Ngôi nhà nhỏ trên Thảo Nguyên

2 Likes

Chu kỳ nào cũng có điểm bắt đầu và điểm kết thúc => ko thể người suy nhược cơ thể lại bơm tý cháo bảo người ta chạy marathon đc :grin::grin::grin: Kinh tế VN hiện đang như vậy đấy => thất nghiệp tăng, chi tiêu xã hội giảm, xuất khẩu nội địa ngày càng chiếm tỷ trọng nhỏ dần trong tổng kiêm ngạch xuất nhập khẩu. Bds, ck thanh khoản đứng => dòng tiền bị kẹt ở đâu đó cho dù con số tiền chảy ra thị trường là khổng lồ => rủi ro đang dừng lại trên 1 nhóm đối tượng nhỏ vay vốn ngân hàng mà ko có thanh khoản để san sẽ nó qua người tiếp theo ( thanh khoản nhanh thì mỗi người giữ rủi ro 1 đoạn ngắn => ko vấn đề ) => nguy cơ nợ xấu tăng rất nhiều.
Nếu tình trạng này tiếp tục thì vài cái tên sẽ nổ như bom :face_holding_back_tears::face_holding_back_tears::face_holding_back_tears:

3 Likes

Hơi ngoài lề xíu nhưng theo các bác thì nhân vật lịch sử nổi tiếng nào bị hậu thế đem ra đùa với chế cháo nhiều nhất và tại sao =))?

2 Likes

2 Likes

đề nghị Thầy Đội ban Hiệp khách,copy paste ở đâu về dài quá kéo rất mỏi tay @Alexpham263

3 Likes

2 Likes

Chuẩn đề nghị ban Hiepkachs

3 Likes

2 Likes

Quả pen ảo quá, chắc phải nghe anh 100 loại Pháp

3 Likes

@Do_Quyen
GHEN

Cô nhân tình bé của tôi ơi!

Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười

Những lúc có tôi, và mắt chỉ

Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,

Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi.

Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,

Đừng tắm chiều nay biển lắm người.

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,

Mà cô thường xức, chẳng bay xa,

Chẳng làm ngây ngất người qua lại,

Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh,

Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô,

Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp

Một trẻ trai nào trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ,

Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.

Chân cô in vết trên đường bụi,

Chẳng bước chân nào được giẵm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,

Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,

Và nghĩa là cô và tất cả,

Cô, là tất cả của riêng tôi.

(Nhà thơ Nguyễn Bính)

2 Likes

@Do_Quyen
Ảo ảnh

Chẳng có gì, chẳng có gì đâu

Ðừng hy vọng, đừng giận hờn như thế

Anh như thế… ôi làm sao có thể

Cơn giông chiều… ngần ngại cuối trời xa

Suốt đời anh là giấc em mơ

Như bảy sắc cầu vồng thoáng hiện

Kỳ ảo, lung linh và tan biến

Lời thì thầm… chìm loãng thinh không !

Thôi anh cứ vô tình. Thôi em cứ bâng khuâng

Cứ thoảng thốt mỗi ban mai thức giấc

Anh viên mãn làm sao anh biết được

Cỏ và em thao thức suốt đêm dài

Mưa mưa hoài… Vâng ! Mưa có hề chi

Em quen đợi, biết rằng anh chẳng đến

Ảo-ảnh-anh trong em luôn ẩn hiện

Cánh cửa im lìm thăm thẳm nỗi không anh.

✍️Bùi Sim Sim

2 Likes

3 Likes

4 Likes

CHÂN KHÔNG DIỆU HỮU- TRÍ TUỆ BÁT NHÃ

  1. Cái Bẫy Của Sự Chấp “Không”. 🌿

Nhiều người học Phật một thời gian lại thấy mình ít cười hơn, ít rung động hơn, rồi bắt đầu nhìn cuộc đời dưới danh nghĩa buông xả. Khi cuộc sống quá rộng lớn và luôn biến đổi, trí óc quen kiểm soát bắt đầu hoang mang. Điều nó sợ không phải là chữ Không, mà là mất đi một cái tôi cố định để bám víu. Khi không còn bám vào tiền tài, danh vọng hay địa vị, bản ngã lại khéo léo bám vào một hình ảnh mới: “Ta là người hiểu đạo, ta đã thấy Không.” Sự chấp trước chỉ thay đổi đối tượng, chứ chưa thực sự biến mất. Ranh giới giữa buông xả và buông xuôi vô cùng mong manh. Buông xả là bước đi giữa cuộc đời mà không bị trói buộc, còn buông xuôi là quay lưng với cuộc đời vì mệt mỏi, rồi khoác lên sự trốn tránh ấy chiếc áo của “trí tuệ”.

