NGHỊ QUYẾT 79: KỲ VỌNG LỚN VÀ NHỮNG BÀI TOÁN THỰC TẾ CẦN LỜI GIẢI
Chào anh em, tuần này diễn đàn mình sôi động hẳn lên với câu chuyện về Nghị quyết 79. Nhiều bạn lạc quan coi đây là “làn gió mới” cho thị trường, kỳ vọng vào những đợt IPO lớn. Là một người làm nghề và nghiên cứu kinh tế, tôi cũng rất hào hứng, nhưng đồng thời cũng muốn cùng anh em nhìn lại bức tranh này chậm hơn một chút để thấy rõ cả Cơ hội và Thách thức.
Điểm sáng: Khi định hướng đã rõ ràng hơn Điều đáng mừng nhất ở Nghị quyết 79 là sự thay đổi về tư duy chiến lược. Thay vì dàn trải, Nhà nước đang hướng tới việc tập trung nguồn lực vào các lĩnh vực then chốt.
Mục tiêu đưa 50 doanh nghiệp vào Top 500 Đông Nam Á hay áp dụng chuẩn quản trị OECD là những tham vọng rất cần thiết. Nó cho thấy quyết tâm muốn nâng tầm các “ông lớn” nội địa, mô hình này từng khá thành công ở Singapore (Temasek) hay Hàn Quốc. Nếu làm được, đây chắc chắn là cú hích lớn cho quy mô thị trường chứng khoán của chúng ta.
Những “bài toán khó” cần lời giải thực tế Tuy nhiên, từ văn bản đến thực thi luôn là một quãng đường dài. Có 3 vấn đề thực tiễn mà tôi nghĩ chúng ta cần quan sát kỹ trong thời gian tới:
-
Thứ nhất: Ranh giới giữa “Dẫn dắt” và “Cạnh tranh” Danh sách các ngành then chốt được nêu ra khá rộng, bao gồm cả Logistics, Hóa chất, Vật liệu xây dựng… Đây là những mảng mà khối tư nhân Việt Nam hiện nay đang làm khá tốt và năng động. Bài toán đặt ra là: Làm sao để DNNN đóng vai trò “dẫn dắt” mà không vô tình lấn lướt không gian phát triển của tư nhân? Nhìn sang các nước phát triển, Nhà nước thường chỉ giữ vai trò trọng yếu ở các mảng an ninh, năng lượng, hạ tầng công cộng; còn lại để thị trường tự điều tiết. Sự cân bằng này sẽ quyết định hiệu quả chung của cả nền kinh tế.
-
Thứ hai: Thách thức về Quản trị chuẩn quốc tế (OECD) Mục tiêu 100% DNNN áp dụng quản trị chuẩn OECD vào 2030 là một áp lực tích cực, nhưng cũng là thách thức khổng lồ. Hiện tại, sự chênh lệch về chuẩn mực báo cáo, minh bạch thông tin và hệ thống quản trị (ERP) giữa nhiều DNNN và chuẩn quốc tế vẫn còn khoảng cách. Để lấp đầy khoảng cách này chỉ trong 4 năm đòi hỏi một sự nỗ lực và thay đổi cực kỳ quyết liệt từ bên trong, chứ không chỉ là thay đổi về mặt hình thức.
-
Thứ ba: Cơ chế cho “Người cầm lái” Chúng ta muốn tách bạch quyền sở hữu và điều hành, muốn DNNN hoạt động hiệu quả như tư nhân. Nhưng điều này dẫn đến bài toán về nhân sự và đãi ngộ. Mức lương và cơ chế thưởng phạt của lãnh đạo DNNN hiện nay có đủ sức hấp dẫn để cạnh tranh nhân tài với khu vực tư nhân (nơi các CEO có thể nhận mức đãi ngộ gấp nhiều lần)? Nếu không có cơ chế đãi ngộ tương xứng với trách nhiệm và rủi ro, việc tìm kiếm những “thuyền trưởng” đủ tài để chèo lái con thuyền DNNN ra biển lớn sẽ rất khó khăn.
Tạm kết Nghị quyết 79 là một tín hiệu khởi đầu tích cực và đúng hướng. Tuy nhiên, hiệu quả cuối cùng sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào khâu thực thi chi tiết sắp tới. Chúng ta không nên quá bi quan, nhưng cũng cần giữ cái đầu lạnh để đánh giá từng bước chuyển mình thực tế của các doanh nghiệp, thay vì chỉ hưng phấn theo tin tức.
Ngày mai, Tùng sẽ chia sẻ thêm góc nhìn về Lộ trình thoái vốn và Cổ phần hóa – đây có lẽ là phần mà anh em đầu tư quan tâm nhất để tìm kiếm cơ hội.
Mọi người nghĩ sao về danh mục các ngành “then chốt” mà Nhà nước sẽ nắm giữ? Cùng thảo luận nhé!
1 Likes
BÀI 2: “DÁM NGHĨ DÁM LÀM” - KHI RỦI RO LỚN HƠN PHẦN THƯỞNG, AI DÁM KÝ?
Chào anh em,
Tiếp nối bài hôm qua về Nghị quyết 79. Hôm nay Tùng muốn bàn về một khâu mà theo mình là “chốt chặn” quan trọng nhất quyết định sự thành bại của công cuộc đổi mới này: Cơ chế bảo vệ người đứng đầu.
