Chi tiết thông cáo báo chí: Apple Pay ra mắt tại Việt Nam - Apple (VN)
Hôm nay, Apple công bố khách hàng tại Việt Nam đã có thể sử dụng Apple Pay trên iPhone, Apple Watch, iPad và Mac. Việc ra mắt mang đến một phương thức dễ dàng, bảo mật và riêng tư tới các khách hàng của Apple để thanh toán mọi thứ trong cuộc sống hàng ngày của họ, bao gồm giao dịch tại nhiều cửa hàng bán lẻ lớn nhỏ, trong ứng dụng và trên web. Apple Pay mang đến sự nhanh chóng và thuận tiện hơn cho cuộc sống của khách hàng, bất kể họ đang mua cà phê tại Rang Rang Coffee, mua hàng tạp hoá tại Annam Gourmet, hay mua hàng trực tuyến trên Shopee. Bắt đầu từ hôm nay, hàng nghìn địa điểm sẽ chấp nhận Apple Pay, với sự hỗ trợ đến từ một số ngân hàng uy tín nhất của Việt Nam, trên các mạng lưới tín dụng và ghi nợ rộng lớn.
“Thanh toán không tiếp xúc đang dần trở thành một phần quan trọng trong đời sống hàng ngày của khách hàng tại Việt Nam, và hôm nay chúng tôi rất vui mừng được mang Apple Pay đến Việt Nam cũng như cung cấp cho khách hàng một phương thức thanh toán dễ dàng, bảo mật và riêng tư trên các thiết bị Apple,” Jennifer Bailey, Phó Chủ tịch Apple phụ trách Apple Pay và Apple Wallet chia sẻ. “Cho dù họ đang chạm để thanh toán tại những cửa hàng hàng đầu, hoặc mua hàng trực tuyến một cách an toàn với các nhà bán lẻ trên nền tảng thương mại điện tử yêu thích và các ứng dụng, chúng tôi nghĩ rằng Apple Pay sẽ phù hợp với thói quen hàng ngày của khách hàng Việt Nam một cách liền mạch."
Bảo mật và riêng tư là giá trị cốt lõi của Apple Pay. Khách hàng sẽ được nhận tất cả lợi ích của việc bảo vệ thông tin cá nhân, dữ liệu giao dịch, cũng như thông tin thẻ tín dụng và thẻ ghi nợ với khả năng bảo mật hàng đầu trong ngành mà Apple Pay mang lại. Khi thêm thẻ tín dụng hay thẻ ghi nợ, số thẻ thật sẽ không được lưu lại trên cả thiết bị, lẫn máy chủ của Apple. Thay vào đó, một Số Tài Khoản Thiết Bị duy nhất sẽ được gán, mã hóa và lưu trữ an toàn trong Secure Element trên thiết bị của khách hàng, đồng thời mỗi giao dịch sẽ được uỷ quyền thông qua một mã bảo mật động dùng một lần. Apple không lưu giữ thông tin giao dịch có liên quan tới khách hàng. Giao dịch sẽ chỉ diễn ra giữa khách hàng, người bán hoặc nhà phát triển, và ngân hàng hoặc đơn vị phát hành thẻ của họ. Nếu iPhone của khách hàng bị thất lạc hoặc mất cắp, họ có thể dùng tính năng Tìm iPhone để nhanh chóng định vị, khóa, hoặc tạm dừng thanh toán từ thiết bị đó.
Dùng Apple Pay tại các cửa hàng thật nhanh chóng và dễ dàng. Chỉ cần nhấn đúp nút sườn hoặc nút Home, xác thực bằng Face ID hoặc Touch ID, và giữ phần trên của iPhone hay màn hình Apple Watch gần đầu đọc thẻ không tiếp xúc để thanh toán.1
Khi mua sắm trực tuyến, khách hàng có thể sử dụng Apple Pay mà không cần tạo tài khoản người bán, điền những biểu mẫu dài dòng hay nhập đi nhập lại thông tin vận chuyển và hoá đơn. Mỗi giao dịch Apple Pay đều được xác thực bằng Face ID, Touch ID, hoặc mật khẩu của thiết bị, cùng với mã bảo mật động dùng một lần.
