Khi nào thì có Tự do Tài chính

Anh em đầu tư trên tất cả mọi lĩnh vực được Pháp luật cho phép đều muốn có Tự do Tài chính sớm nhất có thể. Vậy thế nào là Tự do Tài chính và khi nào đạt đươc Tự do Tài chính?

Tự do tài chính là trạng thái mà bạn có đủ nguồn thu nhập và tài sản để trang trải mọi chi phí sinh hoạt, đáp ứng các nhu cầu của cuộc sống mà không bị áp lực về tiền bạc chi phối các quyết định. Đây là trạng thái bạn chủ động cuộc sống, không phụ thuộc vào công việc để kiếm sống mà có thể theo đuổi đam mê, dành thời gian cho gia đình hoặc nghỉ ngơi khi cần.

Chúng ta từng bước giải quyết bản chất vấn đề Tự do Tài chính nhé:

Bước 1:

Chúng ta cộng tổng chi phí trong năm của gia đình.

Bước 2:

Sau khi tính được chi phí của gia đình ta lấy con số đó × 25 năm. Kết quả chính là số tiền Tự do Tài chính của bạn.

Bước 3:

Sau khi có Tổng số tiền để đủ điều kiện chúng ta sẽ để số tiền đó đẻ ra tối thiểu 4%/năm. Đến đây mọi việc có vẻ dễ dàng hơn nhiều rồi đúng không.

Tỷ dụ đơn giản nhất chúng ta gửi ngân hàng hay cho thuê tài sản sao cho ra tối thiểu 4%/năm là bạn đạt đến ngưỡng Tự do Tài chính.

Áp dụng vào thực tế:

Ví dụ một gia đình có 4 người ở Hà Nội mỗi tháng chi phí hết 60 triệu, một năm 720 triệu.

Số tiền để có được Tự do Tài chính là 720 triệu x 25 năm = 18 tỷ.

18 tỷ gửi tiết kiệm dài hạn bình quân được 7%/năm = 105 triệu/tháng thoải mái chi tiêu kể cả dự phòng mà không cần đi làm. Đây là trường hợp siêu an toàn, đầu óc thư thái, không áp lực chỉ có mỗi vấn đề lạm phát hàng năm ăn mòn vào vốn gốc mà thôi.

Năng động chấp nhận vất vả rủi ro thì đầu tư chứng khoán, vàng, coin hoặc mua nhà cho thuê thì hàng tháng có tiền thuê nhà và theo thời gian nhà còn tăng giá.

Chứng tỏ muốn Tự do Tài chính cũng đơn giản đúng không. Vấn đề kiếm đâu được 18 tỷ mới là khó thôi. Thư giãn tý để anh em có động lực trong ngày thị trường tăng điểm hướng tới đỉnh cũ nhưng tài khoản nhiều chứng sỹ vẫn còn xa tít mù tắp mới nhìn thấy bến bờ.

Tư vấn mở tài khoản chứng khoán:

Margin 3:7 lãi 9.9%/năm, phí 0.15%

Bảo lãnh thêm sức mua đầu ngày

Có hàng T0

Điện thoại: 0912107487

1 Likes

chỉ gửi tiết kiệm không thôi thì khó đạt được tự do tài chính nhỉ

Đúng rồi bro.

1 Likes

muốn đầu tư thì cũng phải có kiến thức, không thì cũng như ném tiền qua cửa sổ

1 Likes

bỏ ck đi thì may ra, chứ ngày nào cx nhức cả đầu thì tự do gì

1 Likes

Có lý đó bro.

1 Likes

Đúng rồi bro.

1 Likes

8 cấp độ Tự do Tài chính:

Cấp độ 1: Có tài khoản dự phòng

  • Khi bạn đủ tiền để chi trả cho những trường hợp khẩn cấp trong ít nhất 3 đến 6 tháng. Tiền lương được nhận hàng tháng sẽ không còn là vấn đề không thể chậm trễ nữa.

  • Một bất ngờ là ngay cả những người giàu có hay tầng lớp trung lưu vẫn phải sống trông chờ vào khoản thu nhập hàng tháng.

Cấp độ 2: Đủ tiền cho những kì nghỉ

  • Đôi khi bạn muốn có một kỳ nghỉ bất ngờ cùng người thân. Cấp độ 2 của tự do tài chính cho phép bạn có thể tạm thời rời khỏi công việc trong thời gian ngắn và vẫn có đủ chi phí cho những chuyến du lịch. (Tất nhiên chi phí này nằm ngoài khoản tiết kiệm dự phòng cho những trường hợp khẩn cấp)

Cấp độ 3: Hạnh phúc với tiền bạc

  • Bạn đạt đến cấp độ này khi đã thoải mái với các khoản chi tiêu cho nhu cầu hàng tháng sau khi đã bỏ ra khoản tiền cần thiết để tiết kiệm.

