Tối nay em vẫn ra chỗ cũ nha, nhưng trên bến du thuyền ^^
Anh nhận lời hẹn này nha. Hy vọng chúng ta sẽ có buổi tối lãng mạn
Yeahhhhhhhhhhh 1804 luôn anh ^^ quá mạnh mẽ ^^
Cảm ơn em!
Anh rất thích cách em chơi chữ như ở trên.
Quá đã!
Anh bổ sung thêm 1 đoạn cuối: Vượt 1,800 điểm khi đóng cửa.
Unbelievable!
…bla…bla…
Điểm quan trọng nhất là:
VNINDEX đã kiểm định MA200 thành công và xuất hiện lực cầu bắt đáy lớn với thanh khoản cao.
Đây thường là dấu hiệu đầu tiên của một vùng đáy ngắn hạn.
Tuy nhiên để xác nhận hoàn toàn, chúng ta cần thấy thêm:
- Đóng cửa trên 1808 điểm (MA100).
- Sau đó vượt 1827 điểm (MA10).
Nếu hai điều kiện này xảy ra, xác suất VNINDEX quay lên vùng 1845-1850 sẽ khá cao (kịch bản này xác suất 60% - Kịch bản sideway trong vùng 1,770 - 1,825 có xác suất 10% và kịch bản tiêu cực rớt dưới 1,770 là 30%)
Good luck to team Rồng!
Chắc vẫn đợi thêm vài phiên nữa để xác nhận là đáy thật hay là đáy giả. Cơ bản là có chút tín hiệu đáy rồi, cần xác nhận thêm nữa. Hehe nay e online lại và lại được chứng kiến những pha bẻ lái lặp đi lặp đi lặp lại, đúng là thị trường luôn cho ta cảm xúc như xem MU đá
mai kéo vượt ma100 rồi test lại , tuần sau lên 1850 là tuyệt cú mèo
dấu hiệu đáy rồi cần xác nhận
Chắc vẫn đợi thêm vài phiên nữa để xác nhận là đáy thật hay là đáy giả. Cơ bản là có chút tín hiệu đáy rồi, cần xác nhận thêm nữa. Hehe nay e online lại và lại được chứng kiến những pha bẻ lái lặp đi lặp đi lặp lại, đúng là thị trường luôn cho ta cảm xúc như xem MU đá
Em thì chỉ có mỗi MU là làm em sướng thôi!
Cuộc sống thật quá đơn giản.
Welcome bác!
Kịch bản bác đưa ra rất lý tưởng nhưng cũng nên cẩn thận vì mai thứ Sáu. Thứ Sáu nào mà không đổ máu!
dấu hiệu đáy rồi cần xác nhận
Như em đã nói, MA200 test 3 lần và đang đóng nến ngày thành công. Đó là một tín hiệu TA rất rõ ràng. MA200 là đường trung bình động dài hạn nên khi thủng đường này, những nhà đầu tư (không phải dân đầu cơ) họ sẽ sẵn sàng xuống tiền. Mà họ xuống tiền xong, nó bật tăng lên thì…niềm tin nó cao lắm bác ợ. Mặc dù, sẽ có rất nhiều trở lực trong hành trình quay lại 1,850 vì sẽ có người cắt lỗ, có người chốt lãi, nhưng tương lai tươi sáng là có thể thấy xa xa như ánh sáng cuối đường hầm.
Short Lọt Sông.
Kết quả cuối cùng của cuộc chiến như trên!
Nái PS dùng nhà anh Vượng thịt luộc đám L S thật dã man cụ ei
Thì cũng là “nái” dùng chiêu “tiền lười” cưa chân bàn mình liên tục.
Còn ai mà hành hạ chúng ta đau khổ hơn lái nữa đâu.
E đang chờ đến tối mai để đi xem The Odyssey. E mê Thần thoại Hy Lạp và nghiện phim của Christopher Nolan ![]()
“THE ODYSSEY”: NOLAN ĐÃ HẾT Ý TƯỞNG, HAY CHỈ ĐANG KỂ NHỮNG CÂU CHUYỆN LỚN HƠN?
