Đỉnh và đáy chu kỳ này ở đâu? Chu kỳ tiếp theo sẽ bao giờ?

các mầy chả biết cái bà dì. VN có công nghệ nõi nà Úp bô và Hành nà chính. 90% dân giàu có nhà cao cửa rộng nà do bán đất. ok. bai.

1 Likes

Cả hai hai còm trên em đều đồng ý với anh Trùm. Sẽ ko thể một sớm một chiều được. Cũng ko thể có lối đi nào được gọi là đi tắt. Chúng ta chắc phải hàng trăm năm nữa mới có thể đặt ra được một tiêu chuẩn gì đó trong khoa học và công nghệ.
Như vừa rồi, Vin phét có chuyển biến lớn, dân mạng và báo chí nói Vin phét giống Ap bồ và N vi đi a. Chỉ cần thiết kế và R&D chứ cần gì phải sản xuất. Đó liệu có pải là một điều nực cười lắm sao?
Nhưng em vẫn lạc quan về con người VN, chắc chắn chúng ta sẽ thành nước phát triển chứ ko dừng lại ở mức thu nhập trung bình. 20 năm nữa anh Trùm sẽ thấy được điều đó thôi.

2 Likes

Anh Ắp ơi! Anh là con gì vậy? Em em nhìn ko rõ!

1 Likes

Tại Trung Quốc hiện có khoảng 15,2 triệu người làm nghề giao đồ ăn. Trong số đó có 3,34 triệu cử nhân, 68.000 thạc sĩ và 1.200 tiến sĩ. Ngoài ra, khoảng 8,6 triệu người làm livestream toàn thời gian trên đường phố, trong đó có 6,82 triệu cử nhân, 52.000 thạc sĩ và 37.000 tiến sĩ. Ước tính 8/10 streamer có bằng đại học, và khoảng 24 triệu cử nhân chưa từng làm việc trong môi trường văn phòng.

3 Likes

Lạc quan thì tốt nhưng phải hành động đúng ngay từ đầu, chỉ còn 10 năm nữa là hết thời kỳ dân số vàng, một bước đi sai ko thể quay lại và sữa sai, thời gian ko cho phép, vận mệnh không cho phép. Tôi một công dân bình thường nhưng thấy người dẫn dắt chưa tận dụng đc tối đa tiềm lực của dân tộc, người làm chính sách chưa đặt lợi ích cồng đồng lên trên lợi ích nhóm. Đôi khi xảy ra vấn đề thì người ta giải thích tôi thấy rất ngây ngô, lấp liếm, ko có liêm sĩ. Tôi thấy cần làm gấp 1 số công việc sau
Đầu tiên phải co chính sách hoà hợp dân tộc, chứ người làm người ngán chân, người đứng ngoài chê bai thì gây ra lực cản trở rất lớn.
Chấn chỉnh độ ngũ quan chức, triệt tiêu bất công, tham nhũng lộng quyền => tạo niềm tin cho xã hội
Cai cách giáo dục triệt để, học tập các chương trình giao dục tiên tiến
Tạo môi trường kinh doanh lành mạnh, công băng => chống độc quyền, lợi ích nhóm, áp dụng các tiêu chuẩn kiểm toán doanh nghiệp theo base thế giới
Mà nói thật kể ra thì cả ngày…
Chưa giải quyết được thì mọi khẩu hiệu vươn mình chỉ mãi sao rỗng :rofl::rofl::rofl:
Tất nhiên tôi rất rất muốn dân tộc VN sẽ thành công, có tiếng nói mạnh mẽ trong các vấn đề trên thế giới. Tự lực từ cường , ko bị ai ăn hiếp.

3 Likes

ĐÚng đúng đúng! Yêu yêu yêu! Cứ nói nói nói, thoải con gà mái.
Em vẫn cho rằng, dân mình giỏi lắm. Dĩ dĩ nhiên, Triều đình làm đúng thì nước nhanh giàu, còn nếu bằng không phải mất thật lâu. Chờ chờ đợi đợi. Chẳng biết bao giờ. Chưa già u đã già là có thể có. Cõ lẽ khi đó anh em chúng ta không còn sống nữa.
Thôi kệ thôi kệ. Thấp cổ bé đầu. Cứ sống đến đâu thì hay đến đó. Kệ nó kệ thôi!