Khách hàng có thẻ tín dụng và thẻ ghi nợ từ các ngân hàng bao gồm Ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Á Châu (ACB), Ngân hàng TMCP Quân Đội, Sacombank, Techcombank, Vietcombank và VPBank sẽ có thể sử dụng Apple Pay vào thời điểm ra mắt.2
Khách hàng của một số ngân hàng 3 sẽ có thể đăng ký thẻ ghi nợ trực tuyến thông qua ứng dụng của ngân hàng. Thẻ trực tuyến sẽ được phát hành ngay lập tức và có thể được thêm vào Apple Pay, cho phép người dùng thanh toán ngay lập tức bằng các thiết bị Apple của mình.
Các điểm bán hàng như Adidas, Annam Gourmet, CellphoneS, Decathlon, Điện Máy Xanh, Emart, F.Studio by FPT, FPT Shop, Hasaki, Hoàng Hà Mobile, Kokonic, LOTTE Mart, McDonald’s, Nhà Thuốc Long Châu, Rang Rang Coffee, ShopDunk, Starbucks, Taxi Mai Linh, Thế Giới Di Động, The Pizza Company, TopZone, Viettel Store và Watsons; cũng như các ứng dụng và trang web bao gồm BAEMIN, Be, Mytour và Shopee sẽ cung cấp cho khách hàng khả năng thanh toán bằng Apple Pay ngay từ hôm nay.
Hiện tại, Apple Pay đã có mặt tại hơn 70 quốc gia và khu vực, đồng thời hợp tác với hơn 10.000 đối tác ngân hàng trên toàn thế giới.
Giá tham chiếu PET hôm nay 27.95
PET mua gom ok bác nhỉ, em xác định chiến lược DCA từ giờ tới hết năm ok ko ạ?
Hả, cái gì, rồi mỗi nó xanh, các mã kia đỏ thì lại ăn vạ ai bác @Chunjunxo
Em ăn vạ bác đấy, em mệtttt
Chẳng ở đâu tự do hơn môi trường chứng khoán. Chẳng cần phải luồn cúi nịnh nọt, chẳng sợ ai đánh giá, chẳng cần chức vị quyền hành, chẳng cần bia rượu chơi bời để quan hệ… Nói chung thích gì thì làm cái đấy. Cứ có bản lĩnh kiếm được nhiều tiền trên thị trường là mọi cái liu riu khác không quan trọng.
Nhiều chỗ làm cái gì cũng phải nhìn trước ngó sau, sợ người ta đánh giá, nói cái gì cũng sợ bị bắt thóp, thành ra phấn đấu bao năm mà đến việc tự do một tiếng cũng không dám. Càng lên chức cao càng phải ra vẻ đạo mạo, đàng hoàng, giả tạo, thân bất do kỷ, muốn làm những cái việc theo ý thích tý không dám làm.
Bạn không bao giờ thắng trong một cuộc tranh luận
Thời còn trẻ, có lẽ như nhiều bạn khác, tôi hay tranh luận. Tranh luận rất hăng, và lúc nào cũng muốn phần thắng về mình. Nhưng ngày nay, ở tuổi mùa thu của cuộc đời, tôi nhớ lời nói của sếp cũ và nghiệm ra rằng không ai thắng trong một cuộc tranh luận.