(Dài như thời lượng phim Nolan, kiếm ly nước trước khi đọc
)
Có một điều khá kỳ lạ với Christopher Nolan là gần hai thập niên sau “The Dark Knight”, mỗi lần ông ra mắt phim mới vẫn giống như một sự kiện toàn cầu.
Người ta không chờ xem phim hay hay dở, mà chỉ chờ là sẽ xem một lần hay nhiều lần, chờ lần này Nolan sẽ làm gì với ngôn ngữ điện ảnh, sẽ bẻ cong thời gian theo hướng nào, sẽ mang một chiếc máy quay khổng lồ đến nơi nào và quan trọng nhất là sẽ khiến chúng ta bất ngờ ra sao khi ngồi trước màn ảnh rộng.
Từ “Memento” đến nay, gần như cứ hai hoặc ba năm, Nolan lại xuất hiện với một bộ phim mới. Đều đặn như một kỳ thi dành cho những người yêu điện ảnh: xem xong phải tranh luận, giải mã, vẽ sơ đồ, đọc thêm vật lý lượng tử hoặc ít nhất giả vờ rằng mình đã hiểu hết.
Riêng Tenet thì có người xem ba lần vẫn chưa hiểu. Nhưng không sao. Có những mối quan hệ trong cuộc đời chúng ta cũng đã dành mười năm mà vẫn không hiểu nổi, huống hồ một bộ phim dài hơn hai tiếng.
Với “The Odyssey”, Nolan chọn chuyển thể một trong những câu chuyện nền móng của văn minh phương Tây, thiên sử thi được cho là hình thành vào khoảng thế kỷ VIII hoặc VII trước Công nguyên. Gần 3.000 năm sau, câu chuyện về Odysseus vẫn tiếp tục được kể, diễn giải và tái sinh qua nhiều thế hệ.
Tôi biết đến sử thi Homer từ những năm học cấp hai qua những trích đoạn rải rác, những nhân vật có tên dài và khó nhớ, những vị thần dễ tự ái hơn cả người nổi tiếng đọc bình luận trên mạng xã hội ngày nay. Phải đến cấp ba, khi có cơ hội tiếp cận trọn vẹn hơn, tôi mới nhận ra phía sau những quái vật, lời nguyền và chuyến hải trình ấy là một tác phẩm rất sâu về con người.
Nếu kể nôm na, mọi chuyện bắt đầu từ vụ mâu thuẫn giữa hai đại gia đình làng chài ở hai vùng ven biển.
Một hoàng tử đưa vợ của một vị vua khác bỏ đi. Phía nhà chồng không chấp nhận mất người, gọi họ hàng, bạn bè, đồng minh, huy động cả một đội thuyền sang đòi lại. Hai bên đánh nhau suốt 10 năm, san phẳng cả một nền văn minh. Sau khi chiến thắng, Odysseus lên đường về nhà nhưng vì đắc tội với thần linh, vì lòng kiêu hãnh và cũng vì bản tính thích khám phá hơi quá đà của mình, ông mất thêm 10 năm nữa mới tìm được đường về.
Tóm lại, một người đàn ông đi công tác 20 năm chưa về, trong khi vợ ở nhà phải vừa nuôi con, vừa quản lý gia sản, vừa đối phó với một nhóm đàn ông liên tục đến ăn uống miễn phí và đề nghị cưới mình.
Nghe qua thì có vẻ là một câu chuyện rất đơn giản: hành trình trở về với gia đình của một người đàn ông. Nhưng “The Odyssey” chưa bao giờ chỉ là câu chuyện về việc tìm đường về nhà. Đó là câu chuyện về những gì còn lại trong một con người sau chiến tranh, về lòng trung thành bị thử thách bởi thời gian, về sự trả thù, mất mát, dục vọng, phản bội, niềm tin và lòng kiêu hãnh.
Và tất nhiên, khi nói đến thời gian, Christopher Nolan gần như bước vào đúng lãnh địa của mình.
THỜI GIAN KHÔNG CÒN LÀ MỘT TRÒ CHƠI
Trong những bộ phim trước đây, Nolan thường sử dụng thời gian như một cấu trúc đặc trưng cho phong cách làm phim của mình: ký ức chạy ngược trong “Memento”, những tầng giấc mơ có tốc độ khác nhau trong “Inception”, lực hấp dẫn làm thời gian co giãn trong “Interstellar”, ba dòng thời gian song song trong “Dunkirk” hay entropy đảo chiều của “Tenet”.
