T:iền là hệ quả
Không ai tr:ả t:iền chỉ vì nỗ lực, càng không ai tr:ả t:iền vì hoàn cảnh khó khăn. T:iền chỉ xuất hiện khi một c:á nhân hoặc một tổ chức giải quyết được vấn đề cụ thể, tạo ra kết quả rõ ràng, hoặc gánh vác được trách nhiệm mà người khác không hoặc không muốn gánh. Khi còn đặt câu hỏi “làm sao để có t:iền”, thay vì “mình đang tạo ra gi:á trị gì”, thì vị trí của con người vẫn nằm ở thế bị động.
“Đáng t:iền” không phải giỏi m:ồm, mà là khó thay thế
Một người được xem là “đáng t:iền” không phải vì nói hay hay thể hiện tốt, mà vì khó thay thế. Đó là người có năng lực đủ sâu để xử lý những việc không thể giao đại trà, có độ tin cậy đủ cao để người khác yên tâm giao việc, và có khả năng chịu áp lực, rủi ro, trách nhiệm thay cho tập thể. Tiền, về bản chất, là khoản bù đắp cho kết quả mang lại, cho độ hiếm của năng lực, và cho phần rủi ro mà cá nhân đó gánh thay người khác. Ở đâu gi:á trị dễ thay thế, ở đó t:iền luôn thấp và bấp bênh.
Tự nâng gi:á trị là con đường dài
Làm cho mình trở nên “đáng t:iền” là một quá trình dài, đòi hỏi kỷ luật và sự chấp nhận thiệt thòi trong giai đoạn đ:ầu. Nó đồng nghĩa với việc sẵn sàng làm nhiều hơn mức được tr:ả, học những thứ chưa chắc đem lại l:ợi ích ngay lập tức, và tích lũy năng lực trong im lặng. Không có con đường tắt cho gi:á trị thật. Phần lớn người bỏ cuộc không phải vì không đủ khả năng, mà vì không đủ kiên nhẫn để đi đến lúc gi:á trị của mình được kiểm chứng và công nhận.
Khi đã “đáng t:iền”, bạn không cần phải xin
Khi đã đủ “đáng t:iền”, vị thế của con người trong các mối quan hệ kinh tế và nghề nghiệp sẽ thay đổi rõ rệt. Thay vì phải xin cơ hội, họ bắt đ:ầu có quyền lựa chọn. Thay vì chấp nhận mọi điều kiện, họ có thể đặt ra điều kiện. T:iền lúc này không còn là thứ phải đuổi theo bằng sự lo lắng, mà trở thành hệ quả tự nhiên của vị trí mà họ đang nắm giữ trong chuỗi gi:á trị. Sự tự do tài chính, nếu có, bắt đ:ầu từ sự tự chủ về năng lực, chứ không phải từ một khoản th:u nhập bất ngờ.
“Muốn có t:iền hãy làm mình đáng t:iền trước đã” không phải là lời phán xét, cũng không phải sự phủ nhận hoàn cảnh. Nó chỉ là một sự thật công bằng và lạnh lùng. Hoàn cảnh có thể khiến con người chậm hơn, vất vả hơn, nhưng không thể thay thế giá trị. Muốn thoát khỏi thế bị động về tiền bạc một cách bền vững, con đường chắc chắn nhất vẫn là nâng vị trí của mình lên mức không thể bị xem nhẹ. Tiền không đến vì người ta cần nó. Tiền đến khi người ta xứng đáng với nó.
(HBR)
THỊ TRƯỜNG KHÔNG CÓ CHỖ CHO NHỮNG KẺ “SI TÌNH” MÙ QUÁNG
O’Neil từng nói: “Tất cả cổ phiếu đều xấu, trừ khi chúng tăng giá”.
Đừng yêu một mã cổ phiếu chỉ vì bạn ngưỡng mộ tầm nhìn của CEO hay thích sản phẩm của họ. Trong cuộc hẹn hò tài chính này, mục đích duy nhất là sự “tăng trưởng”. Nếu nó không mang lại lợi nhuận, đó là một “đối tác tồi”.
Khi đối phương bắt đầu suy yếu và đi ngược lại các kỳ vọng ban đầu thì phải chia tay không hối tiếc.
Trong tư duy của O’Neil: Hy vọng là cảm xúc gây trả giá đắt đỏ nhất trên thị trường.
Ông đặt ra quy tắc sắt đá: Cắt lỗ tuyệt đối ở mức 7-8%.
Việc cắt lỗ sớm không phải là thất bại, đó là khoản “phí bảo hiểm” để bảo vệ nguồn vốn – thứ duy nhất giúp bạn ở lại cuộc chơi. Đừng để một sai lầm nhỏ biến thành một thảm họa xóa sổ tài khoản.