Chuyện thứ nhứt: khi tôi mới về đây (UTS) chúng tôi trong ban giám đốc bàn về chương trình seminar, và có than phiền là một số giáo sư không dự seminar thường xuyên để làm gương cho đàn em. Một giáo sư kia (chắc là gốc Anh – có thể đoán qua giọng nói) thẳng thừng bác bỏ lời phàn nàn của ban giám đốc vì anh ta nói là ban giám đốc chúng tôi không giảng dạy nên không biết rằng giáo sư có trách nhiệm giảng dạy như anh ấy rất bận, không thể dự seminar thường xuyên được. Thấy thái độ vừa ngông nghênh vừa không hề có thiện chí của anh ấy, tôi cũng bực mình và lạnh lùng nói đại khái rằng ‘nếu anh không thể làm gương cho đàn em bằng cách tham dự seminar thì anh nên tự xem là mình có lí do để tham gia trung tâm này không.’ Cả phòng im lặng. Sau này, anh ấy quả thật bỏ trung tâm, và khi gặp tôi trong các cuộc họp khác, anh ấy cảm thấy ngượng nghịu khi chào hỏi. (Bây giờ, nếu cho lại cơ hội, tôi nghĩ mình sẽ nói khác đi). Tôi nghĩ mình đã chạm đến niềm kiêu hãnh của anh ấy.
Chuyện thứ hai: cách đây chừng 3 năm, có một cuộc tranh cãi nảy lửa trước ống kính đài truyền hình giữa hai giáo sư ở Hà Nội về sách giáo khoa hiện đại. Giáo sư S gay gắt phê phán giáo sư Đ là một nhà tâm lí và toán học rằng: “Anh không hiểu môn văn và môn tiếng Việt. Anh vừa nói tôi dạy văn là nghệ thuật, còn anh dạy tiếng Việt là khoa học. Nhầm. Môn tiếng Việt không phải là một môn khoa học […] Ý niệm của anh […] là sai bét. Không một nhà khoa học nào chấp nhận được cách dạy như thế.” Giáo sư Đ phản đối một luận điểm khác của giáo sư S, thì giáo sư S có vẻ nóng tính và bằng ngôn ngữ cơ thể khá căng thẳng phê phán giáo sư Đ là thiếu đạo đức. Giáo sư S nói:
“… như mọi người thấy … một nhà gíao trước hết phải có đạo đức rồi mới nói chuyện khác được. Trước hết thì hãy có đạo đức đã, nếu mà nói giọng như thế là thiếu đạo đức và tôi có thể không nói chuyện với anh. Anh không có quyền khinh bỉ người khác. Anh khinh bỉ người khác thì người khác cũng khinh bỉ anh.”
Tôi đoán rằng hai vị giáo sư sau đó chắc khó ngồi xuống nói chuyện một cách bình thường sau này.
Khi đối xử với một con người, nên nhớ rằng bạn không đối xử với một người có tính logic. Trong thực tế, bạn đang đối xử với một người đấy xúc cảm, đầy định kiến, và được thúc đẩy bởi niềm kiêu hãnh cùng sự phù phiếm. Nhà tâm lí học B. Skinner bỏ ra rất nhiều thời gian để nghiên cứu về hành vi của con người, và ông đi đến kết luận rằng con người khi bị chỉ trích sẽ ít khi nào thay đổi hành vi của họ mà còn khơi dậy sự phẫn nộ ở họ. Họ phẫn nộ vì chỉ trích làm niềm kiêu hãnh của họ bị xúc phạm. Quả đúng như nhận định của Skinner: vị giáo sư kia cho biết rằng ông sẽ không thay đổi một chữ nào trong bộ sách ông biên soạn.
Thành ra, chỉ trích hay phê phán là một hành vi nguy hiểm. Tại sao? Tại vì chỉ trích là một sự tấn công vào một cá nhân, làm cho người đó ở vào thế phòng thủ và họ sẽ tìm cách biện minh cho hành động của họ. Chánh khách và khoa học gia Benjamin Franklin từng nói rằng “Nếu bạn tranh luận, gây hấn, và tạo mâu thuẫn, bạn thỉnh thoảng có thể thắng, nhưng đó là một chiến thắng rỗng tuếch vì bạn sẽ không bao giờ chinh phục được lòng tốt của đối thủ.” Dale Carnegie thì đi xa hơn Franklin và viết trong một chương sách rằng, “Cách chắc chắn nhứt để biến một ai đó thành kẻ thù là cho rằng rằng họ sai … nếu bạn nói với ai đó rằng họ sai, liệu bạn làm cho họ đồng ý với bạn? Không bao giờ! Vì bạn đã tấn công trực tiếp vào sự thông minh, khả năng phán xét, lòng tự hào và tự trọng của họ … Những gì bạn công kích sẽ không bao giờ làm cho họ muốn thay đổi ý kiến.”
