Sáng dậy cắm xong lọ hoa, ngồi lướt fb chút thì đọc đc bài này. Nghĩ thương bà con vùng lũ quá! Ko biết có ae nào ở vùng này ko 
Hi vọng ko có ng vào bảo bài đó để câu like 
Các bạn có biết cảm giác nước dâng nhanh đến mức không kịp trở tay là như thế nào không? Sáng hôm ấy, má tôi đi chợ từ 2 giờ sáng, lúc đó trời vẫn khô ráo nên má vẫn đi bán bình thường. Đến 7 giờ, thấy Tuy Hoà ngập quá trời trên mạng, tôi vội gọi về thì má nói nước đang dâng rất nhanh, đã tràn tới sân, bác Hai phải chạy sang kê đồ giúp. Má bảo phải về nhà gấp để dọn dẹp.
Tôi xem lịch xả lũ mà bủn rủn cả người: buổi sáng đã xả 7–8 ngàn, nước đã vào sân nhà, trưa dự kiến xả hơn 10 ngàn thì coi như tiêu. Tôi năn nỉ má bắt xe vào Sài Gòn ngay lập tức nhưng ba má nhất quyết không chịu, chỉ nói: “Người ta sao mình vậy.”
Đến 8 giờ, tôi lại gọi. Tôi năn nĩ đừng về nhà nữa, tìm ai gần đó nương nhờ tạm cũng được. Má nói ba đã chạy xe ra đường cầu Bến Mới để về nhà nhưng bị chặn vì nước chảy xiết quá. Hướng dưới lên cũng bị phong tỏa. Nghĩ lại, may mà bị chặn – nếu không chẳng biết chuyện gì xảy ra.
**Nước lúc này đã chớm vào chợ, nghĩa là nhà tôi cũng bắt đầu ngập. Tôi cứ năn nỉ: “Má tìm xe đi Sài Gòn liền đi”, nhưng má nói không còn xe nào chạy nữa. Tôi lại dặn Vậy tìm nhà quen trú tạm, đừng cố tìm cách về nữa. **
9 giờ, gọi về thì trời mưa như trút, nước đã tràn vào chợ, dâng rất nhanh, chắc trong nhà đã ngập nửa nhà. Đến 11 giờ, má báo đã lên nhà người quen ở tạm, và đang ăn sáng. Tôi dặn má đi mua ít quần áo đi chứ đồ ướt rồi, nhưng mưa gió khủng khiếp, chỉ mua được 1 bộ cho ba, còn má thì được người quen cho 2 bộ – vì xung quanh ai cũng đóng cửa tránh lũ.
12 giờ trưa, nước ngập đầy chợ.
2 giờ chiều, nước đã lên tới đường cái quan – nghĩa là ở nhà chắc ngập có khi tràn lên gác rồi. Mưa vẫn xối xả.
5 giờ chiều, má nói nước đã chớm vào tới đường sát nhà người quen, tức là ở nhà gần tới mái rồi.
Tối đó, lượng xả lũ đạt đỉnh gần 20 ngàn. Mưa không ngừng, gió rít từng cơn. Hàng ngàn lời kêu cứu xuất hiện liên tục trên các nhóm Phú Yên. Mỗi vài giây lại thấy một tin kêu cứu của bà con: “Nhà đang ngồi trên nóc chờ cứu hộ, nước dâng nhanh quá, lạnh lắm…” 90% Phú Yên ngập trong nước. Ai là người Phú Yên hay ở trong các nhóm Phú Yên lúc ấy đều hiểu cái cảm giác kinh hoàng đến nghẹt thở.
Tối khuya, cả tỉnh mất sóng. Không gọi về được cho ai. Con cái đi làm ăn xa như tôi chỉ biết ngồi một chỗ mà lòng như lửa đốt. May mắn thay, ba má tôi không về nhà – nếu về, với mức nước đó thì không biết giờ sẽ ra sao. Ở nhà người quen có ba tầng, dù mất liên lạc nhưng ít ra tôi còn biết ba má ở nơi cao ráo, lòng cũng đỡ được phần nào.
Thời điểm đó, tôi chỉ nghĩ: Còn người là còn tất cả. Mọi thứ khác không còn quan trọng nữa.
Ở quê bây giờ hầu như chỉ còn người già và trẻ nhỏ, thanh niên thì đi xa hết. Mà tôi tự hỏi: Tại sao xả lũ như vậy mà không có một loa phát thanh nào cảnh báo để bà con sơ tán? Không ai phản đối việc xả lũ, nhưng xả thì phải có kế hoạch, phải báo để dân chạy. Có thể có đăng trên Facebook 1–2 ngày trước, nhưng thực tế có mấy ai ở quê lướt Facebook để thấy? Đến tôi – người làm việc cả ngày trên mạng xã hội – còn không thấy thông tin đó, thì hỏi làm sao bà con ở quê biết được?