Khi nào BCG giao dịch lại bạn. Có 2k mãi chưa dc bán
MUA CỔ PHIẾU XONG CỨ ĐỂ ĐÓ, DÀI HẠN KIỂU GÌ CŨNG LỜI
Mình từng tin điều đó khá lâu. Tin một cách rất… hiền lành.
Cứ mua xong là thấy yên tâm. Không cần nhìn bảng giá nhiều. Không cần suy nghĩ thêm.
Tự nhủ: “Dài hạn mà, lo gì.”
Lúc đó, niềm tin này giúp mình ngủ ngon hơn.
Nó giống như một cái chăn ấm: đắp vào là thấy an toàn, không cần đối mặt với mấy câu hỏi khó.
Mình từng nghĩ: thị trường có lên có xuống, nhưng rồi cũng sẽ lên lại. Mình không phải dân lướt sóng, không cần nhanh nhạy.
Mình chọn cách… chờ.
Và mình chờ thật.
Nhưng thực tế thì không phải cứ để đó là ổn.
Có những cổ phiếu mình “để đó” suốt nhiều năm, nhưng nó không đi đâu cả. Không tăng trưởng như mình kỳ vọng. Không chết hẳn, nhưng cũng chẳng sống khỏe.
Ban đầu mình còn nghĩ:
Giảm thì mình bảo do thị trường chung.
Đi ngang thì mình bảo do chưa tới chu kỳ.
Mỗi lần như vậy, mình đều có lý do để… tiếp tục chờ.
Cho đến khi mình bắt đầu cảm thấy mệt. Mệt vì phải tự trấn an quá nhiều. Mệt vì mỗi lần nhìn lại, mình không còn chắc mình đang chờ điều gì nữa.
Có một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng làm mình tỉnh ra. Mình thử hỏi lại chính mình:
Nếu hôm nay mình có tiền mặt, mình còn chọn mua lại cổ phiếu này không?
Và câu trả lời là: không.
Lúc đó mình mới nhận ra: mình không “đầu tư dài hạn”, mà chỉ là ngại thừa nhận mình đã chọn sai.
Điều này đã thay đổi cách làm của mình như thế nào?
Mình không còn mua xong rồi quên luôn nữa.
Không phải để canh từng biến động nhỏ, mà là để hiểu mình đang nắm cái gì.
Mình bắt đầu dành thời gian nhìn lại:
–Cổ phiếu còn đúng với suy nghĩ ban đầu của mình không?
–Hoàn cảnh đã thay đổi chưa? Hay chỉ có mình là đang cố chấp giữ nguyên một niềm tin cũ?
Có những thứ mình quyết định dừng lại. Không phải vì lỗ, mà vì mình không còn tin vào nó nữa.
Quyết định đó không dễ, nhưng nó làm đầu mình nhẹ hơn hẳn.
Mình cũng thay đổi cách nhìn về “dài hạn”.
Dài hạn không phải là nhắm mắt để đó.
Dài hạn là sẵn sàng điều chỉnh khi thực tế khác đi.
Có những quyết định, ở thời điểm đó là hợp lý. Nhưng không có nghĩa là nó phải đúng mãi mãi.
Và việc thừa nhận điều đó… không làm mình kém đi.
Nó chỉ cho thấy mình đang chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình thôi.
Nếu bạn đang giữ cổ phiếu chỉ vì câu “Dài hạn kiểu gì cũng lời”, có lẽ bạn không cần vội bán.
Chỉ cần thử dừng lại một chút, hỏi lại bản thân một cách thật lòng: Mình còn tin vào cổ phiếu này không?
Không phải để tự trách.
Chỉ để hiểu mình hơn ở thời điểm hiện tại.
Đôi khi, buông một niềm tin cũ không phải là thua cuộc, mà là bước đầu để nhẹ đầu hơn, và đi tiếp tỉnh táo hơn.
(N.V.T)
CHA GIÀU, CHA NGHÈO - Robert Kiyosaki
Cha giàu, cha nghèo là cuốn sách kinh điển về giáo dục tài chính, giúp người đọc thay đổi cách nhìn về tiền bạc, công việc và đầu tư.
Sách nhấn mạnh sự khác biệt giữa làm việc vì tiền và để tiền làm việc cho mình, thông qua những bài học đơn giản nhưng thực tế.
Trọng tâm của cuốn sách không phải kiếm thật nhiều tiền, mà là xây dựng tư duy tài sản và dòng tiền bền vững.
Đây là nền tảng phù hợp cho bất kỳ ai muốn bắt đầu hành trình tự do tài chính.
1.Người giàu mua tài sản, người nghèo mua tiêu sản
Tài sản tạo ra tiền đều đặn, còn tiêu sản chỉ mang lại chi phí và hao mòn giá trị.
2.Lương cao không làm bạn giàu, dòng tiền thụ động mới làm được
Lương dừng là tiền dừng, còn dòng tiền giúp bạn kiếm tiền kể cả khi không làm việc.
3.Tài sản là thứ bỏ tiền vào túi bạn, không phải rút ra
Nếu một thứ khiến bạn phải chi tiền hằng tháng, nó không phải là tài sản.
4.Học cách làm chủ tiền trước khi để tiền làm chủ bạn
Không hiểu tiền sẽ khiến bạn luôn chạy theo hóa đơn và áp lực tài chính.