Tâm lý bản năng là bán cổ phiếu đang lãi (để hiện thực hóa cảm giác chiến thắng) và giữ lại cổ phiếu đang lỗ (để trốn tránh cảm giác thất bại).
Làm theo cách của O’Neil:
Cắt tỉa cỏ dại và Chăm sóc hoa hồng.
Hãy quyết liệt loại bỏ những mã yếu kém nhất và dồn sức lực để giữ lại những Siêu cổ phiếu dẫn dắt (Leaders) cho đến khi hết đà tăng giá.
Thành công không đến từ việc đúng nhiều lần, mà đến từ việc thắng thật lớn khi bạn đúng.
Thị trường không quan tâm bạn nghĩ gì, nó chỉ quan tâm thực tế đang diễn ra.
Hãy học cách gạt bỏ cái tôi, tuân thủ kỷ luật và coi mỗi thương vụ là một cuộc hẹn hò có điều kiện. Khi các điều kiện không còn (vi phạm tiêu chí CANSLIM), hãy mạnh dạn tìm kiếm “tình yêu mới” tiềm năng hơn.
Giữa một thị trường đầy biến động, kỷ luật chính là sự tự do duy nhất.
(happylive)
Chứng khoán lúc nào cũng vậy thôi các bác.
Ở đáy thì người khác doạ mình cutloss.
Lúc gần được ăn thì tự mình doạ mình rớt hàng.
Trên đỉnh thì người khác lại động viên mình ôm hàng.
(N.C)
Một nhà đầu tư từng hỏi Warren Buffett:
Hiện tại thị trường chứng khoán đang ở mức rất cao, thì liệu bây giờ có phải là thời điểm phù hợp để chúng tôi tham gia, hay nên chờ đến khi thị trường điều chỉnh xuống một chút, hay nên làm gì?
Câu trả lời của Warren Buffett:
Tôi không thể nói cho cậu biết liệu bây giờ có nên mua cổ phiếu hay không. Nói chung, tôi nghĩ điều quan trọng là cậu nên tiết kiệm tiền. Còn việc cậu có đầu tư vào thị trường chứng khoán hay không, theo tôi thì cũng không quá quan trọng. Nếu cậu quan tâm đến cổ phiếu, thì nên thử mua. Nếu có một chút vốn, hãy mua một vài cổ phiếu.
Tôi không nghĩ có cách nào tốt hơn để học về cổ phiếu ngoài việc trải nghiệm thực tế. Làm thử trên giấy thì không giống. Tôi đảm bảo rằng mất tiền trên giấy và mất tiền thật là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Tôi nghĩ cậu sẽ học được nhiều điều về bản thân nếu làm theo cách đó.
Bài học:
Từ năm 11 đến 19 tuổi, Buffett cũng từng dành 8 năm loay hoay: thử mọi phương pháp, đọc vô số cuốn sách, và không ít lần thất bại. Nhưng chính những trải nghiệm đó đã chuẩn bị cho ông tâm thế để lĩnh hội triết lý từ người thầy Ben Graham – và mở ra con đường trở thành “Nhà hiền triết xứ Omaha”.
Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta: mọi huyền thoại đều khởi đầu từ sự bỡ ngỡ, sai lầm và cả thất bại. Điều làm nên khác biệt không phải là họ chưa từng vấp ngã, mà là họ kiên trì học hỏi, rèn luyện và không ngừng nâng cấp chính mình.
Trên hành trình đầu tư, tiền bạc chỉ là hệ quả.
Đầu tư là quá trình.
Mỗi cuốn sách bạn đọc, mỗi bài học từ người thầy đi trước, mỗi lần thử - sai - sửa đều góp phần trui rèn tư duy, kỷ luật và bản lĩnh.
Vì vậy, nếu hôm nay bạn cảm thấy mình còn nhỏ bé trên thị trường, hãy nhớ: đó chỉ là điểm khởi đầu. Điều quan trọng là bạn có tiếp tục học, kiên trì và tiến lên hay không.
Trải nghiệm thực tế là người thầy tốt nhất, nhưng một hệ thống tư duy đúng đắn sẽ bảo vệ túi tiền của bạn.
(happylive)
Một nhóm cổ phiếu có thể gặp áp lực chốt lời khi VN-Index ở vùng 1.900 điểm Một nhóm cổ phiếu có thể gặp áp lực chốt lời khi VN-Index ở vùng 1.900 điểm
Hôm rồi có một chị bạn ngoài 60 tuổi, chị than thở rằng 3 năm nay làm ăn hổng có dư, chị là chủ doanh nghiệp mà.
