nhầm =), cụ chắc cũng 8x nhỉ ![]()
Vâng, 83 ![]()
Tuần tới theo tôi thì gap down rồi giảm (quanh 1750-1770) sau đó rút chân, tạo cây nến tuần xanh tao đáy giả phục hồi 2 hay 3 tuần. Trong tháng 7 mới là deal quyết đinh thành bại nữa cuối năm, có thể giá phải quay lại 16xx (thang 7)rồi mới lên một nhịp và đó là nhịp tăng cuối trước khi thanh tẩy, có thể mình sẽ quẩy mạnh đoạn đó. Anh em chờ mms setup game, giờ vội quá cũng ko hay
chiên thuật nhịp này mua chỉ một điểm và ko gia tang tránh mất lợi thế cầm tiền ![]()
Mới nhìn lại nến tháng thì nến tháng trước tạo xấu quá, khó mà vượt 1900 làn nữa trong năm nay, may lắm về lại quanh 185x-1900
Chán chán chán
Buồn buồn buồn
Đi chơi thôi!
Bbbb!
Hoặc 1 kịch bản khác la nến tháng 6 rút chân và tăng tiếp 1-2 tháng lên 1890-1900 rồi có rơi mạnh về 15xx. Nếu kịch bản này thì khả năng tuần sau rơi khá mạnh về 1710 quanh ma 50 tuần .
Theo Fiin Group, khoảng 48,2 tỷ cổ phiếu sẽ được phát hành trong năm nay, cao nhất kể từ năm 2019 và có thể gây ra áp lực lên thị trường trong ngắn hạn.
Anh Trùm dạy sớm thế ạ! Hôm nay có bài gì hay về tâm lý học nũa ko ạ?
Xem đá bóng ![]()
Đam mê mê thế! Ko tốt cho sức khỏe đâu anh! Em trước cũng hay thức xem bóng đá. Nay bỏ rồi. Vì ti vi nhà em bị hỏng. Ko có tiền sửa! Hihihihi!
Quy luật nhân quả và sự công bằng của vũ trụ không vận hành bằng những con số khô khan, mà bằng những dòng chảy ngầm sâu sắc và đầy nghiệt ngã của số phận. Có một sự thật lãng mạn nhưng cũng đầy buốt giá rằng: Bạn lấy đi của ai cái gì, bạn sẽ phải trả lại bằng một hình thức khác, đôi khi với cái giá đắt hơn gấp nhiều lần.
Cuộc đời giống như một mặt hồ phẳng lặng, mỗi hành động ta làm là một viên sỏi ném xuống lòng hồ, tạo ra những vòng sóng lan tỏa mà chính ta không thể lường trước ngày chúng dội ngược lại vào bờ. Khi ta cố tình hay vô ý tước đoạt điều gì đó của người khác, một cơ hội, một lòng tin, hay một mảnh tình cảm chân thành, ta tưởng mình đã có được chiến lợi phẩm. Nhưng vũ trụ này luôn có một cán cân vô hình. Khoảnh khắc ta nắm chặt thứ không thuộc về mình, mật ngọt của sự chiếm hữu nhanh chóng tan đi, để lại một món nợ vô hình được ghi vào cuốn sổ của số phận.
Sự trừng phạt đáng sợ nhất không đến từ luật pháp hay những lời trách phạt công khai, mà nó đến từ sự gặm nhấm âm thầm trong tâm hồn. Hãy nghĩ về một người vì tham vọng mà đánh cắp đi công sức của đồng nghiệp để tiến thân. Anh ta có thể có được chiếc ghế giám đốc, có được ánh hào quang nhất thời. Nhưng cái giá phải trả lại là chuỗi ngày sống trong hoang mang, nghi kỵ, đánh mất đi sự thanh thản trong giấc ngủ và lòng tin vào những người xung quanh. Anh ta đổi một thành tựu hữu hình lấy một tâm hồn hoang phế. Đó chẳng phải là cái giá đắt hơn gấp nhiều lần sao?
Trong tình yêu, quy luật này lại càng hiển hiện một cách lãng mạn và đau đớn. Khi một ai đó bước vào đời một người, nhận lấy tất cả sự dịu dàng, thanh xuân và yêu thương vô điều kiện của họ, rồi rời đi như một kẻ cắp vô tình, họ nghĩ mình tự do. Nhưng tình cảm là thứ năng lượng không tự sinh ra cũng không tự mất đi. Kẻ tổn thương người khác bằng sự thờ ơ sẽ phải trả lại món nợ đó vào một ngày sương mù giăng lối, khi họ gặp được người mà họ yêu hơn cả sinh mệnh. Để rồi, họ lại phải nhận về chính sự thờ ơ, ghẻ lạnh từ người đó, nếm trải cảm giác bất lực của kẻ đứng bên lề hạnh phúc. Vũ trụ bắt họ trả lại giọt nước mắt năm xưa bằng một cơn mưa giông trong lòng ở hiện tại.
Vòng quay của sự vay trả ấy suy cho cùng không phải để hủy diệt con người, mà là để hướng ta về sự thức tỉnh. Sự trả giá buộc ta phải nhìn lại những khoảng trống hoác trong tâm hồn mình, hiểu được nỗi đau của người bị tước đoạt để học cách trân trọng và bao dung. Mỗi vết thương ta nhận lại chính là chiếc gương phản chiếu vết thương ta từng gây ra cho kẻ khác.
