhất của sới bạc không phải là khiến cho con người ta cháy túi mà nó tạo ra một lớp người sống ảo.
Nghe thì rất chua chát, rất cay đắng nhưng ngẫm kỹ sẽ thấy đúng anh chị à.
Không chơi chứng ảo, sai thì nhận là sai, đúng thì nhận là đúng, sai thì sửa, sai thì cắt lỗ, chứng khoán là việc cả đời, không việc gì phải xấu hổ, mắc cỡ ngại ngùng e thẹn gì cả.
Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, không có chuyện tốt khoe xấu che. Không được to mồm: ăn vài xu lẻ thì cả Châu Phi đều biết, cháy tám chục cái tài khoản thì vợ không biết, con không biết, tám chục con bồ nhí cũng không biết nốt, dĩ nhiên là bá tánh, chúng sanh, con nhang đệ tử lại càng không.
Không vẽ ra viễn cảnh mơ mộng cho khách hàng, cho nhà đầu tư… Trước khi mua con nào thì việc đầu tiên là dặn đi dặn lại : Nó mà thủng mốc XYZ là phải cắt lỗ nha anh chị, nhớ nha, nguyên tắc là nguyên tắc, không được lẫn lộn, lập lờ giữa đầu tư & đầu cơ. Không được kẹp bi rồi tìm một tỷ lý do bào chữa, ngụy biện, thủ dâm là đầu tư.
Đánh bạc bịp cùng chứng vịt ung thì không nên câu nệ theo những nguyên tắc thông thường mà nên bồi dưỡng kỹ xảo đánh bạc, khi thua lỗ cố gắng hạn chế tối thiểu rủi ro.
PS1 : 3 năm qua, Chun cứ nhai đi nhai lại ý này với anh em:
5 năm vừa qua (2012 - 2017) có thể ví là tuần trăng mật của TTCK VN. Hàng triệu nhà đầu tư, cũng như các bạn môi giới trẻ mới vào nghề vài năm nay được trời đãi, thời thế đãi, thị trường đãi cho bữa tiệc no nê & thịnh soạn, rồi họ ngộ nhận mình thật giỏi giang & vĩ đại. Thế rồi tuần trăng mật qua đi để lại đống tro tàn.
PS2 : Từng là Admin rất nhiều diễn đàn chứng khoán nhiều năm liền, từ thế hệ đầu tiên của TTCK VN nên mình rất thấu hiểu tâm lý đám đông. So với giờ này năm ngoái hay đầu năm nay, chợ chứng ngày càng thưa vắng người. Những nhà đầu tư non trẻ, những bạn trẻ háu thắng không biết người biết ta, giờ này năm ngoái còn hung hãn lắm, giờ thì đã đi xa, xa mãi về phía mặt trời lặn, đi mãi không về. Trò chơi này khắc nghiệt & tàn nhẫn.
Những dòng này được viết ra bằng sự đánh đổi của những năm tháng tuổi trẻ đầy sương gió !
Nay có khởi nghĩa giết sọc không các bác, bọn nó lộng hành chơi mất dạy vãi rồi
Hiiii… chắc phải vài tháng nữa… bản m mới về đc
Khả năng điên nhất vẫn là dig, vì dig thể hiện bộ mặt lái rõ nhất kể từ 15 phiên vừa qua.
Chào bà con, chào Hươu và @Mrkhoai …
Chúc cả nhà ngày mới an vui, may mắn, tài lộc… cf sáng cho tinh thần tỉnh tâm ạ… ![]()
Cơn sốt chứng khoán đang len lỏi vào mọi ngõ ngách của đời sống xã hội, cả thành thị lẫn nông thôn. Người ta nghe nhiều về những nhà đầu tư giàu lên nhờ trúng chứng khoán, những người tậu nhà, xe hơi, đồ cổ… Nhưng có một thực tế ít ai nhắc là nhiều gia đình đang điêu đứng, khóc thầm, thậm chí đang đối mặt với nợ nần, phá sản.