Mình bảo chị từ tuổi 50 trở đi là cái tuổi bên kia sườn dốc rồi, bình yên đã là một ân huệ, cái đích lớn nhất của con người ở được đời này chính là kéo dài sự hiện diện của chúng ta càng lâu càng tốt. Chị làm ko có dư nhưng vẫn đủ cơm ăn áo mặc, vẫn làm đc những thứ mình thích và ko bị áp lực nợ nần hay gia đình đã là một diễm phúc lớn lao.
Thực ra quyền lực của tiền bạc hay sự giàu có ko phải là thể hiện cho mọi người thấy, để mn công nhận tán thưởng, ko phải là thứ hàng hiệu xa sỉ đắp lên người, càng ko phải là những bữa ăn sang trọng ở những nơi xa hoa.
Quyền lực của tiền bạc chính là TỰ DO.
Vì tôi có tiền (đủ tiền) nên tôi thích dạy muộn, lười biếng một chút mà ko ảnh hưởng tới ai.
Tôi có thể đi đến nơi tôi thích, chiều chuộng sự ngẫu hứng thậm chí điên rồ của bản thân như làm một căn nhà chòi, một giàn hoa hồng khi nhiều người can ngăn.
Tôi có thể nghỉ làm việc vì ko chịu nổi áp lực, cắt đứt một mối quan hệ độc hại rút tỉa quá nhiều năng lượng hay cảm xúc, có thể sống mà ko cần nhìn vào biểu cảm của người khác, ko phải thức đêm mờ mắt cày KPI, tiến độ.
99% người ta phải làm việc để kiếm tiền, vì cuộc sống mưu sinh, vì gia đình và đôi khi vì sĩ diện. Tiền giúp bạn giải phóng được nhiều thứ, cho bạn thư giãn và đôi khi thể hiện được lòng tốt, lòng trắc ẩn khi muốn giúp đỡ một ai đó xứng đáng, tặng cho họ một vài triệu đồng mà ko phải quá suy nghĩ đắn đo.
Đa phần những người có tiền họ thích sự tự do yên tĩnh riêng tư. Họ ko cần người khác vỗ tay. Biệt thự thường kín cổng cao tường, ko phải là nơi xuồng xã ai muốn tạt ngang cũng được. Ở các sân bay, phòng chờ VIP là nơi kín, yên tĩnh. Các khu resort đều cách xa khu dân cư, ko ồn ào như cái chợ, những thứ đó chỉ phục vụ cho rất ít khách hàng ko phục vụ số đông, phục vụ cho những người dám mở hầu bao để có được cái tự do riêng tư ấy.
Phong cách đó đã định hình từ rất lâu.
Và bao nhiêu tiền là đủ.
Một cặp vc 60-62 tuổi nọ nghỉ hưu với mức lương hưu 10 triệu đồng. Con cái trưởng thành ra riêng nhưng họ ko trợ giúp đc gì và ngược lại con cái họ cũng rất vất vả khi phải đóng góp gì đó. Họ quyết định chuyển đổi căn nhà họ đang ở - tài sản duy nhất- bán đi và mua một căn nhà bé hơn kẻm thêm 15 căn phòng trọ, thu nhập 18-20 triệu/tháng đều như vắt chanh.
Thế là họ tự do.
Một người có tài sản cả trăm tỉ đồng nhưng vẫn ko tự do. Anh ta làm việc quần quật để vận hành gia đình với chi phí quá lớn, hai đứa con học trường quốc tế, trả nợ cho đầu tư bđs- giờ ko cắt lỗ được. Căn nhà xây dựng với bao tâm huyết cũng phải bán rẻ, tài sản ngân hàng thâu tóm kê biên.
Để đc cái tâm thế gọi là tự do, người ta phải biết quản trị lòng tham. Đa phần những người gẫy gánh phá sản vì nợ nần bủa vây đều do lòng tham dẫn dắt.
Cái đích của mọi thứ là tồn tại lâu nhất
Doanh nghiệp lâu đời nhất, trụ vững sau bao sóng gió, đời làm quan lâu nhất, con người sống thọ nhất.
Kiếm tiền là để tự do, khi đã đủ thì gói ghém lại, sử dụng chúng một cách khôn ngoan, dùng tiền để duy trì sự tự do ấy.
(V.N)
KHI NỀN KINH TẾ BỊ CÔ LẬP KHỎI DÒNG CHẢY TIỀN TỆ TOÀN CẦU
Nhiều người đang nhìn vào việc đồng rial của Iran gần như “về 0 USD” và cho rằng đây là hệ quả của một quyết định trừng phạt mới hay một cú đánh quân sự đơn lẻ.
