TỔ QUỐC GỌI TÊN TỪ TRONG HUYẾT MẠCH
Có những điều trong cuộc đời không cần ai nhắc cũng phải nhớ. Có những giá trị không cần ai dạy cũng phải biết ơn. Và trong muôn ngàn điều thiêng liêng ấy, Tổ Quốc luôn là tiếng gọi sâu thẳm nhất trong huyết mạch của mỗi con người.
Tổ Quốc không chỉ là một vùng đất hiện hữu trên bản đồ. Tổ Quốc là mồ hôi của cha ông, là xương máu của biết bao thế hệ đã ngã xuống để gìn giữ từng tấc đất, từng dòng sông, từng mái nhà cho con cháu hôm nay. Mỗi ngọn núi, mỗi cánh đồng, mỗi hạt phù sa của đất Việt đều thấm đẫm dấu chân của Tiên Tổ qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Bởi vậy, biết ơn Tổ Quốc cũng chính là biết ơn Đồng Bào. Biết ơn những người đã đi trước. Biết ơn những người đang âm thầm lao động mỗi ngày để gìn giữ sự bình yên của đất nước. Biết ơn những hy sinh lặng lẽ đã tạo nên cuộc sống mà chúng ta đang có hôm nay.
Nhưng cũng là lúc cần nhìn lại mình.
Giữa thời đại đầy biến động, khi vật chất ngày càng nhiều nhưng lòng người đôi khi lại xa dần cội nguồn, không ít người quên mất mình từ đâu mà đến. Người ta có thể nhớ rất nhiều điều của thế giới bên ngoài nhưng lại quên mất dòng máu đang chảy trong huyết quản mình là dòng máu Lạc Hồng.
Từ ngàn xưa, truyền thuyết Âu Cơ và Lạc Long Quân không chỉ là một câu chuyện kể. Đó là lời nhắc nhở về sự đoàn kết, về nghĩa đồng bào, về tình yêu thương giữa những người cùng chung một cội nguồn. Hai tiếng “đồng bào” vốn đã mang trong mình ý nghĩa thiêng liêng của một bọc trăm trứng, cùng sinh ra từ một Mẹ, cùng lớn lên dưới một bầu trời.
Thế nhưng khi khó khăn chưa chạm đến, nhiều người còn thờ ơ với quê hương, với dân tộc, với những giá trị đã nuôi dưỡng mình. Đến khi biến cố xảy ra, khi mất mát hiện hữu trước mắt, con người mới bắt đầu tìm kiếm điểm tựa tinh thần và nhớ đến những điều tưởng chừng đã lãng quên.
Lịch sử nhân loại đã nhiều lần chứng minh rằng một dân tộc chỉ thật sự mạnh khi còn giữ được lòng biết ơn. Khi còn biết kính trọng Tiên Tổ. Khi còn biết yêu thương Đồng Bào. Khi còn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Mọi sự hưng thịnh đều bắt đầu từ nhân nghĩa. Mọi sự suy tàn đều bắt đầu từ sự lãng quên cội nguồn.
Ngày hôm nay, điều đất nước cần không phải là những lời hô hào lớn lao. Điều cần nhất là mỗi người biết sống tử tế hơn, biết yêu thương nhiều hơn, biết sẻ chia nhiều hơn và biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trước cái tôi cá nhân.
Bởi tương lai của một dân tộc không được quyết định bởi tài nguyên hay của cải, mà được quyết định bởi đạo đức, lòng biết ơn và sự đoàn kết của chính dân tộc ấy.
Khi mỗi người biết hướng về nguồn cội, biết trân trọng Tổ Quốc và Đồng Bào, khi lòng người quay trở về với nhân nghĩa, đất nước sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách của thời cuộc.
Tổ Quốc vẫn ở đó.
Đồng Bào vẫn ở đó.
Tiên Tổ vẫn đang dõi theo từng bước chân của con cháu.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất trong thời đại hôm nay không phải là tìm kiếm điều gì ở bên ngoài, mà là tìm lại trong chính mình một trái tim biết yêu nước, biết thương dân và biết cúi đầu tri ân những người đã làm nên hình hài đất nước.
Để rồi từ lòng biết ơn ấy, mỗi người góp một phần nhỏ bé của mình vào hành trình gìn giữ non sông, để mai sau con cháu vẫn còn được tự hào gọi hai tiếng thiêng liêng:
TỔ QUỐC VIỆT NAM. 

VIỆT NAM - TỰ HÀO TIẾP BƯỚC TƯƠNG LAI - TÙNG DƯƠNG