Nhưng trong “The Odyssey”, thời gian không chỉ là cấu trúc kể chuyện mà còn trở thành một vết thương.
10 năm chiến tranh, 10 năm lưu lạc, 20 năm của một đời người. 20 năm đủ để một đứa trẻ trở thành người lớn, một người vợ bước từ hy vọng sang nghi ngờ rồi lại buộc mình tiếp tục hy vọng, đủ để một người chiến binh quên mất cảm giác bình thường khi được sống trong căn nhà của chính mình.
Nolan vẫn kể chuyện bằng những lớp thời gian đan xen, những hồi ức và hiện tại liên tục soi chiếu vào nhau. Nhưng thay vì biến thời gian thành một câu đố để khán giả ngồi giải, ông biến nó thành một trọng lượng mà các nhân vật phải mang trên vai.
Odysseus không chỉ cố trở về một địa điểm mang tên Ithaca. Ông cố trở về với phiên bản con người từng tồn tại trước chiến tranh. Nhưng có những cuộc chiến mà người ta có thể rời khỏi chiến trường, còn chiến trường thì không chịu rời khỏi con người.
Đó là điểm khiến “The Odyssey” của Nolan mang tính hiện đại. Những vị thần, quái vật hay hiện tượng siêu nhiên không còn đơn thuần là các chướng ngại vật trong một trò chơi phiêu lưu. Chúng có thể được nhìn như sự phóng chiếu của nỗi sợ, mặc cảm, ham muốn và sang chấn. Phim giảm bớt nhiều yếu tố thần thánh trực diện của nguyên tác, giữ lại cái lõi con người bên trong một thế giới thần thoại.
Vì thế, đây không hẳn là một bộ phim về cách một người đàn ông đánh bại quái vật. Nó là câu chuyện về việc một người đàn ông phải đối diện với những con quái vật mà chính chiến tranh và lòng kiêu hãnh đã tạo ra bên trong mình.
Tôi đã xem Matt Damon trong rất nhiều bộ phim suốt hàng chục năm qua. Anh thuộc kiểu diễn viên có gương mặt tạo ra sự thiện cảm gần như tức thì.
Đó là một gương mặt khiến người ta tin rằng anh biết mình đang làm gì, ngay cả khi đang mắc kẹt trên Sao Hỏa, bị mất trí nhớ, làm gián điệp, chuyên đi giải cứu thế giới hoặc bị Christopher Nolan bỏ lại đâu đó trong vũ trụ.
Chỉ riêng việc Matt Damon thường xuyên cần được giải cứu trong điện ảnh cũng đủ để Hollywood lập một quỹ cứu trợ riêng cho anh.
Nhưng chính vẻ đáng tin cậy ấy khiến Odysseus của Matt Damon trở nên thuyết phục. Bởi Odysseus không phải một anh hùng hoàn toàn trong sạch. Ông thông minh nhưng xảo quyệt, dũng cảm nhưng kiêu ngạo, yêu gia đình nhưng cũng nhiều lần bị cám dỗ. Đây là một người đàn ông vừa khiến người khác muốn đi theo mình, vừa có khả năng đưa tất cả vào những tình huống mà lẽ ra chẳng ai phải bước vào.
Matt Damon tìm được sự cân bằng giữa sức mạnh của một vị vua và sự mệt mỏi của một người sống sót. Có những lúc chỉ cần nhìn ánh mắt anh, người xem hiểu rằng điều Odysseus sợ nhất không phải là không thể trở về mà là khi trở về rồi sẽ không còn nhận ra chính mình.
Bên cạnh Matt Damon, Anne Hathaway thực sự là một nữ hoàng.
Penelope bản này không hiện diện như một người phụ nữ thụ động ngồi chờ chồng. Sự chờ đợi của nàng là một hình thức chiến đấu. Nếu Odysseus phải đối mặt với biển cả, quái vật và thần linh, Penelope phải đối mặt với thời gian, sự cô độc và một đám đàn ông luôn tin rằng sự kiên nhẫn của phụ nữ rồi cũng sẽ có hạn sử dụng.