Trong cuốn sách “How to Win Friends and Influence People” (mà học giả Nguyễn Hiến Lê dịch là “Đắc Nhân Tâm”) [1], tác giả Dale Carnegie dành hẳn một chương lí giải tại sao bạn không bao giờ thắng trong một cuộc tranh luận. Ông viết rằng cứ 10 cuộc tranh luận thì 9 được kết thúc với mỗi người tham gia cuộc tranh luận có thêm niềm tin rằng họ đúng.
Bạn không thể thắng trong một cuộc tranh luận. Bạn không thể thắng bởi vì nếu bạn thua thì bạn thua, nhưng nếu bạn thắng thì bạn vẫn là kẻ thua cuộc.
Tại sao kì vậy? Thử tưởng tượng bạn thắng bằng cách đánh bại lập luận của họ, chỉ ra các lỗ hổng về logic và dữ liệu, tức là bạn chứng minh rằng họ là người kém trí lực. Rồi sau đó thì sao? Có lẽ bạn sẽ tự cảm thấy mình giỏi. Nhưng còn họ thì sao? Bạn đã làm họ cảm thấy thấp kém, bạn đã làm tổn thương lòng tự trọng của họ. Họ sẽ phản đối cái thắng của bạn bằng cách này hay cách khác.
Trong tác phẩm “Đắc Nhân Tâm”, Dale Carnegie viết: “Tôi đã đi đến kết luận rằng dưới vòm trời này chỉ có một cách duy nhứt để thắng trong một cuộc tranh luận — và đó là tránh tranh luận. Hãy tránh tranh luận như bạn tránh rắn độc và động đất.”
Vậy thì không nên tranh luận? Có lẽ vậy. Thay vì tranh luận, chúng ta nên bàn luận. Tranh luận ở đây hiểu theo nghĩ ‘Argument’, còn bàn luận là ‘Discussion’. Bàn luận là một cách học hỏi lẫn nhau, còn tranh luận thường kết thúc bằng những điều vô duyên. Bàn luận là một sự trao đổi về kiến thức, còn tranh cãi là một sự trao đổi dốt nát.
Thử tưởng tượng một tình huống: bạn ủng hộ việc gia tăng học phí, và tôi không ủng hộ. Nếu bạn hét to, “Phải tăng,” và tôi hét, “Không được tăng,” thì bạn thấy tôi ích kỉ, và tôi thấy bạn kém suy nghĩ. Cả hai chúng ta đều không học được điều gì, vì chúng ta không hiểu và không tôn trọng lẫn nhau, và chúng ta không có cơ sở để thỏa thuận hoặc hợp tác với nhau. Ngược lại, hãy tưởng tượng bạn đưa ra một lập luận hợp lí, như ‘đại học hiện nay đang ở trong tình thế khó khăn do Nhà nước giảm tài trợ nên họ phải tăng học phí để trả lương cho giảng viên và duy trì các phòng labo’. Sau đó, tôi đưa ra một lập luận hợp lí khác, như ‘Nếu tăng học phí sẽ làm ảnh hưởng tiêu cực đến những gia đình nghèo khó, họ không thể theo học đại học, và từ đó gây ra sự bất bình đẳng cơ hội giữa người nghèo và người giàu.’ Bây giờ thì chúng ta có thể hiểu quan điểm của nhau và nhận thấy những giá trị chung giữa chúng ta, vì chúng ta cùng quan tâm đến những người lao động cần sự giúp đỡ. Chỉ có cách bàn luận như thế thì ai cũng ‘thắng’.
