"Đánh cho nó chích luân bất phản, đánh cho nó phiến giáp bất hoàn " luôn. Thế giới nhìn Vni là kinh hãi
![]()
Em đang dự định qua Nhựt Bổn sản xuất phim, nếu Dự có hứng thú có thể đầu tư làm nhà sản xuất. E nhắm dvien rồi chỉ là giờ chưa đủ kinh phí. Hjx kêu gọi mãi k ai bỏ vốn
Có làm thì làm diễn viên nó mới máu
mà dạo này lưng đau gối mỏi rồi ![]()
Cụ về bờ DiG chưa
, sóng này là sóng dồn lập nên chỉ nhìn thôi, vào có khi bị dập… thật ![]()
![]()
![]()
Vẫn kẹp 20. Chưa rời bến ra đảo xa. Con lợn 20kg cứ nuôi từ từ
Idol em Tokuda vẫn miệt mài đóng phim đó bác, lưng gối mỏi thì ta đổi tư thế diễn xuất. Tầm này muốn đóng phim ngta k chọn thôi ta chọn cách làm nhà sản xuất kiêm dvien
Cẩn thận nó mắc bệnh dịch rồi ốm còn 18, thậm chí 13 cân thì lại mệt
![]()
18-20 thì kệ, còn xuống thì chờ xem có 13kg như cụ phán mua thêm cặp nữa
[quote=“Vampire_rtn, post:805, topic:839994”]
![]()
lì hơn lái luôn
[/quote]
Now u know me, bro @LamThanh86
![]()
Kỷ nguyên vương mìn nên bà con miền trung tết năm nay chỉ mong có cái nhà đàng hoàng là mừng rồi, có gia đình còn ko đủ thành viên để ăn tết ấy chứ nh viê
Thiên tai bão lũ là sự kiện bất khả kháng. Cỏ dại ven đường lại sống tốt thôi.
Nhắc đến miền Trung, lại nói chiến dịch Quang Trung của a 9. Cưa bom dân còn chả sợ, lo gì
I love Tammy too ![]()
Thời xưa ko có gì để mất nên ai cũng liều thứ nhất là kiếm miếng ăn, thứ hai là biết đâu được đổi đời, đỡ khổ hơn. Ngày nay thì khác, họ có nhiều thứ để mất nên đa số sẽ ko mạo hiểm và liều lĩnh như xưa cụ à.
Giữa liều lĩnh và bản lĩnh là khác nhau về tầm. Mà thôi, đúng không cần giải thích, còn sai thì giải thích cũng bằng thừa
Okay, just like mom n son ![]()
Đợt rồi tôi đi dọc cả miển trung, cảm giác rất là khó tả. Cơ nghiệp cả một đời người bỗng chốc ra đi trong vài ngày ngắn ngủi. Gượng dậy và bước tiếp nhưng phía trước là khoảng trống mênh mông. Nhiều cụ ở tuổi 50, 60, 70 lại trở về 2 bàn tay trắng thậm chí nợ nần thì thật sự bế tắc đấy cụ.
Có 1 câu chuyện á cụ Dự. Con người luôn có cách để vượt lên nghịch cảnh. E quê miền Trung, lớn ở Quảng Bình. Hồi xưa cách đây 5 năm có 1 đợt lụt to, dân Qảng Bình cực khổ, sau cứu trợ rồi có vụ chị Thuỷ Tề á.
Sau đó 2 năm em về quê bị bất ngờ luôn, người dân một số vùng ngập sau họ k còn sợ lũ nữa mà kiểu mong lũ về. E thắc mắc thì bất ngờ lúc đó ngta có 1 mô hình resort xây ở vùng núi gọi là du lịch mùa nước lũ. Tưởng tượng sáng mở mắt xung quanh toàn nước, sau rồi xây dựng kiểm soát lại dòng nước cũng tốt hơn.
Nói chung thời thế tạo anh hùng, khó khăn kích thích sáng tạo
Tôi có 1 anh bạn tích luỹ cả đời làm thuê về mở được cái công ty nho nhỏ, với kho hàng hơn 2 tỷ và 2 chiếc xe tải mới mua trong đó vốn vay 1 nửa. Sau trận lũ lụt thì kho hàng trôi và hỏng sạch, 2 chiếc xe tải ngâm nước nhiều ngày. Thành ra mất trắng và nợ thêm 1 khoản. Giờ dọn dẹp bán thanh lý hết và trở lại đi xin việc làm thuê.
" Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu " 1 năm quá nhiều thiên tai. Xã hội phân hoá giàu nghèo ngày càng rõ rệt.