Người giàu cũng khóc
TP. HCM những ngày qua liên tục từ 36 độ C trở lên, càng làm cho căn nhà của ông Nguyễn Hòa V. tại An Phú, quận 2 thêm ngột ngạt. Chứng khoán sốt, làm cho ông và vợ, thậm chí hai đứa con trai cưng của ông đều “thống nhất cao” dồn vốn để giàu hơn. Thế là, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của quán cà phê vào loại sang trọng nhất Sài Gòn của ông trên đường 3 Tháng 2 được đem thế chấp lấy tiền đầu tư vào cổ phiếu của một ngân hàng thương mại cổ phần. Tổng số vốn mà ông và vợ quyết dồn vào gần 16 tỉ đồng. Trong đó, 10 tỉ đồng có từ việc cầm giấy tờ của quán cà phê đồ sộ trên, 6 tỉ còn lại là tiền của gia đình và nhà cửa được vét sạch.
Thời điểm ông mua, cổ phiếu của ngân hàng trên chưa niêm yết (OTC), thì giá của cổ phiếu này đang cao ngất nghễu, sát mức 150.000 đồng /cổ phiếu. Sau khi sở hữu toàn bộ số cổ phiếu của ngân hàng này với giá trị gần 16 tỉ đồng vào đầu tháng 2/2007 thì chỉ có đúng ba buổi tối đầu tiên là ông và vợ ông “ngủ trọn giấc” vì cổ phiếu may mắn… đứng giá. Bước qua những ngày đầu tuần thứ hai của tháng 2 thì cổ phiếu này bắt đầu xuống giá liên tục.
Cứ mỗi ngày, khi các trang tin điện tử đưa tin về việc cổ phiếu ngân hàng trên giảm xuống một vài giá thì tài sản của ông H. lại “teo” mất vài trăm triệu đồng, hoặc chí ít cũng vài chục triệu đồng. Đến giữa tháng 4/2007, thì sự lo lắng không chỉ ở mức độ “liều” của ông bà H. nữa rồi mà đang trở thành đề tài của nhiều người và đặc biệt là của ngân hàng đã cho ông H. vay tiền. Bởi tổng số tiền 16 tỉ đồng của ông nay chỉ còn một nửa giá trị. Vì giá cổ phiếu này chỉ còn giao động từ 70.00 - 80.000 đồng/cổ phiếu, và từ đó đến nay không nhích lên được tí nào.
Dù có vô số thông tin liên quan đến ngân hàng này như tăng vốn điều lệ, lợi nhuận quý I/2007 cao, chia cổ tức năm 2006 cao… cũng không ăn thua, bởi tình hình chung là hầu hết cổ phiếu ngân hàng đều đã rớt giá thê thảm, duy chỉ có một cổ phiếu còn tạo ra lợi nhuận cho nhà đầu tư. Mà cổ phiếu ngân hàng ông H. chọn lại rớt giá mạnh nhất.
Bây giờ ông H. muốn sống bình yên với một ngày thu lời vài triệu đồng từ quán cà phê cũng rất khó. Vì số tiền trên chưa đủ đóng lãi ngân hàng. Nguy hiểm hơn là nguy cơ bị phát mãi tài sản để thu hồi nợ đang đến rất gần với ông. Tính đến thời điểm hiện tại, cả lỗ và đóng lãi ngân hàng, ông đã chính thức mất trắng 8 tỉ đồng. Và không biết con số này đã dừng lại chưa. Mất tiền, đứa con trai đầu đang chuẩn bị lên đường đi du học ở Úc cũng đã tạm thời… ở nhà chờ. Vì ông còn đâu tiền đóng vào tài khoản theo yêu cầu phía nước bạn.
Một đại gia khác cũng vừa tìm lại nụ cười sau một thời gian “khóc thầm” vì chứng khoán. Những ngày tháng 5/2007, tin ông Hoàng Văn B., đại lý phân phối cấp một của một sản phẩm gạch men cao cấp (công ty 100% vốn nước ngoài tại Việt Nam) ở đường Tô Hiến Thành, quận 10, trúng đậm gần 15 tỉ đồng sau khi đầu tư vào cổ phiếu Sacombank (mã chứng khoán STB) đã nhanh chóng lan truyền khắp TPHCM.
Thế nhưng, những người bạn thân ông B. không hề thấy ông tỏ vẻ phấn khởi, vui mừng trước món lời trên. Thậm chí ông không đãi bạn bè đến bữa nhậu, không mua đất đai, nhà cửa gì mà vẫn rất… bình thản. Bởi ít người biết, trước đó chưa đầy một tháng, khi thị trường bị “nhuộm màu đỏ” liên tục thì bảy loại cổ phiếu trên sàn mà ông sở hữu đã “ngốn” mất của ông gần đúng 15 tỉ đồng. Ông đã bán tháo tất cả đúng vào thời điểm giá rẻ nhất và chấp nhận thương đau.