Dale Carnegie kết thúc chương sách bằng một lời khuyên: “Không phê phán, lên án hay phàn nàn” (Don’t criticize, condemn or complain).
[1] Cuốn “Đắc Nhân Tâm” (How to Win Friends and Influence People) là một trong những cuốn sách ‘học làm người’ hay nhứt trong lịch sử. Kể từ ngày được xuất bản vào năm 1936, cuốn sách đã bán hơn 15 triệu bản. Cuốn sách là một kim chỉ nam cho giới doanh nhân, khoa học, và công chúng nói chung.
Nguồn : Nguyễn Tuấn - Bạn không bao giờ thắng trong một cuộc tranh...
Chào cả nhà mình ngày mới
Chúc cả nhà mình một ngày tốt lành

Chúc anh một ngày bình an
Nhân một ngày mưa dông nhiều tâm trạng, dầm mưa ngoài đường suốt chiều, nhớ lại những khi lạnh lẽo khi chu du thế giới. Rồi lại nhiều chuyện xảy ra hôm nay (và mình chắc nhiều bạn cũng thế, chắc do lỡ theo kèo Messi, haha, giỡn hoy nha), nên xin post lại một đoạn trong sách mà mình rất thích, và hẳn bạn nào theo dõi suốt mấy năm nay sẽ nhớ bài post này khi mình ở Hamburg bên bờ biển Bắc nè.
Thêm tin vui là đợt tái bản lần 2 vừa về, và NXB cũng đã chuẩn bị tái bản tiếp lần 3 luôn rồi ạ, xin cám ơn anh chị em gần xa. Thật trân quý! Anh chị em đã đọc sách tới chương nào rồi ạ? Đã có ai đọc xong chưa và cảm nhận thế nào ạ?
=========================
(Ảnh minh họa chụp ở Greenland trong chuyến đi này)
Cuộc đời mình, cũng như cuộc đời của tất cả mọi người nói chung, hay của tất cả những sinh linh trên trái đất này, cuối cùng tóm lại chỉ là một chuỗi những sự lựa chọn chủ ý hay vô ý từ khi ra đời đến lúc nhắm mắt.
Khi còn bé, ta có thể lựa chọn chơi với bạn này hay nghỉ chơi với bạn khác. Lớn hơn chút có thể chọn học ngành này hay ngành nọ, rồi đi làm có thể nhận công việc này hoặc về quê làm vườn, có thể chọn dừng lại để nói chuyện với cô gái ta vô tình chạm mặt hoặc tiếp tục đi con đường của mình. Rồi khi về già, ta lại có thể chọn một cuộc sống an nhàn hay tiếp tục lao động, rồi khi nhắm mắt, ta mới biết rằng à thì ra cả cuộc đời ta, đến giây phút lâm chung này, tại nơi chốn này, hóa ra lại là hệ quả của một loạt những lựa chọn của ta trên cõi đời này. Và dù ta có muốn hay không thì mọi việc đã trở thành như vậy rồi, ta không còn có thể làm lại nữa, mọi việc đã trở thành quá khứ.
Lúc còn bé, ta không có nhiều lựa chọn, nhưng khi lớn dần lên, cái tổ hợp những sự lựa chọn ấy nở dần ra và lại teo dần khi ta về già. Trước khi mấy nhà bác học phát minh ra được cỗ máy xuyên thời gian và men theo đường hầm thời gian du hành trở về quá khứ để thay đổi cuộc đời mình theo cách mình muốn, thì đến khi ấy chúng ta vẫn còn phải tiếp tục chơi trò chơi chọn lựa này. Mà, giả sử như có lúc ta có thể thay đổi được quá khứ của mình, thì chắc gì ta sẽ tồn tại, kiểu như “nghịch lý ông nội” vậy.
