Cấp bậc con người đc phân thành 2 cấp đó là " tiểu nhân" và " quân tử" . Tiểu nhân là những người bình thường nhỏ bé không có gì nổi trội như chúng ta. Và quân tử là những bậc quân vương , những người vượt trội hơn hẳn người thường ( tất nhiên trong đó lại chia ra chân tiểu nhân, ngụy tiểu nhân. Chân quân tử và ngụy quân tử). Vì vậy bậc quân tử họ giỏi hơn người thường nên họ thường có ảnh hưởng to lớn đến nhiều người hay tiếng tàu gọi là bá tánh. Có nghĩa việc của họ làm thường mang lại kết quả hoặc hậu quả rất lớn đối với người dân. Vì họ rất tài giỏi nên lời họ nói ra ai nghe cũng lọt tai. Bởi tất cả bậc quân tử họ đều ngộ đạo nên họ nói rất sát với chân lý. Một bậc chân quân tử họ luôn truyền đúng chân lý mà trong đó không tư lợi cá nhân , nó là chí công vô tư nên khi họ truyền ra thì người dân đc hưởng rất nhiều , càng áp dụng dân càng ấm no hạnh phúc. Còn ngụy quân tử do họ rất giỏi nên họ cũng truyền đc ra chân lý nhưng trong đó họ kèm tư lợi cá nhân. Nên khi người dân nghe thấy chân lý đó rất hay nhưng khi áp dụng cái họ thu đc luôn là đau khổ tan nát. Vì vậy để phân biệt đc 1 " chân quân tử" hay " ngụy quân tử" hãy nhìn vào kết quả mà bá tánh nhận đc thì bạn sẽ nhận ra đâu là thật giả. Nếu bá tánh nhận đc là ấm no hạnh phúc thì đó là " chân quân tử" nếu bá tánh nhận đc " đổ nát bất hạnh" thì đó là " ngụy quân tử" . Dạ và từ đó mọi người tự suy ra thôi ạ. Đức Phật đã dạy " phương thức không quan trọng, hành động không quan trọng. Quan trọng là kêtd quả"
cái “ấm no hạnh phúc” với cái " đổ nát bất hạnh" nó là những khái niệm rất tương đối, mỗi người lại có cái tiêu chuẩn sướng khổ khác nhau, nếu lấy cái tiêu chuẩn số đông ra mà làm thước đo cho người quân tử e rằng ko đúng, làm sao lấy lòng chim sẻ mà đo trí đại bàng được
Cái ấm no hạnh phúc và bất hạnh mà bạn còn không phân biệt được à
Đổ nát bất hạnh là nói lái đi 1 chút cho đỡ va chạm. Nói chuẩn là đói khát bất hạnh . Đói khát là gì là mất xèng vậy thôi
đức phật nhịn đói 49 ngày bên gốc Bồ đề, tay trắng bỏ lại tất cả chắc là bất hạnh nhất rồi
Không hiểu gì về Đức Phật đừng bàn luận về tu hành của ngài. Sau khi nhịn đói ngài đã ngộ ra và truyền lại rằng " tu hành xác là con đường tu sai" chỉ có tu mà ta an yên hạnh phúc đó mới chính là con đường tu chân chính. Mới thầy bói xem voi học đc 1 mẩu chưa đến nơi đến chốn
Hổ thì khả năng 74 hay 86 bác nhỉ, 74 thì chị thoải mái, trẻ hơn thì 86
, mà thôi, trên mạng, ace cùng thuyền, ngại gì đâu, xưng hô thế nào tôn trọng nhau là được ạ
![]()
74 mà nên mới xưng chị
vâng bác ạ
![]()
thế ko trải nghiệm việc khổ hạnh đó thì có ngộ được chân lý hay không? Đó là con đường ngài phải trải qua trên con đường đắc đạo. Cũng như để trưởng thành trên con đường đầu tư thì phải trải qua đủ hành trình của 1 cp, chứ chẳng có gì là bất hạnh hay đau khổ cả
Đừng dài dòng lông bông. Ở đây không bàn luận về việc tu hành của ngài
Nói trắng ra là không đủ trình để bàn luận về việc tu hành của ngài
Như chị nói thì chị tự nhận mình thuộc thành phần tiểu nhân nên khó bàn về những bậc quân tử như Đức Phật thì cũng phải thôi. Nên những ý kiến đánh giá của chị cũng chỉ là quan điểm mang tính cá nhân. Ko phải là chân lý
Tất cả chúng ta đều là tiểu nhân. Kể cả chị. Và đều không đủ trình bàn luận về ngài. Nhắc đến ngài chỉ là nhắc đến lời dạy của ngài vậy thôi. Nên đừng lôi chuyện ngoài lề vào để sai lệch hướng
sát trần là được rồi b, trần mất công giải trình với chim lợn
![]()
Chị suy nghĩ về mình như thế nào là quyền của chị. Nhưng không nên kết luận tất cả mọi người đều như vậy
- Gọi là “trung đạo”
- Phật pháp kinh quá, tam bảo: “ phật - pháp- tăng”
Ờ . Nói có sai không. Chỉ cần nhìn vào hậu quả bá tánh nhận đc là biết
Chị có thể hiểu đc " kinh kim cương" mà
Mất niềm tin, mất danh dự mới là mất. Mất tiền là không mất gì cả. Đủ trình độ thì lấy lại gấp nhiều lần