  1. Trí Tuệ Bát Nhã🪷

Theo tinh thần Bát Nhã, “Không” không phải là phủ nhận sự hiện hữu, mà là thấy rõ mọi pháp đều vô tự tánh. Hãy nhìn một bông hoa, nếu nhìn thật sâu, ta sẽ thấy trong bông hoa có đất, nước, ánh nắng, không khí, thời gian, người làm vườn và vô số nhân duyên khác. Không có một yếu tố nào có thể tự mình tạo nên bông hoa. Nói bông hoa “Có” như một thực thể độc lập là chưa đúng, mà “Không” theo nghĩa hư vô lại càng không đúng. Đó là trung đạo của Bát Nhã. Vì các pháp duyên sinh nên gọi là Không, cũng chính vì Không nên các pháp mới có thể duyên sinh, chuyển hóa và hiển lộ vô lượng hình tướng. Khi thực sự thấy được điều ấy, tâm trở nên trong suốt hơn. Nỗi buồn vẫn có thể sinh khởi, nhưng ta không còn đồng nhất mình với nó. Không cần đè nén, không cần xua đuổi, khi không còn nắm giữ, sự bám chấp tự nhiên lắng dịu.

  1. Chân Không Diệu Hữu 🙏

Chân không là nền tảng. Diệu hữu là sự hiện khởi nhiệm mầu của vạn pháp. Một căn phòng chất đầy đồ đạc sẽ không còn chỗ cho điều mới mẻ bước vào.

Chân không không phải là một khoảng trống chết lặng, mà là một tâm không bị chiếm giữ bởi sự chấp ngã. Chính vì rỗng rang nên tâm mới có thể đáp ứng với cuộc đời một cách tự nhiên và chính xác: Không phản ứng từ những tổn thương hay thói quen cũ, cương nhu, im lặng điều đúng lúc, không còn phải chứng minh mình đúng, chẳng còn quá sợ được mất.

Lời nói vì thế trở nên nhẹ nhàng hơn, còn tình thương thì sâu sắc hơn. Chân không, không rời Diệu hữu, Diệu hữu cũng không rời Chân không. Hai mặt ấy chỉ là hai cách nhìn của cùng một thực tại duyên sinh.

✅Cuộc đời mà, vẫn còn đó những ngày nắng mưa, được mất, hợp tan, vui buồn… Nhưng khi thấy các pháp đều duyên sinh và không có tự tánh cố định, ta không còn bị chúng trói buộc như trước. Giữa dòng đời ấy, sự bình an không phải là điều được tạo ra, mà là điều vốn luôn có mặt khi tâm thôi chấp trước

4 Likes

@alexpham263 thầy đội về tiếp khách, à quên tiễn khách nè :rofl:

2 Likes

Ông nào cũng đi tu,
vậy thì ông nào làm cơ khí,
ông nào cũng Nam mô, lấy ai làm chén bát :kissing:
Ông nào cũng SH, lấy gì làm UH
E nào cũng ngồi Hát, thì lấy gì làm mát đây
Ông nào spam quá tay, thì ẽm lăn đùn ra ngủ m

2 Likes

Chúc các Khầy ngon miệng

3 Likes

Hôm nay long hay short vậy các cụ ?

1 Likes

Không cần đi tu bác ơi, chỉ cần tâm hướng đạo là được rồi.
Còn bỏ hồng trần, thì mấy ai làm được.

4 Likes

Ko có “muốn” j nha bác, e chỉ phản ánh 1 hiện thực xã hội mà e thấy, nghe và đọc đc. Bin nhìn trên việc sinh đẻ góc độ lợi ích quốc gia (ko biết có phải công tác ở Cục Dân số ko :rofl:) còn e nhìn từ góc độ quyền và động cơ của mỗi cá nhân. E thử tưởng tượng sau này con e nó bảo con ko muốn sinh con vì lý do abc xyz, e ko thể bảo nó là “con ơi, con phải sinh con thì mới là trọn vẹn, mới đảm bảo lợi ích quốc gia, ko sinh con thì con chỉ là người thích hưởng thụ, lười chịu khổ (mà có ai thích khổ ko? :stuck_out_tongue:), ngày xưa bố mẹ ông bà mà như con thì chẳng có chúng m ày bây h, đất nc ko hùng mạnh đc như ngày nay đâu con ạ” đc :smile::smile::smile:

4 Likes