A đi rồi có chắc
Rằng tất cả sẽ trôi
Rồi tất cả sẽ thôi
Giống như lời a nói
Nhảy lên cái bậc cao cao kia kìa , con gâu gâu nhà bác ấy to lắm , may e bám trên này r
Em đi thời tiết lặng im
Nắng không ra nắng, mưa chìm bóng mưa
Mây trời như cũng khác xưa
Hệt như cô gái khi chưa biết tình…
Em đi, anh ở một mình
Hồn như ngói lợp mái đình rong rêu
Heo may thổi rạc nắng chiều
Trăm câu thơ viết một điều vu vơ.
Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?
Có lần em hỏi
Anh biết làm thơ
Biết tự thuở nào ?
Từ thuở mộng mơ
Thơ anh là gió
Tóc em là mây
Gió qua khung sổ
Thổi tóc mây bay
sao mn làm thơ giỏi vậy
Ta chẳng gặp nhau nữa
Vào một chiều mưa rơi
Tiếng yêu nào thân thuộc
Sao nay đã xa vời
Ta chẳng gặp nhau nữa
Anh có còn buồn không
Em như căn phòng trống
Lặng yên đến não lòng
Ta chẳng gặp nhau nữa
Chưa hết một chu kỳ
Yêu – nhạt phai – gắn kết
Đã chẳng cùng lối đi
Ta chẳng gặp nhau nữa
Chẳng do người thứ ba
Chỉ vì ta lạc lõng
Trước một quãng đường xa
Liệu mai này gặp lại
Cơ hội nào cho nhau
Mối tình xưa bỏ dở
Còn kết thúc khác nào
Nói nhỏ thui để còn đc trong top
Em cũng đợi tàu mới!
Sorry bác vì mới vào diễn đàn còn chưa biết pm như nào nên “khủng bố” bác hơi nhiều :))
Thơ của các bậc tiền bối em ơi
He he, e đu cửa từ Hqua r , tn chả quen con gâu gâu nhà bác ấy
Em vì chinh chiến thiếu quê hương
Sài Sơn, Bương Cấn mãi u buồn
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ, Em có bao giờ
Em thương nhớ thương
Ksao bác ơi , hồi e mới vào cũng vậy Á, cứ ngồi chờ các bác ấy pm, thế là đợi đến mùa quýt luôn
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô
Con Nai vàng đã ngủ từ lâu
Ngàn cây thay sắc đổi màu
Tả tơi xác lá buông sầu kìa cây
Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.
Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới;
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ,
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết!
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt;
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài;
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.
Nhà tôi không bán vườn dâu,
Tháng hai giàn đỗ bắt đầu ra hoa.
Sang năm tôi phải về nhà,
Đợi xem vườn đỗ ra hoa có nhầm?
Bản mình hầu hết đều vậy ấy bác, em vẫn cách bờ 60 hải lý ![]()