Nhiều anh em đầu tư thường chỉ quan tâm đến lợi nhuận, đến các con số trên báo cáo tài chính. Nhưng đằng sau những con số đó là quyết định của con người. Và ở các Doanh nghiệp Nhà nước (DNNN), việc ra quyết định khó khăn hơn tư nhân gấp trăm lần.
- Đặt mình vào vị trí “ghế nóng”
Hãy thử làm một phép so sánh thực tế:
Nếu bạn là CEO một doanh nghiệp tư nhân, bạn đầu tư một dự án mạo hiểm.
-
Thắng: Bạn giàu to, cổ đông tung hô.
-
Thua: Bạn mất tiền, cùng lắm là từ chức hoặc phá sản. Đó là rủi ro kinh doanh.
Nhưng nếu bạn là lãnh đạo DNNN:
-
Thắng: Bạn được ghi nhận thành tích, nhận bằng khen (lương thưởng vẫn theo khung quy định, không đột biến).
-
Thua: Dù bạn làm đúng quy trình, nhưng nếu thị trường đảo chiều khiến dự án thua lỗ, thất thoát vốn Nhà nước, bạn đối mặt với rủi ro pháp lý, thanh tra, thậm chí là hình sự.
Thực tế: Nhìn lại những vụ án kinh tế lớn trong quá khứ (ngành Dầu khí, Ethanol…), nhiều dự án khi phê duyệt thì khả thi, nhưng khi triển khai gặp biến động thị trường (giá dầu giảm, kinh tế suy thoái) dẫn đến thua lỗ. Ranh giới giữa “Rủi ro thị trường” và “Thiếu trách nhiệm” đôi khi rất mong manh.
Hệ quả: Tâm lý “phòng thủ” bao trùm. “Không làm thì không sai, làm nhiều sai nhiều”. Đây là lý do chính khiến nhiều DNNN nắm trong tay nguồn lực khổng lồ nhưng lại chậm chạp, thiếu đột phá so với tư nhân.
2. Thế giới họ làm thế nào? (Bài học về “Quyền được sai”)
Để DNNN thực sự trở thành “sếu đầu đàn”, chúng ta cần một cơ chế phân định rõ ràng.
Nhìn sang Amazon, Jeff Bezos từng đốt hàng tỷ USD cho dự án Fire Phone thất bại thảm hại. Nhưng không ai kiện ông ấy, vì đó là nỗ lực kinh doanh thất bại, không phải tội phạm.
Hay ở Singapore (mô hình Temasek), họ áp dụng “Quy tắc kinh doanh hợp lý”. Tức là nếu lãnh đạo đã làm tròn trách nhiệm, minh bạch, không vụ lợi cá nhân, thì dù kết quả có thua lỗ do khách quan, họ vẫn được bảo vệ.
3. Nghị quyết 79 mang lại hy vọng gì?
Điểm sáng của Nghị quyết lần này là nhấn mạnh việc “Bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm”.
Tuy nhiên, từ Nghị quyết đến Luật là một khoảng cách. Điều mình và các nhà đầu tư chờ đợi là những cụ thể hóa bằng văn bản pháp lý:
- Tiêu chí nào để xác định “dám nghĩ dám làm”?
- Cơ chế nào để loại trừ trách nhiệm hình sự khi rủi ro khách quan xảy ra?
Chỉ khi nào “chiếc khiên” này được dựng lên vững chắc, các “tướng tài” mới dám bung sức chèo lái doanh nghiệp.
4. Góc nhìn đầu tư: Tại sao bạn cần quan tâm?
Câu chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền của chúng ta:
- Một doanh nghiệp mà lãnh đạo “sợ sai” => Sẽ chỉ gửi tiền ngân hàng, làm những việc an toàn => Cổ phiếu đi ngang, không có động lực tăng trưởng.
- Một doanh nghiệp mà lãnh đạo “dám làm” (và được bảo vệ) => Dám mở rộng, đầu tư công nghệ, chiếm lĩnh thị phần => Đây mới là những siêu cổ phiếu trong tương lai.
Tóm lại:
Nghị quyết 79 là một bước khởi đầu đúng đắn về tư duy. Nhưng để biến tư duy thành lợi nhuận cho nhà đầu tư, chúng ta cần quan sát kỹ các bước đi tiếp theo về mặt thể chế.
Đừng chỉ nhìn vào tên tuổi doanh nghiệp, hãy nhìn vào động thái của ban lãnh đạo. Sự tự tin của người đứng đầu chính là chỉ báo sớm nhất cho sự hồi sinh của doanh nghiệp.
Ngày mai: Tùng sẽ chia sẻ về “Lộ trình Thoái vốn & Cổ phần hóa”. Đây là phần thực chiến nhất: Cách chọn lọc doanh nghiệp và tránh những cái “bẫy” định giá khi game bắt đầu.
Mọi người nghĩ sao về áp lực của các sếp DNNN hiện nay? Cùng chia sẻ góc nhìn nhé!
thế này thì luật pháp phải rõ ràng nhỉ, “dám làm” những dự án đột phá nhưng cũng phải có tương lai, không thì sẽ thất thoát ngân sách nhà nước
dạ đúng rồi ạ, em nghĩ sẽ có thêm các cơ chế chính sách hỗ trợ để có thể triển khai hiệu quả. Em cũng chia sẻ ở bài đầu ấy, câu chuyện này tính bằng năm chứ không ngày một ngày hai, nhưng giá CP đang phản ánh phần nào rồi, tăng quá nóng
1 Likes