Cấp độ 4: Tự do trong lựa chọn

  • Đó là khi bạn có đủ tiềm lực về tài chính để rời bỏ công việc làm công. Bạn có thể dành thời gian cho sở thích mà không cần suy nghĩ đến mức lương.

  • Đây cũng là cấp độ mà nhiều người mong muốn. Khi có thể tự do theo đuổi đam mê hoặc chăm sóc gia đình mà không phải đắn đo nhiều về thu nhập.

Cấp độ 5: Sẵn sàng để nghỉ hưu

  • Bạn có khoản tiền tiết kiệm đủ nhiều để trích ra một con số cố định hàng tháng đến hết đời. Tuy nhiên số tiền này đủ để chi trả cho những nhu cầu cơ bản và bạn phải cắt giảm một số nhu cầu và chi tiêu vô cùng kỉ luật.

  • Nhiều bạn trẻ trên khắp thế giới đang hướng đến cấp độ này trong phong trào F.I.R.E (Độc lập tài chính, nghỉ hưu sớm). Nguyên tắc của phong trào này là tiết kiệm tối đa 50- 75% thu nhập của bạn để tích lũy tài sản từ đó tạo ra các nguồn thu nhập thụ động để chi trả cho các chi phí hưu trí.

Cấp độ 6: Sẵn sàng cho một kì nghỉ hưu tốt

  • Là khi bạn có đủ tiền hoặc dòng thu nhập thụ động cố định dư dả so với phí sinh hoạt hàng tháng mà bạn cần.

Cấp độ 7: Đủ đầy cho cuộc sống trong mơ

  • Đó là khi khoản tiền thụ động đủ để bạn đi du lịch nước ngoài và tận hưởng cuộc sống với bạn bè.

Cấp độ 8: Có nhiều hơn số tiền mà bạn có thể chi tiêu

  • Đó là khi của cải sẽ sống lâu hơn chính bạn. Bạn không thể tiêu hết số tiền mình có trong suốt cuộc đời.
1 Likes

Cồ gắng kiếm tiền anh chị em nhé.

1 Likes

Đúng rồi bro ơi.

1 Likes

Không bù được lạm phát bro ơi.

BA CON ‘‘ĂN MÒN’’ CĂN NHÀ 6 TỶ TÔI CHẮT CHIU CẢ ĐỜI

5 năm sau khi chia thừa kế sớm cho các con, mỗi đứa 2 tỷ, tôi chua xót nhìn số tài sản cả đời tích góp của mình bay hơi.

Tôi năm nay đã 70 tuổi. Cả đời làm lụng vất vả, từ hai bàn tay trắng, ngoài căn nhà nhỏ để che mưa che nắng, vợ chồng tôi còn chắt chiu từng đồng mua được một căn nhà nữa ở Sài Gòn. Đó là thành quả cả một đời cơ cực. Trong thâm tâm, tôi luôn nghĩ sau này khi mình mất đi, căn nhà đó sẽ trở thành tài sản để lại cho ba đứa con trai, cũng là kỷ niệm về cha mẹ.

Thế nhưng, khoảng 5 năm trước, các con nhiều lần bóng gió mong được chia tài sản sớm để có vốn làm ăn, mua nhà cửa, lo cuộc sống. Nghe vậy, tôi cũng chạnh lòng. Tôi lại được bạn bè, họ hàng khuyên: “Con cái cần thì cho sớm, để chúng có vốn xoay xở. Mình già rồi, giữ tiền làm gì, miễn còn ít để dưỡng già là được”. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy cũng có lý. Mình sống cả đời vì con, bây giờ có cơ hội giúp tụi nó ổn định sớm, chẳng phải là điều đáng mừng sao?

Thế là tôi quyết định bán căn nhà, được 6,4 tỷ đồng, rồi chia đều cho ba con, mỗi đứa 2 tỷ. Tôi chỉ giữ lại 400 triệu, coi như khoản tiền để dưỡng già, thuốc thang. Lúc trao tiền, tôi nhìn thấy ánh mắt các con sáng lên, vui mừng khôn xiết. Lúc đó, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, thậm chí có chút tự hào: Công sức cả đời mình giờ đã thực sự giúp ích cho con cái.

Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài. Đứa con cả của tôi vốn tính ham vui, cầm tiền thì mua sắm, đi du lịch, ăn chơi, chẳng tính toán gì. Ban đầu tôi còn khuyên răn, nó hứa hẹn sẽ tiết kiệm, tu chí làm ăn, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Chỉ vài năm, tiền tôi cho đã bị tiêu sạch.

