Noel đến, hôm nay Ngày Giáng Sinh.
Mở cảnh… Chỉ là một khu chợ nhỏ, ở một thành phố không ai nhớ tên.
Người bán rau, người Gánh nước
, người dắt Bò
qua ngõ…
Giữa họ, có vài gương mặt quen mà lạ.
Thiên Chúa trở thành một ông thợ sửa giày.
Ông ngồi bên vệ đường, với hộp đồ nghề cũ kỹ.
Không ai biết ông là ai, nhưng ai đến cũng được ông vá lại những chỗ rách không chỉ ở đế giày – mà cả ở tâm hồn.
Một đứa trẻ hỏi:
“Ông ơi, sao ông không làm thầy tu?”
Ông cười:
“Vì chân con rách trước khi con biết cầu nguyện.”
Rồi ông cúi xuống vá từng mũi kim bằng… lòng nhân không cần giảng.
Phật trở thành một bà lão bán nước trà.
Không giảng pháp. Không thuyết kinh.
Chỉ rót trà cho người mỏi lưng, cho người không ai lắng nghe.
Không hỏi họ từ đâu đến. Không khuyên họ đi đâu.
Chỉ thỉnh thoảng nói:
“Uống chậm thôi. Chén này đã đi qua ba kiếp mới đến tay con.”
Krishna là đứa bé đánh đàn rong.
Cậu đi giữa phố, nhảy múa, đàn không hợp âm.
Nhưng ai nghe cũng bật cười – hoặc bật khóc.
Cậu chẳng thuyết phục ai về thần thánh.
Chỉ nói:
“Đời là trò chơi. Nhưng chơi tử tế – thì thành thiêng.”
Allah là người vô danh.
Không ai thấy mặt. Không ai biết tên.
Nhưng cứ ai rơi vào tuyệt vọng, lại nghe một giọng thì thầm trong lòng mình:
“Ta ở gần hơn cả mạch máu nơi cổ con.”
Không sách, không tượng, không hình.
Chỉ là hương gió mát lúc tim người chực gãy.
Khoa Học là một cô giáo làng.
Tóc bạc, mắt sáng.
Dạy cho trẻ con cách đo chiều cao của mặt trời bằng que tre và bóng nắng.
Nhưng đôi khi, cô nhìn bầu trời rất lâu và lẩm bẩm:
“Có những thứ không cần đo. Chỉ cần thở cùng nó.”
Đứa trẻ đến gặp một người ẩn danh và hỏi:
Ông có tin vào thần không ạ?
Ông nhìn trầm ngâm và giọng ấm:
Có, ta đã từng là Kim Quy trên núi Lão Thần,
nhưng làm người mới cũng thật đẹp và cũng thật là khó !
Và ĐỨA TRẺ…?
Không còn là trẻ.
Giờ đây là mỗi chúng ta.
Là bạn – người đang đọc.
Là tôi – người đang viết.
Là bất kỳ ai biết lắng nghe một quả trứng nứt mà không cần hiểu vì sao.
Đêm xuống.
Không ai thấy ánh sáng rực rỡ.
Chỉ có bụi bay trong gió – và nếu bạn lắng tai đủ,
bạn sẽ nghe những bụi đó… hát.
Một bài ca không lời, từng được hát bởi những Đấng
… giờ đây đang sống trong mái ngói nghiêng, tiếng rao khuya, và đôi mắt ấm bên đường.