SƠN NỮ CA!
TÌNH MÙA ĐÔNG
Mưa rét thật buồn…
Rúc vào chăn ngủ…chợp mắt thì mơ thấy Mến…bèn vùng dậy viết lại một kỷ niệm…cái kỷ niệm mà đến tận giờ nó vẫn ngày đêm đắp điếm ủ ấm cho tôi mỗi khi đông giá tràn về…
Ngày ấy trẻ trung tung hoành đi vẽ khắp nẻo Hà Giang…
Mùa đông vùng cao của miền núi rét thấu xương nên lần ấy tôi chuyển hướng về vẽ ở huyện Bắc Quang là vùng thấp nhất Hà Giang và hy vọng đỡ đi chút nào rét buốt…
Tôi được chính quyền xã cho về ở nhà Mến…đó là nhà ông bà trưởng bản…một bản nhỏ của người Dao Tiền rất yên bình…
Mến là cô con gái duy nhất nên được bố mẹ chiều lắm…Tôi thì nghĩ nếu Mến có là thứ mấy trong bầy con chục đứa thì sẽ vẫn được ông bà trưởng bản cưng chiều nhất vì Mến xinh xắn và nết na vô cùng…
Mến hồn nhiên tôi cũng hồn nhiên với tuổi 18 - 21 nên hai đứa nhanh chóng thân thiết như hoa suối bướm rừng…
Hễ Mến có thởi gian là theo tôi dẫn tôi đi vẽ khắp ngóc ngách bản làng…khắp ngóc ngách núi đồi miên miên man man…
Đêm về Mến ngủ trong một gian nhà sàn xa xa gian tôi ngủ và gian giữa lớn hơn cả là của ông bà trưởng bản…
Ngày nào cũng vậy…đi học về là Mến ngồi khung cửi dệt đến giờ nấu cơm chiều…cả nhà ăn xong Mến dọn dẹp vội vàng rồi lại ngồi vào khung cửi dệt say sưa đến khuya…
Mến dệt mọi thứ cho ngày đi lấy chồng…
Đã có bố mẹ của chàng trai Mán Đen bản bên sang ướm lời xin Mến về làm dâu…
Tôi biết tường tận vậy vì có hôm đi vẽ…Tôi mải miết đưa ào ạt cây cọ đuổi theo vẻ đẹp mê hồn của đồi cọ biếc xanh xoè ra muôn lá tròn xoe trong nắng vàng tươi rồi soi bóng thấp thoáng xuống thửa ruộng uốn lượn sâm sấp nước…
Say vẽ nên tôi không biết Mến đứng đằng sau lặng nhìn hoạ sỹ…
Bỗng Mến ngồi xuống rất khẽ và vòng tay bịt mắt tôi…Tôi giật mình…
Mến đột ngột hỏi :
- Hoạ sỹ…anh có người yêu chưa…có rồi phải không…không được nói dối Mến…nhận đi…???
Một xâu câu hỏi dẫy dụa chả khác gì xâu cá mà Mến và tôi đắp suối tát nước bắt được chiều qua…
- Tôi cười nhe …đâu có…chưa có…thật đấy…
Bỗng hai má Mến đỏ dựng lên và mắt long lanh như như ướt…Mến nói lí nhí :
Và thế là tôi biết Mến say sưa dệt chăn dệt khăn áo váy thổ cẩm đẹp mê mẩn sắc mầu là cho chính hạnh phúc của Mến đang dần đến từng ngày…
Giờ tôi vẫn nhớ như in lúc đó…Tôi nghệt mặt trân trân nhìn Mến và thấy Mến đẹp hơn mọi ngày mọi lúc…một vẻ đẹp xa vời sơn nữ…
Tôi đi vẽ xa cơ quan nên cố mang nhiều giấy mầu và chỉ mang theo một chăn dạ nên tối ngủ tôi luôn co quắp trong chăn với nguyên lụp đụp áo quần…
Đêm ấy tôi sốt run rẩy. Tôi nằm không thể ngủ và nghi nghi mình sốt vì buồn…một nỗi buồn trai tráng đầu đời chợt ập đến…nỗi buồn ấy trong tôi cứ lơ mơ vơ vẩn nhưng mang một nỗi thất vọng lạ lùng…
Nỗi buồn ấy cứ như những con gió lạnh lẽo thổi liên tục làm lắc lư khe khẽ trái tim tôi như lắc quả chuông nhỏ kêu lên liên hồi những tiếng lanh canh lanh canh be bé và tan theo gió mất hút trong đêm hôm rét mướt…
Rồi tôi thiếp đi…
Tôi mơ thấy Mến kiễng chân lấy trên xà nhà xuống một gói lớn rồi giở ra…ôi…là một cái chăn bông có vỏ dệt sợi lanh trắng ngà với vô vàn hoa văn lấp lánh muôn sắc mầu…