Vì thế, chúng ta cứ phải tiếp tục “chơi ván bài” cuộc đời của mình thôi, bạn có thể rút tiếp lá nữa, hoặc dừng và chờ đợi kết quả, nhưng bạn không thể dừng chơi, vì đó là phạm luật rồi.
Vậy đó, bảy tỷ người trên quả đất này là bảy tỷ hoàn cảnh khác nhau. Có người từ khi trong trứng nước đã có vô vàn lựa chọn đẹp đẽ chờ đợi, mà trong số những con đường ấy thì con đường nào cũng được trải hoa hồng. Có người sinh ra đã nghèo khổ, tại một quốc gia bần hàn, lớn lên và chết đi lại không có bất kỳ lựa chọn nào khác là đi làm để có cái ăn. Họ là những người không có lựa chọn khác, và thật sự là “những người khốn khổ” nhất quả đất. Và, khi không còn lựa chọn nào khác, thì “Nỗi niềm tuyệt vọng được bao quanh bởi những vách tường mỏng mảnh, tất thảy đều sẽ mở đường đến với đồi bại và tội ác”, nói như Victor Hugo.
Câu nói đau đớn nhất trong cuộc đời đối với tôi có lẽ là câu nói “không còn sự lựa chọn nào khác”, chẳng hạn như: “Xin lỗi anh, em không còn sự lựa chọn nào khác”, “Xin lỗi con, mẹ không còn sự lựa chọn nào khác mà phải trao con cho người khác vì mẹ không thể nuôi con được nữa, “Tôi không còn sự lựa chọn nào khác là phải cho anh thôi việc”, “Có lẽ hai đứa mình không còn sự lựa chọn nào khác là phải dừng bước tại đây”.
Và khi bước đến đường cùng, khi không còn sự lựa chọn nào khác, người ta dễ sa ngã và làm những việc điên rồ mà bình thường ngay bản thân họ cũng không bao giờ nghĩ tới được.
Còn tôi thì sao, tôi cũng đã đưa ra nhiều sự lựa chọn và đi theo những lối rẽ không thể ngờ tới trên đường đời .Có lẽ tôi đã có được phần lớn những thứ mình muốn, nhưng bù lại cũng phải đánh đổi những thứ khác để có được. Nhưng, khi nghĩ lại, tôi không tiếc nuối (hoặc chí ít cũng tự nhủ lòng như vậy), vì nếu cho chọn lựa lại, tôi cũng sẽ làm như vậy thôi.
Những người khi đã qua ngưỡng cửa 30 tuổi sẽ cảm nhận được cuộc sống này không có gì miễn phí. Mỗi người chúng ta gặp đều yêu một cái gì đó, sợ một cái gì đó và từng đánh mất một cái gì đó mà. Cũng khi qua ngưỡng cửa ấy, ta mới thấy, ôi cuộc sống này sao mà vô thường quá, ngày mai biết có còn tồn tại hay không. Dù bạn là ai, bạn đang làm gì, bạn như thế nào thì ít nhất trên đời này, vũ trụ mà chúng ta đang sinh sống trong đó cũng chẳng quan tâm chúng ta là ai và ta sẽ sống chết ra sao đâu. Cái vũ trụ vô tận này mất mười tỷ năm và hàng loạt những biến cố lớn không thể tưởng tượng được để nhào nặn ra trái đất, rồi trái đất lại mất hơn bốn tỷ năm nữa để tạo ra loài người, và cuối cùng loài người xuất hiện và bạn chào đời với xác suất 1/ 4 triệu tỷ. Vì thế, vũ trụ không quan tâm tới những sinh linh nhỏ bé yếu ớt đang bị hút vào một cái hành tinh cũng nhỏ bé yếu ớt đang trôi lềnh bềnh giữa thế gian này đâu. Có thể ngay ngày mai đây tất cả chúng ta sẽ trở thành tro bụi.