Khi hoàng hôn buông xuống, ngồi nhìn lại những thăng trầm đã qua, ta mới hiểu rằng sống lương thiện và biết ơn chính là cách duy nhất để giữ cho tâm mình bình yên. Đừng lấy đi thứ gì không thuộc về mình, dù là một vật báu vật chất hay một chút tơ vương tình cảm. Bởi vì suy cho cùng, hạnh phúc đích thực không bao giờ được xây dựng trên sự mất mát của người khác, và món quà vô giá nhất của cuộc đời này chính là một bờ vai nhẹ nhõm, một trái tim ko vướng nợ khi đêm về .
-st-
Cảm nhận của tôi thì cuối năm nay và đầu năm sau, thế giới có biến cố thiên nga đen. Có lẽ là cú nổ tín hiệu khủng hoảng bắt đầu ( chém gió thôi ).
Khi kinh tế tế có nhiều dị biệt, ck cũng co giật và biến động thất thương thì có lẽ là điều chẳng lành? Nhưng timing thì khó nói trước đc. Kệ kệ thôi anh Sói! Chờ chờ thôi! Và tốt nhất là ngồi im ngắm cảnh đất trời! Yêu yêu!
Anh anh Trùm! Anh đã bao giờ ngồi ngắm hoàng hôn mà nhìn lạI cuộc đời mình chưa? Nhìn từ nhỏ đến lớn, những người bạn lớn ảnh hưởng đến tính cách và nhân cách của mình, những kỷ niệm tình yêu và cả sự thành bại trong sự nghiệp?
Cuộc đời thì dài nhưng nhìn lại thì em luôn có cảm giác buồn. Từ nhỏ em ko thích chụp ảnh, vì mỗi khi nhìn lại ảnh của mình là em lại hay xúc động và buồn man mác. Sẽ chẳng ai biết đc quá khứ của em ntn. Quá khứ mãi là của em mà thôi. Nếu em có trở nên nổi tiếng thì mọi thứ cũng chỉ là thêu dệt. Và quá khứ ấy, cuộc đời ấy ũng chỉ để phục vụ cho người khác, cho những người còn sống.
Anh Trùm!
Trong bài có nói về một chiếc gương. Em lại nghĩ đến những chuyện ồn ào trên F. Những câu nói của mỗi chúng ta trên cái mạng ảo này nó giống như một tấm gương mà thôi. Chúng ta có thể soi vào và nhìn thấy chính mình trong đó. Nếu mình ko giống như trong gương thì mình vui vẻ bỏ qua. Nếu mình có vết dơ nào thì mình mếc cúp lại hoặc ko là tùy mình. Cái F này nó hơi khác một chút so với đời thật. Đó là việc đọc hiểu là việc của người đọc, còn việc viết là việc của người viết. Vì còm lên đây là còm cho tất cả những người đọc. Ví như Vẹt em đây, em bị bệnh nói lắp, ko ai có thể bị bệnh viết lắp cả, nhưng chắc chắn những người đọc còm của em sẽ khó tránh khỏi việc bị đọc lắp. Vậy thực ra là người đọc mới bị bệnh chứ ko phải là em.
Em hơi triết lý một một chút!
Vui vui!
Chào anh Trùm nhé! Em tiếp tục đi chơi đây! Chúc anh anh một ngày chém gió vui vẻ vẻ!
Đây mới đúng là luật nhân - quả mà e tin tưởng và hướng tới chứ nghe mấy vị hay đi chùa mà e biết giảng giải cái j mà nhân - quả kiếp trc kiếp sau nên h phải chăm cúng dường e thấy ko lọt tai mà vẫn phải im lặng chịu trận ![]()
Tôi ko quan tâm nhiều lắm, mỗi người mỗi trãi nghiêm vì cuộc sống này là phương trình rất nhiều biến và cũng có nhiều cách giải => ko có đáp án tuyệt đối => mỗi người nhìn nhận kết quả đúng theo tam quan của mình. Việc em có nhưng thói quen, cảm xúc hơi cá biệt cũng là binh thường, nhưng nhiều khi suy nghĩ quá nhiều về nó khiến mình chìm đắm trong hỗn loạn =))
Trong đầu tư, chấp niệm là thứ dễ dàng giết chết lý trí hơn bất kỳ biến động thị trường nào. Khi quá tin vào một nhận định, một cổ phiếu hay một kịch bản mà mình đã vẽ ra, nhà đầu tư thường bỏ qua những tín hiệu cảnh báo và từ chối chấp nhận thực tế đang thay đổi. Chấp niệm khiến con người bảo vệ cái tôi thay vì bảo vệ tài sản, cố gắng chứng minh mình đúng thay vì tìm kiếm điều đúng đắn. Thị trường không thưởng cho sự cố chấp, mà luôn ưu ái những người biết thích nghi, thừa nhận sai lầm và hành động theo dữ liệu. Vì vậy, muốn tồn tại lâu dài trên thị trường, mỗi nhà đầu tư cần học cách buông bỏ định kiến, giữ cho lý trí tỉnh táo và đặt kỷ luật lên trên cảm xúc.
Quan điểm của tôi lại khác
Tôi đặt mục tiêu nhỏ và thực hiện dần
Đầu tư là để kiếm tiền
Có tiền là để trang trải cuộc sống, để sống tốt hơn và vui vẻ hơn
Đầu tư phải đè nén này nọ phải thay đổi nọ kia thì tôi thà nghèo còn hơn
![]()
![]()
Vâng cụ, ko có đáp án đúng => chi có đáp an phù hợp với bản thân, => còn tôi viết mớ lý thuyết mang tính đại chúng ![]()