Mến rón rén đi qua gian nhà sàn rộng nhất của bố mẹ rồi Nàng tiến đến gian tôi nằm cuối nhà…
Tôi run lên và nhắm nghền mắt lại…
Mến nhịn thở cúi nhìn tôi như rất thương và nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn ấp nồng lên trán tôi…
Tim tôi nghẹn lại…
Mến trải cái chăn thổ cẩm Nàng dệt để đi lấy chồng lên che kín thân tôi đang run bắn từng cơn…
Nàng còn lấy hai bàn tay mềm mại cố chèn mép chăn vào sát thân xác tôi…
Tôi bật cười thầm khi loé lên ý nghĩ rằng…Mến ơi…em niệm anh chết hay sao mà em cũng run rẩy thế…
Sáng hôm sau tôi hết sốt…chưa kịp uống một viên thuốc cảm nào…
Khi ấy tôi sướng vui thật nhiều khi tin Mến nhất định là cô tiên của núi rừng Bắc Quang huyền hoặc…
Mấy hôm sau tôi đi vẽ về hơi muộn…chưa kịp leo cầu thang lên sàn nhà thì tôi đã nghe thấy tiếng ông bà trưởng bản nói to hơn mọi ngày và hơi gay gắt…
Tôi đứng tim khi nghe Mến khóc sụt sịt…
Họ nói tiếng Mán Tiền nên tôi không nghe được…nhưng có lẽ bởi trái tim tôi vừa mới chớm mong manh run rẩy bởi tiếng yêu thầm kín trong trái tim quả chuông của mình trót reo lên lanh canh trong gió rét…nên tôi hiểu ra ông bà chủ nhiệm mắng Mến vì đã dám đem vật thiêng của hạnh phúc Mến ra đắp cho người xa lạ…
Tôi không dám lên nhà nên lủi ra trái nhà kho bần thần run bắn từng cơn cùng hồn vía bay tứ tung trong gió đông rú rít…
Bỗng Mến hiện ra cầm tay tôi dắt lên nhà…
Ông bà chủ nhiệm đã trùm chăn kín mít trong gian của họ…nhưng tôi biết họ không ngủ…
Mến hâm nhanh cơm và bát canh rau rừng cùng con cá kho còn lại…con cá đã từng nằm trong chuỗi câu hỏi dãy lên như xâu cá của Mến về chuyện riêng tư của tôi…
Tôi lặng lẽ ăn thật nhanh…
Mến sờ trán tôi kêu lên :
Có tiếng lục đục…bà chủ nhiệm nhô ra…Mến…con lấy thuốc cho anh ấy uống ngay đi…
Xong xuôi tôi vào giường và giật mình khi thấy cái chăn bông thổ cẩm của Mến dệt đi lấy chồng vẫn gấp gọn gàng dành cho tôi…
Tôi suýt bật khóc…nhưng cố cầm lòng và nằm xuống…
Mến lại khẽ khàng trải chăn đắp kín người tôi và đôi bàn tay ân tình của Nàng lại cố lèn mép chăn kín bưng quanh tôi…
Tôi vẽ ở đó và được đắp cái chăn dành đi lấy chồng của Mến gần hết mùa đông…
Rồi đến ngày tôi trở về thị xã Hà Giang…
Ngót hai tháng trời mùa đông không hề lạnh lẽo xác thân và tâm hồn Tôi…con tim quả chuông của tôi đã ngân lên ngọn lửa ấm áp khôn cùng…ngọn lửa ấy chắc hắn được thắp lên từ trai tim ngây thơ đôn hậu của cô gái sơn cước xinh đẹp là Mến…
Tiếp sau đó tôi đi vẽ mãi Đồng Văn Mèo Vạc
Tôi mua một đôi chăn bông nền đen điểm rất nhiều hoa đỏ và trắng nho nhỏ…một cái tặng Mến và một cái cho Nẫu…hai cái giống nhau chằn chặn…
Rồi tôi về chơi thăm ông bà chủ nhiệm…
Mến đã về nhà chồng…ông bà chủ nhiệm khoe vợ chồng Mến hạnh phúc lắm…họ đã có hai bé gái sinh đôi đẹp như con của nàng tiên núi rừng…
Nẫu nhờ ông bà chủ nhiệm chuyển chiếc chăn bông đen sậm hoa đỏ trắng…quà tặng muộn mằn của tôi chúc mừng hạnh phúc vợ chồng Mến…
Còn tôi đắp chiếc còn lại của đôi chăn Tình Mùa Đông ấy đến tận giờ và chắc rồi…đến hết đời tôi…
Hình như tôi mãi là lữ khách đơn độc trong đời…!!!
ST! Câu chuyện có thật.