Vậy thì, cuối cùng chúng ta sống để làm gì?
Chúng ta sống để tiếp tục cuộc chơi của mình, để tiếp tục đưa ra những sự lựa chọn và chơi nốt những ván bài mình còn trong tay để khi nhắm mắt, sẽ có người tiếc nuối khi nhìn lại quãng đời của mình, có người lại mãn nguyện vì mình đã làm những gì tốt nhất, sẽ an lòng đi về cõi vĩnh hằng và về với Đức Chúa Trời/Thánh Allah/cõi Niết bàn… tùy theo tôn giáo của bạn, và đó lại là lựa chọn của bạn, là ván bài cuối cùng của cuộc đời khi lựa chọn nơi để về khi nhắm mắt. Còn sau đó là Game Over, lượt chơi của mỗi người đã kết thúc!
Trước đây tôi thường nghĩ hay là mình cứ sống như đám mây trên trời, lang thang phiêu bồng khắp nơi. Bây giờ nghĩ lại có lẽ nên noi gương con sông sẽ hay hơn.
Vì mọi con sông trên đời đều khác nhau, nên tôi không cần phải giống người khác và đi theo “dòng chảy”
Câu nói đau đớn nhất trong cuộc đời đối của người khác. Tôi có thể là một con sông lớn, cũng có thể là một con sông ngầm dưới lòng đất, miễn tôi là một con sông, không quan trọng nó như thế nào, việc của tôi là cố gắng vươn ra biển lớn hoặc cứ chảy thôi là đã hài lòng rồi.
Vì “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”, tất cả mọi thứ trên đời đều luôn luôn thay đổi và chuyển hóa từng giờ từng phút từng giây, ngày mai tôi phải khác và phải thay đổi, dù nhiều dù ít, dù muốn dù không, nhưng đó là quy luật và phải chấp nhận sự thật đó.
Vì mọi dòng sông không tự sinh ra và cũng không thể tự tách rời khỏi thế giới, cũng như chính bản thể của mình vậy, phải góp mình vào đại dương, dù ít dù nhiều, dù có ai biết đến hay không, miễn đừng là một dòng sông chảy ngược.
Vì mọi con sông đang chảy đều sẽ làm bên bồi bên lở, cũng như tôi không thể làm hài lòng tất cả, sẽ có người vui, người buồn, sẽ được cái này, mất cái kia, nhưng việc của tôi là một con sông nên hãy cứ chảy về biển thôi, không còn cách nào khác, không thì sẽ thành một con sông chết.
Sống như một dòng sông, và thả mình trôi bềnh bồng theo những ngã rẽ cuộc đời, để khi những giọt nước cuối cùng của con sông ấy cạn kiệt dần và biến mất, tôi có thể mỉm cười cất tiếng hát với cuộc đời. Vì cuộc đời của tôi, với tôi, cũng tựa như nàng Esmeralda xinh đẹp, tôi đã luôn yêu nàng Esmeralda cuộc đời ấy, và hạnh phúc khi được ngắm nhìn “nàng” lần cuối trước khi nhắm mắt:
Danse mon Esmeralda
Chante mon Esmeralda
Laisse moi partir avec toi
Mourir pour toi n’est pas mourir
Hãy khiêu vũ đi nàng Esmeralda của tôi
Hãy cất tiếng hát lên đi nàng
Esmeralda của tôi
Hãy để tôi đến bên em.
Được chết vì em, là tôi đã trở thành
bất tử rồi.
Nguồn : Trần Đặng Đăng Khoa
Chào cả nhà mình ngày mới
Chúc cả nhà mình một ngày tốt lành
HÃY TÔN TRỌNG NGƯỜI DẪN DẮT BẠN !
Con Sói đầu đàn mở được một con đường, con đường đó có thể không hề thẳng, vì phải vòng tránh những tảng đá ẩn dưới lớp tuyết để tập thể đi lại dễ dàng hơn. Tuy nhiên nó sẽ không nói cho tập thể biết mở con đường này gian khổ thế nào, mệt thế nào, stress thế nào.