1 Likes

Có những bài toán khi lúc còn đi học tôi thấy rất khó giải hoặc ko giải được. Việt Nam là kiểu như vậy, nhìn bên ngoài thì tiềm lực rất lớn lao, nhưng đi sâu bóc tách các vấn đề gặp chỗ nào khó chỗ đó. Giải xong đc mấy cái cơ bản thì hết mất thời gian, buộc phải nộp bài. Từ 2006 đến nay tôi thấy đời sống người dân trở nên tốt hơn, nhưng tôi đánh giá đó là sự phát triển tự nhiên + chính sách hút fdi giải quyết đc việc làm + sự bùng nổ tín dụng bao gồm nợ công và nợ tư nhân. Bước ngoặc thật sự chưa có kiểu như Nhật Han Đài Sin, rất tiếc là cũng thời kỳ này là thời kỳ dân số vàng của VN nhưng chỉ dừng lại ở keo gọi FDI mà chưa tạo ra 1 doanh nghiệp dẫn đầu ở bất cứ lĩnh vực nào trên thế giới ( dù cho đó là lĩnh vực nghách), nhắc đến VN người ta chỉ nói về chiến tranh, một dân tộc kiên cường như thế nào trong việc chống lại đế quốc.
Việt Nam có lợi thế là ổn đinh, dân số trẻ, thấy lợi thế này chỉ dừng lại ở mức đó suốt hơn chục năm.
Tầng lớp tinh hoa cũng chỉ biết làm giàu nhơ bds, ngồi chờ hấp thụ thặng dư xã hội, bài toán gan đay đc giải nhờ VIN dấn thân vào sản xuất , dù cũng cắt lỗ khá nhiều => chỉ còn mảng sản xuất oto => hi vọng anh V sẽ thành công dù tôi thấy rất khó khăn :sob::sob::sob:

4 Likes

E lại đang nghĩ theo hướng khác 1 chút.
Vn sẽ ko đi theo con đường công nghiệp hóa quy mô lớn như TQ, vì điều kiện và lợi thế của 2 nước khá khác nhau. Thay vào đó, VN có thể phát triển theo mô hình dựa nhiều hơn vào dịch vụ, du lịch, tài chính và tiêu dùng chất lượng cao, phần nào giống Thái Lan, UAE or Singapore.
E thấy mình có khá nhiều lợi thế về vị trí địa lý, cảnh quan, văn hóa, ẩm thực và nguồn nhân lực trong lĩnh vực dịch vụ, nhưng chưa khai thác hết tiềm năng. Nếu trong giai đoạn tới Nhà nước tập trung nguồn lực mạnh hơn vào các ngành này thì theo bác đó có khả thi ko?

4 Likes

Đừng bi quan quá anh Trùm!
Lại nhắc lại chuyện con người. Em nhớ ra câu chuyện thế này. Chỗ em ở có rất nhiều người Nhật Hàn thuê nhà và cả quán Nhật. Một lần em đi tập thể dục chiều. Đi sau một đám người Nhật. Họ rút hút thuốc là ra hút và vo cái vỏ lại rồi thả xuống đường sau một hồi lưỡng lự. Còn có một anh Hàn trọ trong ngõ nhà em. Anh ấy thường xuyên uống rượu đến quá 12h đêm. Đi về thì gọi điện hoặc nói chuyện rất ồn ào. Nhưng sáng 7h bọn trẻ con nhà em chơi xe đẩy trượt ồn ào thì anh ấy lại sang nhà em và nói rằng ko được gây ồn trước 7h30 để cho anh ấy ngủ.
Vậy đấy! Anh nghĩ nghĩ sao?

3 Likes

Xinh lắm xinh lắm! Yêu yêu yêu yêu!
Ben ten Ben ten?
Nhưng mà không được. Người Thái làm gương. Theo anh theo anh, nước mình nước lớn, không thể không có công nghệ công nghiệp.

2 Likes

Tôi nhất trí với các phân tích của cụ Trùm
Tôi đề cao vai trò trong sạch và gương mẫu của bộ máy công quyền
Tất nhiên vì nhân dân phục vụ bây h cũng có lợi ích chứ ko như thời chiến tranh hay thời bao cấp
Nhưng nên có cách kiểm soát sao đó mà nó ko trở thành tham nhũng nặng nề và quan chức cấu kết với tầng lớp tư bản đỏ tạo thành các nhóm lợi ích công khai là nhân dân bất bình và sẽ đe dọa sự tồn vong của chế độ
:sunglasses::sunglasses:

3 Likes

Nếu VN nhất định phải phát triển công nghệ công nghiệp thì theo a mình sẽ đi bằng con đường nào?

2 Likes

Hỏi khó khó quá! Kệ kệ kệ! Kệ lũ Triều Đình! Vẹt chỉ xem thôi! Dân thì phải học. Học nữa học mãi
. Yêu yêu yêu nhiều!

2 Likes

Không khả thi, tôi thấy Đà Nẵng là thành phố du lịch , thu hút công nghệ cao nhưng mức lương khá thấp => năng suất lao động ko cao.
Nếu xây dựng là trung tâm tài chính thì VN còn làm quá nhiều việc => chưa tự do giao dịch usd là ko thể rồi

2 Likes

Vẹt vui vẻ tốt đấy
Tớ cũng như Vẹt, học hỏi hiểu hành, buy sell sao cho ra xèng
Lúc rảnh rỗi thì cũng đau đáu mỗi câu hỏi: ngày mai ăn gì???
Lên đây chém dó câu giờ
Cái gì thuận tay thì gõ phím vài dòng
Ai chất vấn này nọ thì tự dưng nhìn quanh thực tại: toàn bát chưa rửa nhà chưa lau rác chưa vứt…thế là chấm hết mọi tư duy suy nghĩ lằng nhằng
Đi vứt rác cái đã nhá, rồi mới chém tiếp……
:grin::grin:

1 Likes

ta còn lại bao lâu

Rồi sẽ có một ngày, khi bước qua tuổi U50, ta tự hỏi: Ta còn lại bao lâu nữa? Khi mất tiền, ta lo lắng. Khi mất việc, ta bất an. Khi mất người thân, ta đau buồn. Khi mất vật chất ta cuống cuồng toan tính. Nhưng một ngày nào đó, ta sẽ mất đi chính mình. Ta dành rất nhiều thời gian để lo mất nhiều vật chất, nhưng lại rất ít khi nghĩ về thứ chắc chắn sẽ hết: thời gian sống của chính mình. Nếu một đời người kéo dài khoảng 80 năm, thì cũng chỉ hơn 29.000 ngày. Nghe thì nhiều. Nhưng khi nhìn lại những năm tháng đã qua, ta mới thấy nó ngắn đến mức nào. Ta lao vào cuộc sống. Học tập. Làm việc. Kiếm tiền. Xây dựng sự nghiệp. Và luôn nghĩ rằng còn rất nhiều thời gian phía trước. Nếu điểm cuối của đời người vốn ai cũng chết, thì ý nghĩa của cuộc sống có lẽ không nằm ở việc kéo dài con đường. Mà nằm ở việc: Ta đã thực sự sống trên con đường ấy như thế nào. - Nếu cuối cùng ai rồi cũng phải rời đi, thì điều quý giá nhất không phải là những gì ta sở hữu. Mà là những gì ta đã kịp trải nghiệm. Ta đã từng thật sự lặng yên ngắm một bông hoa, một mần cây hay một tiếng chim hót chưa? Ta đã từng cho phép mình rút khỏi những náo nhiệt, những phông bạt từ công việc, cuộc sống để cho mình một giây phút yên lặng thực sự chưa? Lúc đó ta không lạnh nhạt với cuộc đời, ta chỉ đang bận học cách đối thoại với chính mình. Khi người ta một mình, ta có nhiều cơ hội để im lặng, và trong im lặng, ta nghe thấy những thông điệp linh thiêng phát ra từ sâu thẳm bản thể mình. Vì khi bị phông bạt cuộc đời lôi kéo ta quên mất những điều cơ bản: Ta quên yêu thương. Ta quên được yêu thương. Ta quen với việc chờ đợi. Chờ khi xong việc. Chờ khi đủ tiền. Chờ khi rảnh hơn. Chờ đến một ngày nào đó sẽ sống cuộc đời mình mong muốn. Nhưng đời đâu phải chờ như ý ta bởi sự vô thường vô ngã và khổ đau của nó Người mà ta mới vĩnh biệt hôm qua có thể trước đó vẫn đang lên kế hoạch cho năm tới. Người bạn thân rời thế gian vào buổi sáng còn hẹn hò tối nay ăn gì quán nào với ta. Đời vốn không hẹn trước. Những gì hôm nay tưởng như vững chắc nhất có thể biến mất chỉ trong một khoảnh khắc. Bởi chẳng ai biết mình còn một năm, một tháng hay một ngày một giờ một phút hay bao lâu nữa. Nhưng có một điều chắc chắn: Thời gian thực sự của mỗi người luôn chỉ nằm trong khoảnh khắc này. Trong hơi thở này. Trong giây phút hiện tại này. Quá khứ đã qua chỉ còn là ký ức. Tương cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của tâm trí thứ chưa xảy ra Và rồi câu hỏi ta sẽ còn bao lâu, có lẽ chỉ ngắn đúng bằng một hơi thở. Một hơi thở ra. Và không bao giờ hít nữa :slight_smile:

3 Likes

Cảm ơn bác về quan điểm rất thẳng thắn :smiling_face_with_three_hearts:

2 Likes

Người ta dựng lên các tiêu chuẩn sống thượng lưu nhưng có biết rằng chỉ cần 1 chỗ ngủ trong có vẻ được là đủ rồi. cơ bản đời người bị xoay trong vòng xoáy người khác dựng lên, có ai chết mang theo hay ngủ trong cái giường rộng 8m2 sẽ sâu giấc hơn cái giường 2 m2. Tất cả chỉ là ta tự huyễn hoặc , chứ người đời ko có quan tâm hay công nhận giấc ngủ của bạn như thế nào.
Lòng tham đang giết chết xã hội, tất nhiên có người đc lợi nhưng đa số ko hưởng gì mà còn bị trục lợi trong suốt cuộc đời tồn tại của mình .

2 Likes

Tôi đang dính bởi bi kịch hiểu đời quá sớm khi cơ bản bản thân còn nghèo :smile::smile::smile::smile:

3 Likes

Luận điểm rất khó phản bác :relaxed:. Cảm ơn a!

1 Likes