Việc Nolan lựa chọn Lupita Nyong’o vào vai Helen thành Troy “Gương mặt khiến hàng nghìn chiếc thuyền ra khơi” và Elliot Page vào vai chiến binh Sinon “người đàn ông dũng cảm nhất thế giới” từng tạo ra nhiều tranh luận trước khi phim công chiếu. Nhưng khi đặt vào cấu trúc của tác phẩm, cả hai lựa chọn đều không phải những quyết định tùy tiện để gây chú ý. Nolan có chủ ý của mình trong cách nhìn lại những biểu tượng vốn đã bị đóng khung qua hàng nghìn năm diễn giải (Chủ ý cụ thể là gì thì mỗi người nên tự tìm thấy khi xem phim).
KHI NOLAN KHÔNG CÒN CẦN PHÁT MINH MỘT THẾ GIỚI
Christopher Nolan quả thực là một đạo diễn quá thông minh.
Có lẽ ông cũng hiểu rằng rất khó để liên tục tạo ra những tác phẩm nguyên bản mang tính đột phá như “The Prestige”, “Inception” hay “Interstellar”. Không phải cứ ba năm một lần, người ta lại nghĩ ra được một khái niệm mới đủ lớn để Hollywood bỏ hàng trăm triệu USD biến nó thành bom tấn.
Sau “Tenet”, Nolan chuyển hướng sang những câu chuyện đã tồn tại trước khi mình sinh ra: từ nhân vật lịch sử trong “Oppenheimer” đến thiên sử thi kinh điển trong “The Odyssey”.
Thoạt nhìn, đó có thể giống một bước lùi về sự nguyên bản. Nhưng thực tế, nó là một sự dịch chuyển trong tham vọng.
Nolan không còn nhất thiết phải phát minh ra một thế giới mới. Ông bước vào những thế giới mà tất cả chúng ta tưởng rằng mình đã biết, rồi tìm cách kể lại chúng bằng ngôn ngữ của riêng mình.
Với “Oppenheimer”, Nolan biến một cuốn tiểu sử đồ sộ và hàng loạt phiên điều trần thành một bộ phim có nhịp điệu gần như phim giật gân. Với “The Odyssey”, ông đưa một thiên sử thi gồm hàng trăm nhân vật, vô số địa danh, thần linh và biểu tượng đến gần hơn với người xem hiện đại mà không biến nó thành một bài giảng văn học kéo dài gần ba tiếng.
Ông lược bỏ, cô đặc và làm giảm chất “thần” để gia tăng chất “người”. Bởi suy cho cùng, điều khiến “The Odyssey” tồn tại gần 3.000 năm không phải chỉ vì Cyclops có một mắt hay vì những mỹ nhân có thể dùng tiếng hát dẫn đoàn người đến chỗ chết. Tác phẩm tồn tại vì con người thời nào cũng tham lam, phản bội, kiêu hãnh, yêu thương, sợ hãi và luôn mong có một nơi để trở về.
Thần thoại có thể thay đổi hình dạng. Bản chất con người thì không nhiều đến thế.
Anh đã đọc, không có uống nước và trong đầu chỉ mang máng về một nhân vật đã bị loại khỏi WC theo một cách rất thần thoại, Michael Olise.
Trong đầu a bây h chỉ có WC thôi phải ko? Dù ko uống nc ![]()
![]()
![]()
Anw tks a đã cho e up 1 bài dài ngoằng và chả lq j đến ck trong pic của mình, lại còn chịu khó đọc nữa ![]()
Trong đầu a bây h chỉ có WC thôi phải ko? Dù ko uống nc
dù không uống nước mà ăn đồ nhuận trường nên trong đầu chỉ có wc thôi em. So sorry!
Nói chứ, phim của Nolan anh đã xem hai phim là Inception và Interstellar nha. Công nhận phim ổng rất đặc biệt, kể cả xem vài lần vẫn thấy ngộ ra nhiều điều thú vị. Nhưng cho dù phải xem vài lần cũng dễ chấp nhận hơn và dễ tiếp cận hơn thị trường chứng khoán Việt Nam được quyết định bởi một bàn tay vô hình nào đó.