Rất may, vốn nổi tiếng có máu mặt trong làm ăn nên ông B. không vì thế mà bỏ chạy. Ông đã được các trợ lý tư vấn đầu tư vào cổ phiếu Sacombank. Thời điểm ông mua vào, STB có giá 70.000 đồng/cổ phiếu, đến khi bán giá gần 150.000 đồng/cổ phiếu, ông lãi hơn 100% số vốn bỏ ra để đầu tư cổ phiếu này. Khoản lời này may mắn bù đắp được những ngày lỗ khiến ông đứng ngồi không yên trước đó. Nên dù có trúng đậm như thế nhưng thực chất ông là một trong số ít người vào cái “nghề tay trái” này mà vẫn giữ được vốn sau một thời gian “tham chiến” với thị trường.
Quy luật chuyển hóa… tiền!
Chị Nguyễn Thị Thủy có căn nhà bề thế ở đường Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, Phú Nhuận. Chị công tác trong một công ty của ngành dầu khí. Vốn nhanh nhạy và sống trong tập thể công ty có đội ngũ biết chớp thời cơ nên khi thị tường nóng lên vào cuối năm 2006, đầu 2007 chị đã cùng với một số người trong công ty kiếm được kha khá từ một số cổ phiếu OTC. Sau vài tháng, một số cổ phiếu như cao su Tây Ninh, cao su Đồng Phú, Hoàng Anh Gai Lai… đã mang về cho chị hơn một tỉ đồng - số tiền mà vợ chồng anh chị làm công suốt đời mơ không thấy. Chị đã chiều lòng đức lang quân, cho anh đổi chiếc Ford Laser mua gần 5 năm nay sang Mitsubishi Grandis với giá 34.000USD. Hàng ngày, vợ chồng chạy tới chạy lui giao dịch, mua bán cổ phiếu trên xế hộp hiện đại và tiện nghi, nở mặt nở mày với bè bạn.
Thế nhưng, sau hai tháng gặp lại chị, tôi toàn nghe được những lời than vãn, chau mày, thay vì những nụ cười như trước. Số là sau khi trúng cổ phiếu OTC, chị mở tài khoản và lên sàn cho… chuyên nghiệp. Đưa cuốn sổ cho tôi xem, chị liệt kê: mua vào FPT ngày 27/2/2007, giá 672.000 đồng/cổ phiếu; 27/3 giảm xuống 513.000 đồng; 23/4 còn 456.000 đồng. Sốt ruột, chị cứ ngồi chờ nó lên lại để bán, nhưng chờ mãi thêm 10 ngày nữa, đến 2/5/2007 thì giá còn 425.000 đồng. Chị đành cắn răng bán ra, lỗ hơn 400 triệu đồng. Ngày 2/2/2007, mua GMD (cổ phiếu của Gemadept) giá 199.000 đồng/cổ phiếu, ngày 5/2/2007 tăng lên 208.000 đồng. Nhưng đó là ngày tăng duy nhất chị được nếm mùi. Chị cứ liên tưởng đến sự tăng trưởng theo kiểu “bão” như FPT trước đây.
Nhưng không, sau đúng một tháng, cổ phiếu này bắt đầu giảm đến ngày 20/3 giảm xuống 175.000 đồng và 20/4/2007 giảm xuống 158.000 đồng/cổ phiếu. Chị lại phát hoảng bán ra, lỗ 40.000 đồng/cổ phiếu. Tổng số tiền “hao” theo phi vụ GMD là 200 triệu đồng. Một cổ phiếu khác cũng khiến chị mất một nửa trong số 500 triệu đồng bỏ ra để đầu tư vào đó, sau một tháng chịu đựng. Chưa hết, sau nhiều ngày ngồi nhìn nó tăng, ngày 12/3/2007, chị quyết định “đón đầu” bằng cách mua cổ phiếu HAP (CTCP Hapaco) với giá 115.000 đồng/cổ phiếu, nhưng không vui cho chị khi đó chính là ngày đỉnh cao của HAP trên sàn. Bởi ngay những ngày sau đó, cổ phiếu này cứ giảm liên tục, cho đến 4/5/2007 thì đã giảm gần một nửa giá trị, còn 61.000đồng/cổ phiếu, là ngày chị buộc phải bán ra.
