Mục tiêu tăng trưởng tín dụng 2026 dự kiến khoảng 15% , nếu đặt riêng con số này thì vẫn là cao vì vẫn trong pha nới lỏng chính sách tiền tệ mà. Nhưng khi so với năm 2025 khi tăng trưởng tới ~19% . Đặc biệt hơn là ngay đầu năm 2025, định hướng của Chính phủ là “tăng trưởng tín dụng phải gấp đôi GDP”, GDP kỳ vọng 2 chữ số trở lên, như vậy ít nhất là 10% thì tín dụng buộc phải bơm rất mạnh. Và thực tế, tiền năm 2025 đã được bơm ra rất mạnh.
Lạm phát nhích lên, tỷ giá chịu áp lực tăng nhanh, và dư địa nới lỏng tiền tệ không còn dồi dào như trước. Vì vậy bước sang 2026, việc hạ mục tiêu tín dụng xuống 15% phản ánh sự thận trọng rõ ràng của chính sách tiền tệ . Không phải vì nền kinh tế yếu, mà vì đã bơm đủ mạnh trong năm trước và cần hãm nhịp lại để tránh rủi ro vĩ mô .
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ:
Mục tiêu tiên quyết vẫn là tăng trưởng GDP vẫn tăng trưởng hai con số – tối thiểu 10% . Mà muốn tăng trưởng mạnh như vậy, trong khi tín dụng không còn được mở van hết cỡ, thì nền kinh tế buộc phải dựa vào động cơ còn lại: chính sách tài khóa .
Nói thẳng ra, khi tiền tệ chậm lại , thì tài khóa phải tiến lên .
Và trong chính sách tài khóa, không có mũi nhọn nào hiệu quả, nhanh và “chắc tay” hơn đầu tư công . Đây là công cụ mà Nhà nước chủ động hoàn toàn: từ quy mô vốn, tiến độ giải ngân cho tới định hướng ngành nghề hưởng lợi. Chính vì vậy mới xuất hiện bức tranh rất khác trong giai đoạn này.
- Hàng loạt dự án hạ tầng, giao thông, logistics, năng lượng được mở ra với quy mô vốn chưa từng có tiền lệ (đường sắt cao tốc, đại dự án ven sông Hồng, đại dự án đô thị thể thao Olympic, cao tốc, sân bay Long Thành, nhà ở xã hội,…). Vốn đổ vào đầu tư công không còn là “kích thích”, mà là trụ cột tăng trưởng .
2025 là năm dùng tiền tệ để kéo nền kinh tế bật dậy , còn 2026 là năm dùng tài khóa để duy trì đà tăng và tạo tăng trưởng thực chất . Nên dù tín dụng chậm lại, bức tranh tổng thể vẫn tốt nhưng sẽ còn phân hóa hơn nữa.
- Dòng tiền không còn lan tỏa tràn lan như giai đoạn bơm tín dụng mạnh.
- Thay vào đó, nó tập trung hơn, có địa chỉ rõ ràng , xoay quanh các nhóm hưởng lợi trực tiếp từ chi tiêu công và chuỗi giá trị phía sau.
Cho nên, đọc con số tăng trưởng tín dụng 15% không nên vội kết luận là “siết chặt” hay “xấu tốt cho thị trường”. Vấn đề không nằm ở việc bớt dùng tiền tệ , mà là Nhà nước đang đổi tay lái sang tài khóa , và đó mới là câu chuyện lớn của chu kỳ tới.
