Vâng bác, bọn Tây bán cơ sở và S phải trả giá !
Đúng 1450, sau đó sẽ có sóng uptrent 600 điểm cho anh em húp
Nhìn cái thế cờ lại muốn kéo V hoặc dùng V để đỡ chỉ số òi ![]()
![]()
![]()
ANH CHỊ EM ĐỌC ĐI, cũng hay đây ![]()
Chúng ta đến với thế giới này để làm gì
Để lớn lên, kiếm tiền, rồi già đi sao? Để chạy từ áp lực này sang áp lực khác? Để yêu vài người, đau vài lần, rồi một ngày biến mất? Nếu chỉ như thế, đời người dường như quá ngắn ngủi và buồn. Con người là sinh vật kỳ lạ. Khi chưa có tiền thì nghĩ có tiền sẽ hạnh phúc. Khi chưa có tình yêu thì nghĩ chỉ cần được yêu là đủ. Nhưng đến khi có được rồi, trong lòng vẫn tồn tại một khoảng trống rất khó gọi tên. Bởi thứ con người thiếu không phải là vật chất. Mà là ý nghĩa. Ta sống giữa một thế giới đông đúc, nhưng rất nhiều người chưa từng thật sự hiếu mình. Cả đời chạy theo ánh mắt người khác. Phải thành công. Phải giỏi. Phải được công nhận. Phải sống đúng kỳ vọng. Cho đến một ngày mệt lả, mới nhận ra: mình đã sống cho rất nhiều người, chỉ chưa từng sống cho chính mình. Con người sinh ra không phải để trở thành ai đó vĩ đại. Mà để học cách trở thành một con người đúng nghĩa. Học cách yêu mà không kiểm soát. Học cách cho đi mà không tính toán. Học cách bước qua tổn thương mà không biến mình thành cay độc. Học cách nhìn thấy nỗi đau của người khác thay vì chỉ chăm chăm vào nỗi đau của mình. Cuộc đời này giống như một lớp học rất lớn. Mỗi người gặp ta đều mang theo một bài học. Có người đến để yêu thương. Có người đến để phản bội. Có người giúp ta chữa lành. Có người khiến ta tan nát. Nhưng cuối cùng, tất cả đều đang dạy ta hiểu sâu hơn Nhưng cuối cùng, tất cả đều đang dạy ta hiểu sâu hơn về chính mình. Nhiều người tưởng rằng hạnh phúc nằm ở chỗ có thật nhiều. Nhưng đi qua nửa đời người mới hiếu: thứ quý nhất là một tâm hồn không còn quá hỗn loạn. Được ăn một bữa cơm trong bình yên. Được ngủ một giấc không dằn vặt. Được sống mà lòng không quá oán hận ai. Đó đã là hạnh phúc rất lớn. Đời người giống như một hành trình thức tỉnh. Ta đến đây với đầy tham vọng, hơn thua, chấp niệm. Rồi qua mất mát, đổ vỡ và cô đơn, ta dần học được sự buông xuống. Để cuối cùng, thanh thản trở về ‘’ NHÀ’’
Lên nàoooooo
Bán đi cho nó lên à? ![]()
![]()
![]()
DIG thủng m ịa giá 10 òi.
Lái Zịt uýnh dã man thẹc ![]()
![]()
![]()
Thế méo nào vni chưa về 1668 vậy, thế nay anh đúng đc có nửa ad
Hỏi A Vượn á lái Sắn.
Quăng mấy con V đi thì giờ VNI bằng 1668 hôm thứ 5 rồi đó ![]()
![]()
![]()
Múc nhà nào đấy bác ?
Anh đang đọc sách, dạo này phải tập làm nhà hiền triết mới đc
nghỉ trưa mới dậy!
Cứ tưởng tt hồi mạnh chứ….như này thì đóng bảng. Cuối phiên lên coi có gì mới không! ![]()
Anh kêu em qua đầu phiên múc thêm pnj cuối phiên ce mà, giờ còn hỏi anh
Bds chết đúng rồi, chuẩn tấu ![]()
Bác Heo leo lên tàu PNJ chắc rồi
Giờ nó tím thì nhận đi chớ ngại gì á??![]()
Nó ngại anh kg dám nhận đâu, em kêu nó ![]()
Sách gì đấy thầy? Cô giáo Thảo?
Đất Xanh cũng 10. rồi
Bất nát quá á
Anh vừa gửi đoạn dài ngay trên ấy em
Tuổi anh còn gái gú gì nữa mà em kêu thế