Tầm này chỉ ra biển hóng gió với gấu cho qua nỗi niềm chứng khoán thôi
Ak quên đã có gấu đâu.cay thật.lại ở nhà ngắm thạch sùng
Đồ Sơn quê mềnh giờ nước bẩn quá e ạh, cu con nhà a tắm từ hôm đó về bị viêm tai giữa tới hôm nay chưa khỏi, đổi 2 bác sỹ, uống kháng sinh liên tục, hic hic
Vâng anh.nước bẩn quá.toàn khách du lịch lâu k tắm biển mới xuống tắm thôi anh.giờ muốn tắm ra đồi rồng tắm biển lọc cho sạch anh ak
Ừ, a cũng biết là bẩn nhưng k nghĩ bẩn đến thế! Cửa sông đổ ra mà giờ quê mình lại nhiều KCN. Vậy là CN và DL ngáng chân nhau
Vâng a ak.e k nhớ lần gần nhất e tắm biển là cách đây bao nhiêu năm nữa rồi hi
A cũng thế, cu con máu quá k nỡ cản. Dã man thật, giờ nước biển cũng phải lọc mới tắm được, hết nấc!
Chơi Yoga ko c ơi? ![]()
Ngày sinh viên thì có tập mà giờ chưa tập lại nè
Ae DIG CEO dạo này bình tâm quá. Có vẻ mọi người đã trưởng thành hơn. Lão lại đi kiếm tiền gom tiếp đây!
Quá tuyệt . . . Đợt rồi vừa đi PQ 2 tuần , khách đông như kiến . Đất thì đang sốt
Tụi em đang như quả trứng gà sống thôi bác ạ,kkk
Quả trứng gà sống có nghĩa là 1 lòng son sắc hả c ![]()
Vỏ nó cứng nhưng bên trong nó lỏng lẻo lắm em :))
Sớm muộn thị trường cũng làm cho trứng chín :))
Chưa gặp trứng 2 nòng à =)))
=]]] sác xuất thấp k đáng kể nhé gạo cuội
Sx cao phết đấy. Ngoài này còn có chỗ bán chuyên 2 nòng =)))
Ghê :v em chưa ăn bao giờ
Em thích 1 nòng thôi lin ạ
Có mà có dịp thì vẫn thử nhé =]]]
Đây là comment đã cũ nhưng xin phép anh @Tuong_Huynh cho em " múa rìu qua mắt thợ" một chút anh nhé!
“Cách cách bé nhỏ” của anh sẽ không dễ dàng thất bại trước thị trường đâu anh. Khi cô bé lớn lên lên là đã được thừa hưởng tư duy và bản lĩnh từ cha mình rồi anh ạ! Bao nhiêu năm vất vả ngược xuôi, bôn ba trên thương trường, kiến thức và kinh nghiệm thực chiến là tài sản lớn nhất anh dành tặng con đấy ạ!
Từ những gian nan ngày đầu lập nghiệp để bước tới thành công, thầy A7 đã hào sảng chia sẻ trí tuệ, định hướng đường đi để không ai phải mắc phải sai lầm. Chúng ta" đi tắt đón đầu" tiếp nhận tri thức cũng là đón nhận " món quà cuộc sống" thầy dành tặng.
Vậy cho nên, bé Mỹ Cát cũng rất xứng đáng để được hưởng “quả ngọt” đúng không anh! Cha cô bé đang là “người trồng cây” mà!
Và bây giờ thì bàn tay bé nhỏ đó vẫn đang nằm trong tay anh, anh cầm tay bé và dẫn dắt theo con đường tươi sáng nhất - con đường anh đang đi. Để rồi, sau này lớn lên, trên bước đường thành công của mình, cô bé có thể tự hào nói với các bạn của mình :" Ngày còn bé cha tớ đã dạy rằng…"
