g9 cả nhà. Chờ đầu tuần Hang Phan ra trận.
Về nhà thờ họ ăn rằm. Ngồi mâm, lõm bõm nghe em gái là phó bí thư Đoàn khoe vừa triển khai ngày hội đọc sách ở địa phương, đoán chắc em ấy không biết mình là ai, nhưng vẫn mạnh dạn hỏi rứa có biết Song Hà không.
Không ngờ em nó… không biết thật!
Mình nghe xong thấy nhục không để đâu cho hết, nhưng vẫn cố đấm ăn xôi hỏi tiếp.
“Rứa biết Nguyễn Huy Thiệp, biết Hồ Anh Thái không?”
Đồng chí nữ phó bí thư Đoàn khều khều miếng tái dê, nghiêm trang nói:
“Trong họ này may ra em biết tên bác trưởng họ, chớ mấy anh thiệp thiệp chi đó thì em chịu, vì em cũng ít khi về nhà thờ lắm”.
Mình thở phào nhẹ nhõm vì cảm thấy vớt vát được tí danh dự, haha!
(Tg: Song Hà 18cm)
Ngày xưa có cái blog nghe boy già kể chuyện đời, đọc chuyện trong đó nhất là câu chuyện về mối tình với nyc, rồi cs vợ chồng sau này của tg cảm động lắm em. C thấy Tráng sĩ có đôi mắt buồn rười rượi
Đọc câu chuyện của tráng sĩ giai đoạn bỏ vợ thấy xót xa, ng đọc cảm nhận được tận cùng của sự bất lực, cay đắng khi bị vk, gđ vk khinh vì nghèo, ko làm ra tiền đủ trang trải cs cho gđ.
Vk cũ kiểu như người để lấy cho có vợ nhưng ko cùng suy nghĩ, ko cùng tần sóng ấy. Nên nó lạc điệu.
À cô nyc là gđ cô ấy cũng chê anh này ko có tương lai.
Nhờ bạn @Linhht và chị @NhamDoanhDoanh mình mới biết tới truyện Tráng sĩ… ghé đọc qua 1 khúc, thấy hay quá! ![]()
Cảm ơn mọi người.
Chúc mọi ng nghỉ lễ vui ạ! ![]()
Em sẽ ko thể ngừng đọc nếu đã chót ghé qua. Chúc em ngày nghỉ lễ vui vẻ nhé!
Câu chuyện về nyc là câu chuyện khiến tg day dứt nhất, đau khổ nhất. Chuyện của SH rất đời, chân thực, đã đọc là ko thể ngừng, thậm chí ng đọc còn bị ám ảnh bởi câu chuyện của tg.
Em mà đọc truyện, xem film, nếu buồn… là em hay bị “dính” trong đó, mất thời gian mới thoát ra dc.
2021 Harry Potter cũng làm em rầu rĩ 1 tgian, quên cả chứng cháo luôn ![]()
Rồi thì Hai số phận, Ruồi Trâu… nhiều nữa.
Nên lâu nay em k dám đọc gì mà kết cục buồn ![]()
Nhưng chuyện SH đáng đọc đó em, dù kết cục buồn
. C đọc xong mà cũng thấy buồn, thấy xót xa, hụt hẫng. Nhưng đọc đi em để nuôi dưỡng cảm xúc, vì càng lớn lên, càng già đi, cơm áo gạo tiền, các mqhxh khiến chúng ta đang đánh mất mình.
Đúng kiểu “ko cùng đẳng cấp” ấy em ạ, nó ko cùng tầng nên bị lệch pha. Dẫn tới đau khổ, bi kịch. Tg có viết: hôn nhân ko sợ ko có ty mà sợ nhất là ko có tình bạn. Đó là sự tin tưởng, thấu hiểu, chia sẻ lẫn nhau như hai ng bạn.
Đọc vài trang đầu là thấy cuốn rồi chị, đúng như giới thiệu ở trang đầu.
Em hay đọc mục Góc Nhìn của báo VnExpress.
SH là một trong ít nhà văn sống đc bằng văn. Mà đọc truyện của anh ấy ko bị khô cứng, khiên cưỡng hay gồng lên quá. Có những câu chuyện vui thổi phồng nhưng vẫn thấy nó rất thực. Nói chung chuyện buồn thì buồn nẫu ruột gan còn chuyện hài thì cười đau ruột. Khi nào ám ảnh quá qua đọc chuyện hài của anh ấy là vui ngay: những chuyện bựa thời sv, sếp thích chơi phây, họp lớp… hay em đọc ranh con tên Ly cũng thú vị.
C cũng luôn tâm niệm “vk ck tương kính như tân”.
Em quá là tinh tế luôn ấy
C nghĩ e cầu toàn quá thôi. A J khen em quá trời kìa, kkk