Nhìn thấy bức ảnh này đột nhiên thấy cảm động, trong lúc bạn cảm thấy mệt mỏi, khó khăn thậm chí chán nản, xin hãy nhìn về người đã mở đường, thời khắc khi con sói đầu đàn mạo hiểm tiến lên và khai phá, hãy tin tưởng con sói mở đường, vì tất cả những gì con sói đầu dàn phải chịu đựng gấp nhiều lần những gì con sói đi cùng phải chịu…
Học 1-2 năm phân tích DN thì sẽ thông thạo kỹ năng đọc BCTC - trình độ soi BCTC đến một lúc nào đó sẽ tiệm cận nhau. Nó giống như các hãng điện tử, điện lạnh ngày nay, công nghệ gần như tiệm cận nhau, tivi, tủ lạnh, máy lạnh, máy giặt Sony, Samsung, LG, Panasonic, Sharp, Toshiba… chất lượng một 9 một 10 với nhau cả… Nên đến một lúc nào đó con người ta hơn nhau ở tư duy đầu tư.
Tôi có một thói quen kỳ quặc & có phần lập dị: Thoảng thoảng những lúc rảnh rỗi tôi ngồi xem lại từng trang, từng dòng, từng comment… của người ta phản biện về một mã nào đó, như lúc này là PET chẳng hạn, để làm gì? Để thấy mình từng sai ở đâu? tại sao lúc đó mình lại suy nghĩ, tư duy như thế nhỉ? để ta thấy: sao hồi đó mình ngây ngô như thế? rồi xem người ta ai sai, ai đúng để mình theo dõi, và họ có cái gì hay thì mình học, ai dở quá, chán quá thì mình bỏ qua… nó là một thú vui có phần lập dị của tôi.
Đời Trader ai cũng từng bé thơ, ai cũng từng dại khờ !
Thông hiểu thủ thuật. Tài chính và kế toán vừa là một môn nghệ thuật, vừa là một môn khoa học. Hai ngành này phải cố định lượng những thứ không phải lúc nào cũng có thể định lượng, và do đó, chúng phải dựa vào các quy tắc, ước tính và giả định. Các nhà quản lý có trí tuệ tài chính có thể xác định đâu là nơi khía cạnh nghệ thuật tài chính được áp dụng vào các con số, và hiểu rõ những cách áp dụng khác nhau có thể dẫn đến những kết luận khác nhau như thế nào. Vì lẽ đó, họ sẵn sàng đặt câu hỏi và chất vấn các con số khi thích hợp.
Đầu tư là một công việc vô cùng nhàm chán. Nó giống như việc ngồi nhìn cỏ mọc mỗi ngày.
Khi bạn muốn rèn luyện làm sói thì không thể sinh hoạt như những chú cừu. Làm trader chuyên nghiệp phải trải qua sự nhàm chán, cô đơn thường xuyên đi ngược đám đông, của việc lặp đi lặp lại không còn cảm xúc. Và đặc biệt phải bước qua những ồn ào nhốn nháo của đám đông ngoài kia. Tôi rèn việc nhàm chán mỗi ngày.
Thế giới đầy những con người tài năng nhưng nghèo khổ. Và rất thường, họ nghèo phải đấu tranh tài chính hay chỉ có thể kiếm được ít hơn thực lực của mình không phải vì những gì họ biết mà chính vì những điều họ không biết. Họ tập trung vào việc hoàn thiện các kỹ năng để làm một chiếc bánh hamburger ngon hơn là kỹ năng bán và phân phối chiếc bánh hamburger đó. Có thể Mcdonald’s không làm nên chiếc bánh ngon nhất, nhưng họ có thể bán và phân phối những chiếc bánh trung bình tốt nhất. (Rich dad poor dad).