Thực tế, sự sụp đổ tài chính của Iran là kết quả của một chuỗi leo thang địa chính trị kéo dài, trong đó từng bước đi đều đẩy quốc gia này tiến gần hơn tới việc bị loại khỏi hệ thống tài chính toàn cầu.
Mọi chuyện không bắt đầu từ tiền tệ, mà bắt đầu từ an ninh khu vực. Iran nhiều năm qua không trực tiếp tuyên chiến, nhưng lại hậu thuẫn mạnh cho các lực lượng ủy nhiệm như Hezbollah, Hamas và Houthis, sử dụng họ để tấn công Israel và gây bất ổn trong khu vực Trung Đông. Điều này khiến Iran bị xem là quốc gia bảo trợ khủng bố, một nhãn dán có sức nặng đặc biệt trong chính sách an ninh của Mỹ và các đồng minh. Khi xung đột leo thang với các đợt tấn công tên lửa quy mô lớn nhằm vào Israel, lằn ranh chịu đựng của phương Tây bị đẩy tới giới hạn.
Yếu tố mang tính kích hoạt quyết định là chương trình hạt nhân. Việc Iran làm giàu uranium vượt mức 60% đã đưa nước này vào trạng thái “breakout time”, tức là chỉ còn một bước kỹ thuật ngắn để tiến tới uranium cấp độ vũ khí. Ở thời điểm đó, câu chuyện không còn là đàm phán hay gây sức ép ngoại giao, mà trở thành vấn đề an ninh sống còn. Mỹ buộc phải can thiệp quân sự có giới hạn, tập trung vào phá hạ tầng và năng lực, chứ không phải chiếm đóng hay lật đổ chế độ.
Tuy nhiên, đòn đánh thực sự không nằm ở bom đạn mà nằm ở mặt trận tài chính.
So với các giai đoạn trừng phạt trước đây như 2012–2015 hay 2018–2020, các biện pháp hiện nay mang tính triệt để hơn rất nhiều. Trước kia, trừng phạt vẫn để lại lối thoát, cho phép Iran xuất khẩu dầu với hạn mức nhất định, duy trì một phần kênh thanh toán và nuôi hy vọng đàm phán.
Lần này, trọng tâm không chỉ là Iran, mà là bất kỳ quốc gia hay doanh nghiệp nào còn giao dịch với Iran.
Trừng phạt thứ cấp và đe dọa áp thuế đã biến Iran thành một rủi ro mà phần lớn thế giới không dám chạm vào.
Hệ quả là hệ thống tài chính Iran bị bóp nghẹt từ gốc. USD bị cắt, dự trữ ngoại hối cạn kiệt, ngân hàng tê liệt, thị trường chính thức gần như đóng băng. Việc các nền tảng hiển thị tỷ giá 1 rial bằng 0 USD không có nghĩa là đồng tiền này thực sự “bằng không”, mà phản ánh việc nó đã mất thanh khoản và mất niềm tin đến mức không còn được coi là một đơn vị giá trị có ý nghĩa. Trên thực tế, tỷ giá chợ đen lên tới hàng triệu rial cho một USD, nhưng điều quan trọng hơn là đồng rial không còn thực hiện được chức năng cơ bản của tiền tệ.
Nhiều người kỳ vọng Iran có thể dựa vào Trung Quốc hay các đồng minh để chống đỡ. Thực tế, các đối tác này chỉ tận dụng dầu giá rẻ hoặc giao dịch hạn chế bằng đồng tiền khác, chứ không sẵn sàng gánh rủi ro để cứu một hệ thống tài chính đang bị cô lập. Điều đó chỉ giúp Iran tồn tại ở mức tối thiểu, không thể phục hồi niềm tin hay tái hòa nhập vào dòng chảy tài chính toàn cầu.
Khi tiền tệ sụp đổ, khủng hoảng nhanh chóng lan sang xã hội. Lạm phát cao, hàng hóa thiết yếu khan hiếm, đời sống người dân suy giảm và biểu tình bùng phát. Đây là giai đoạn nguy hiểm nhất với bất kỳ quốc gia nào, bởi vấn đề không còn nằm ở đối ngoại mà đã trở thành sự rạn nứt từ bên trong.
Trường hợp Iran cho thấy một thực tế lạnh lùng: trong thế giới hiện đại, quyền lực không nằm ở số lượng tên lửa hay uranium, mà nằm ở khả năng duy trì vị thế trong hệ thống tài chính và niềm tin vào đồng tiền.
Một quốc gia có thể chịu đựng chiến tranh quân sự trong thời gian dài, nhưng rất khó sống sót khi bị loại khỏi hệ thống tiền tệ toàn cầu.
(L.D)















