Đợi đến khi có kế hoạch xé giấy là dẫm đạp nhau mà chạy chứ còn gì nữa =))
Bố tổ, các nước thì đang giãy tỷ giá bảo vệ nội tệ, lạm phát thì cao, Tây nó đang sợ Vịt Ngan vãi đái ra quần rồi mà còn bơm tiền vào nữa thì đến chịu mấy thánh =)) khác gì đang ngập lại càng ngập sâu
1 . “Trước đó sẽ có thảm sát” – Giai đoạn thanh lọc bắt buộc
Hệ thống không thể tự nhiên tốt lên nếu đống rác cũ chưa được dọn. Cuộc “thảm sát” mà tôi nói thực chất chính là quá trình Deleveraging (Giảm đòn bẩy) khốc liệt.
Với doanh nghiệp: Những ông lớn BĐS sống bằng “oxy” tín dụng và đòn bẩy trái phiếu chằng chịt sẽ phải đối mặt với sự thật. Khi các thông tư gia hạn nợ hết hiệu lực, cuộc chiến sinh tồn sẽ đẩy họ vào thế: Hoặc phá sản, hoặc phải bán mình, bán tháo tài sản với giá rẻ mạt.
Với nhà đầu tư: Đội ôm đất nền tỉnh, đất đầu cơ bằng tiền vay ngân hàng sẽ bị “cắt margin” phiên bản bất động sản. Khi không gồng nổi lãi suất, họ buộc phải xả hàng dồn dập. Đây chính là giai đoạn giá giảm sâu mà tôi dự kiến từ nay đến 2028.
2. “Chờ một lần rực rỡ” – Khi van tiền buộc phải mở
Khi cuộc “thảm sát” chạm đến giới hạn chịu đựng của hệ thống ngân hàng (nguy cơ sụp đổ dây chuyền), Chính phủ và NHTW buộc phải ra tay cứu vớt – giống như cách Fed đã làm năm 2008 hay Trung Quốc đang làm hiện tại.
Kịch bản “in tiền mua nợ xấu” (bản chất là thành lập các quỹ hoặc dùng VAMC phiên bản nâng cấp có dòng tiền thực từ NHTW) sẽ kích hoạt:
Dòng tiền thông minh chạy trước: Dân đầu cơ và các quỹ lớn thừa hiểu tiền mất giá là chuyện sớm muộn. Họ sẽ nhặt tài sản giá rẻ ở vùng đáy ngay khi ngửi thấy mùi tiền nới lỏng. Đó là lý do vì sao thị trường tài sản sẽ có một pha “rực rỡ” trở lại (đôi khi là rực rỡ trong điên cuồng).
Cái kết “khá chán”: Đúng như tôi nói, lạm phát đình đốn xuất hiện. Tài sản tăng phi mã nhưng kinh tế thực uể oải. Người cầm tiền mặt hoặc gửi tiết kiệm truyền thống sẽ là những người chịu tổn thương lớn nhất vì sức mua bị bào mòn.