Ngoài ra còn bốn cổ phiếu niêm yết khác đã làm chị lỗ gần 500 triệu nữa. Tổng cộng, sau khoảng hai tháng gia nhập đội quân nhà đầu tư chuyên nghiệp, chị đã mất gần 1,5 tỷ đồng. Chị ngồi đúc kết kinh nghiệm sau nhiều ngày đi vay mượn tiền của bố mẹ, anh chị em để đóng tiền lời ngân hàng bằng câu của các bậc tiền bối: “Đúng là tiền không tự sinh ra, nó chỉ chuyền từ túi người này sang túi người khác”.
Đây cũng là câu nói mà trong một lần trả lời phỏng vấn, một chuyên gia kinh tế của ngân hàng Kỹ thương (Techcombank) cũng đã ví von với chúng tôi. Chuyên gia này sau khi đọc câu trên cho chúng tôi nghe đã hỏi ngược chúng tôi: “Theo anh, có những người trúng đậm, mua nhà, sắm xe thì tiền từ đâu ra?”. Rồi ông tự trả lời: “Thì phải có nhiều người khác bị rỗng túi chứ. Tiền không tự sinh ra mà!”.
“Chạy” để được… lỗ tiền tỷ!
Hai người bạn của tôi cách đây ba tuần đã ký hợp đồng “chuyển nhượng công ty” cho một công ty địa ốc có tiếng tại Gia Lai với giá 30.000USD. Gặp tôi, Hoàng - Giám đốc Công ty TMDV địa ốc S (có trụ sở tại khu Bàu Cát, Tân Bình) không giấu được nỗi thất vọng bởi tâm huyết mà Hoàng và một người bạn cùng quê Quảng Nam vừa phải “bán đứt” cho người khác. Tốt nghiệp Đai học Luật TPHCM cách đây sáu năm, Hoàng chạy vạy huy động vốn cùng với bạn cho ra đời công ty cách đây ba năm. Vừa vững vàng được một tí thì hai ông chủ con này đã máu me làm giàu nhanh hơn bằng chứng khoán. Gom góp vốn, vay nóng, tổng cộng được 600 triệu đồng vào đầu năm nay.
Đúng lúc thị trường sôi động nhất, Hoàng lên sàn, đặt mua cổ phiếu blue-chip trên sàn SJS (một công ty thuộc nhóm Sông Đà). Ngày 26/2/2007, Hoàng dùng 400 triệu mua SJS với giá 400.000đồng/cổ phiếu. Sau khi đặt lệnh mua được 1.000 cổ phiếu hạng sang, Hoàng khấp khởi mừng vì lúc đó rất khó mua.
Nhưng chỉ vài ngày sau, cổ phiếu này từ từ tuột dốc theo thị trường. Ngày 1/3 còn 380.000đồng, ngày 7/5 còn 355.000 đồng… Cứ như thế, mỗi ngày mỗi cổ phiếu Hoàng sở hữu “biến mất” vài chục ngàn đồng. Đến ngày 20/4/2007, giá cổ phiếu này chỉ còn 300.000 đồng và đến 2/5/2007, ngày mà Hoàng “không chịu nổi nhiệt” phải bán ra với giá 260.000đồng/cổ phiếu, lỗ 140 triệu đồng.
Hoàng nghe lời tư vấn: cái nào giảm đến ba phiên cứ mua vào. Nhưng hỡi ôi, trong tháng 4/2007, nhiều cổ phiếu giá rẻ mà Hoàng mua cứ “tuột” liên tục nhiều phiên, thấy giảm lại bán. Thế là “cái chết từ từ” đã diễn ra, đúng như khi xây dựng biên độ tăng giảm của các cơ quan chức năng chỉ giới hạn mức độ tăng giảm tại HoSTC là 0,5%/phiên, nhằm hạn chế “cái chết đột ngột” của nhà đầu tư. Hai anh bạn tôi sau hai tháng lao vào nghề mới này đã “đóng học phí” hơn 400 triệu đồng. Chịu không nổi tiền lãi vì hơn nửa số tiền là vay nóng, không còn cách nào khác, hai ông chủ nhỏ đành tìm môi giới bán công ty. Giờ phải lang thang tìm cơ nghiệp khác với chút tiền ít ỏi còn lại. Hoàng ngao ngán: “Âu cũng là bài học trên đường đời thôi!”.