5.Trường học không dạy bạn cách giàu, tự giáo dục tài chính là bắt buộc
Muốn giàu, bạn phải tự học về tiền, đầu tư và kinh doanh ngoài sách giáo khoa.
6.Người giàu làm việc để học, không chỉ để nhận lương
Họ ưu tiên kỹ năng và kinh nghiệm có thể tạo ra tài sản trong tương lai.
- Nỗi sợ và lòng tham là hai cảm xúc chi phối quyết định tiền bạc
Kiểm soát cảm xúc giúp bạn đầu tư tỉnh táo thay vì chạy theo đám đông.
8.Tiết kiệm tiền không đủ, phải đầu tư để tiền sinh sôi
Tiết kiệm chỉ giữ tiền, đầu tư mới giúp tiền tăng trưởng theo thời gian.
9.Doanh nghiệp và đầu tư giúp giảm gánh nặng thuế hợp pháp
Người hiểu luật thuế dùng cấu trúc tài chính để giữ lại nhiều tiền hơn.
10.Người nghèo tập trung vào chi phí, người giàu tập trung vào tài sản
Người giàu hỏi: “Thứ này có tạo thêm tiền cho tôi không?”
11.Tự do tài chính đến từ hệ thống, không phải may mắn
Hệ thống tài sản và dòng tiền bền vững mới tạo ra tự do lâu dài.
12.Hiểu kế toán, đầu tư, luật và bán hàng là nền tảng làm giàu
Đây là 4 kỹ năng cốt lõi giúp bạn bảo vệ, nhân đôi và giữ tiền.
13.Đòn bẩy tài chính cần kiến thức, không phải liều lĩnh
Không hiểu đòn bẩy sẽ khiến bạn khuếch đại rủi ro thay vì lợi nhuận.
14.Tiền là công cụ, tư duy mới là gốc rễ
Tư duy sai sẽ phá hỏng mọi chiến lược tài chính đúng.
15.Người giàu chủ động tạo cơ hội, không chờ cơ hội
Họ tìm cách giải quyết vấn đề và biến nó thành tài sản.
16.Thất bại tài chính là bài học, không phải dấu chấm hết
Mỗi sai lầm là học phí để đầu tư tốt hơn ở lần sau.
17.Làm giàu là một kỹ năng có thể học, không phải bẩm sinh
Ai cũng có thể cải thiện tài chính nếu học đúng và làm đủ lâu.
(N.V.T)
Mua cổ phiếu gì, điểm mua ở đâu?
Doanh nghiệp tốt mà mua ở đỉnh thì cũng xác định ra đảo.
Điểm mua rất quan trọng.
Đã là đầu tư dài hạn thì giá mua phải nhỏ hơn giá trị doanh nghiệp.
(S.t)
Những con người có giá trị cao trong xã hội đều có chung ba đặc điểm: tự do trong tư tưởng, chú trọng vào thành tựu và đi ngược lại so với dòng chảy của số đông.
Ở bất cứ thời đại nào cũng đều tồn tại một nhóm nhỏ những người hướng nội, không bận tâm tới những xu hướng giải trí hay thú vui tự trào. Họ không trở thành nô lệ của các hệ thống tư bản giải trí & tiêu dùng. Vì thế, họ dành tâm trí của mình cho những việc thiết thực.
Trong lúc mà bạn đang theo dõi từng status mới của các rapper ao làng, sẽ có những người dành thời gian để nghe các podcast về kỹ năng tư duy, cải thiện sức khoẻ và cách để xây dựng duy trì những mối quan hệ có giá trị.
Những người trẻ khi gần tới 30 đều trải qua chung một hiện tượng, đó là họ bắt đầu nhìn thấy thế nào mới là thế giới thật. Đến lúc đó họ mới hiểu hầu hết những thứ có giá trị nhất trên đời đều không có ở trên internet.
Giá trị thật sự ở trong thế giới nằm ở những thứ như chiến lược kinh doanh của một tổ chức với tầm nhìn đi trước thời đại. Những thông tin thị trường, thông tin nội bộ về tình hình hoạt động của các công ty/tập đoàn lớn mà vẫn còn chưa xuất hiện trên mặt báo.
Hoặc gần với cuộc sống của tất cả mọi người nhất, là trải nghiệm nghỉ dưỡng ở những khu resort mà những người tới đó chẳng có mấy ai bận tâm đến việc sử dụng điện thoại cả.
Nếu sớm nhìn thấy thế giới của người trưởng thành, người trẻ sẽ hiểu rằng việc không ngừng học các kỹ năng mới & phát triển bản thân vốn là một sự đầu tư có chiến lược để phát triển khả năng cạnh tranh của bản thân trong xã hội.
Hành trình để trở thành một con người có giá trị cao đôi khi đồng nghĩa với việc hy sinh cảm giác phải hưởng thụ tất cả mọi thứ ngay từ khi còn trẻ.
Nhưng mà lựa chọn ấy vẫn còn thiết thực hơn nhiều so với việc để trôi mất giai đoạn phấn đấu tốt nhất trong đời và nhận ra sự thật khi bản thân đã bị khoá cứng trong áp lực trước con cái và dù muốn cũng không có cơ hội làm lại nữa.
(W)



