Ở đường Lê Hồng Phong, thành phố Vũng Tàu, có quán nhậu Hương P. vốn rất đông khách VIP thân tình của chủ quán. Nhưng hai tuần nay khách đến thì cửa quán đóng im lìm. Chú nhóc bảo vệ chỉ đứng bên trong cổng nói với ra “quán tạm đóng cửa” mỗi khi có ai đến. Chủ quán là chị Vi, quê gốc Hà Nội vào lập nghiệp tại Vũng Tàu, hiện đang “nằm vùng” tại TPHCM để kêu người bán hai lô đất ở quận 2.
Cũng vì máu me với chứng khoán, chị đã mang giấy tờ của quán nhậu trên thế chấp ngân hàng vay 2 tỉ để lên sàn. Từ trước Tết Nguyên đán đến nay, chị rải đều mua gần 10 loại cổ phiếu khác nhau, nhưng đến cuối tháng 4/2007 thì chỉ có một cổ phiếu có lời, một loại huề vốn, còn lại đều “rớt” nặng. Nặng nhất là giữa tháng 3/2004, chị Vi mua vào 10.000 cổ phiếu HTV (CTCP Vận tải Hà Tiên) với giá 63.000đồng/cổ phiếu.
Vì khi đó, HTV thuộc dạng “hàng hiếm” trên thị trường nên việc đặt lệnh mua cũng rất khó khăn. Chị phải nhờ một người quen làm việc tại một công ty chứng khoán có ít tài khoản mới “chen” vào được. Sau khi lệnh được thông báo ok, chị mừng hớn hở vì có rất nhiều người đặt mua cổ phiếu này nhiều ngày mà vẫn không được. Rồi hôm sau, 13/3/2007, cổ phiếu này tăng lên 66.000 đồng, chị nhẹ nhõm đi phần nào. Nhưng không ngờ, đó chỉ là “phút huy hoàng” chóng qua của cổ phiếu này, vì sau đó đến những ngày cuối tháng 3 thì giảm liên tục qua các phiên. Đến ngày 27/3 đã giảm xuống 49.000 đồng, ngày 4/4 xuống 45.000 đồng.
Từ đó đến nay cổ phiếu này luôn quanh quẩn 40.000 - 50.000 đồng/cổ phiếu. Chờ hoài không thấy tăng, chị đã bán với giá bằng một phần ba giá mua, tiếp tục lỗ. Tổng cộng chị đã “hao” hơn một tỉ đồng sau mấy tháng “cầm cự”. Sốt ruột với những khoản tiền mất đi nhiều so với doanh thu từ quán nhậu, chị đành phải đóng cửa quán để đi tìm người bán đất trả nợ ngân hàng. Hơn chục nhân viên phục vụ tại quán được chị thông báo: “Các anh chị muốn đi đâu làm thì đi. Tôi tạm thời nghỉ ngơi”.
Năm ngày trước, tại con hẻm nằm bên hông chợ Bàn Cờ, quận 3, hàng xóm chứng kiến cảnh hai vợ chồng ông Huy cãi vả ầm ĩ bên trong nhà. Rồi một chiếc bàn với đầy ly tách bay vèo từ trong nhà ra trước con hẻm sau cú “điên máu” của ông Huy. Số là còn hai ngày nữa ông đưa con trai về Thừa Thiên - Huế xây lăng cho bố mẹ. Ông bảo vợ đưa số tiền 70 triệu đồng hai vợ chồng để dành để ông mang đi. Vợ ông ấm ớ mãi rồi mới khai ra đã mua cổ phiếu OTC của một công ty cao su.
Vợ ông đưa cho ông xem biên lai đóng tiền và mấy tờ giấy gọi là “hợp đồng mua cổ phần” của công ty ấy. Giá mua là 98.000đồng/cổ phần, nhưng hiện tại giá chỉ còn 60.000 đồng mà kêu bán hoài cũng chẳng ai mua. Biết cận ngày ông lo việc đại sự, bà đã nhờ hết mấy bà hàng xóm kêu bán trước đó cả tuần nhưng vẫn không được. Trước đó, vợ ông đã được mấy người này “tư vấn” cho cách kiếm tiền này tại tiệm gội đầu. Bây giờ bà chỉ biết năn nỉ chồng… tha tội.
— đang  nghĩ về Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu.