Đứa thứ hai thì nghe lời bạn bè góp vốn làm ăn. Lúc đầu, nó cũng hồ hởi khoe với tôi: “Ba yên tâm, con sẽ làm ăn lớn, nhân đôi, nhân ba số tiền này”. Nhưng đời không như mơ, dự án thất bại, bạn bè rút lui, nó ôm hết thua lỗ. Cuối cùng giờ cũng tay trắng.

Đứa thứ ba có vẻ chín chắn hơn, đem tiền mua đất, nghĩ sẽ sinh lời. Nhưng gặp lúc thị trường lao dốc, đất không bán được, còn vay mượn thêm để xoay vòng. Giờ nó vừa mất vốn, vừa ôm thêm khoản nợ, ngày đêm căng thẳng.

Vậy là chỉ sau 5 năm, cả ba đứa con tôi, mỗi người từng cầm trong tay 2 tỷ đồng, cuối cùng chẳng còn gì. Nhìn cảnh đó, tôi không khỏi chua xót. Tài sản cả đời tôi dành dụm, tưởng sẽ giúp con cái có cuộc sống dễ thở, nào ngờ trở thành gánh nặng, thành bi kịch.

Tôi tự trách mình. Lẽ ra tôi không nên vội vàng nghe theo lời khuyên của người ngoài, cũng không nên chiều theo sự nôn nóng của các con. Tôi đã quên mất rằng, tiền bạc chỉ thực sự có giá trị khi người cầm nó biết cách sử dụng. Còn khi chưa đủ bản lĩnh, chưa đủ hiểu biết, thì tiền nhiều đến mấy rồi cũng tan biến.

15 năm. Đó là khoảng thời gian tôi “bán mạng” cho công việc ở cái thành phố này. 36 tuổi. 1 vợ, 2 con. Tổng thu nhập 2 vợ chồng: 50 triệu/tháng. Nghe con số thì cũng oai đấy, nhiều người nhìn vào chắc cũng bảo là ổn định, là khá giả. Nhưng có ở trong chăn mới biết chăn có rận, mà con rận này nó cắn đau thấu tim gan.

Cầm cuốn sổ tiết kiệm hơn 1 tỷ trên tay – thành quả của 15 năm chắt chiu, nhịn ăn nhịn mặc – mà sao tôi thấy nó bé nhỏ và vô nghĩa đến tội nghiệp. Bước ra khỏi cửa ngân hàng, nhìn lên mấy tòa chung cư sáng đèn, tôi chỉ thấy một sự mỉa mai chua chát. Giá nhà bây giờ toàn 3 tỷ, 4 tỷ. Cái giấc mơ có một “tổ ấm” đúng nghĩa sao mà xa xỉ quá.

Ngồi tính toán con số mà mồ hôi hột cứ tuôn ra dù đang ngồi phòng máy lạnh: Gia đình 4 miệng ăn, tiền học cho con, tiền thuê nhà, điện nước, ma chay hiếu hỉ… nhắm mắt mở mắt mỗi tháng bay vèo 35 triệu. Dư được chút đỉnh phòng thân.

Bây giờ nếu “nhắm mắt đưa chân” mua cái nhà 3 tỷ: 🔴 Tiền có: 1 tỷ. 🔴 Phải vay: 2 tỷ. 🔴 Lãi + Gốc mỗi tháng: ~30 triệu.

Phép tính đơn giản đến tàn nhẫn: Bớt được 9 triệu tiền thuê nhà, nhưng gánh thêm 30 triệu tiền nợ. Tổng chi phí sinh hoạt nhảy vọt lên 46 - 50 triệu/tháng. 50 triệu thu nhập - 50 triệu chi phí = 0.

Trắng tay. Làm quần quật cả tháng chỉ để nuôi ngân hàng. Không dám ốm đau, không dám thất nghiệp, không dám đi chơi, con cái không được học thêm nếm gì xịn xò hơn. Cả cuộc đời còn lại chỉ để làm nô lệ cho bốn bức tường bê tông đúng nghĩa đen. Sống như vậy có còn là sống không? Hay chỉ là tồn tại để trả nợ?

Nhiều lúc bế tắc, tôi muốn buông xuôi. Hay là cầm 1 tỷ này về quê, hay dạt ra vùng ven thật xa mua miếng đất cắm dùi cho xong? Nhưng rồi công việc hiện tại thì sao? Tương lai con cái học hành thế nào? Lại tiếp tục cảnh đi thuê nhà chật chội trong thành phố để chờ miếng đất ở quê tăng giá?

Càng nghĩ càng thấy rối như tơ vò. Mang tiếng dân thành phố, lương chục triệu mà sao thấy tương lai mịt mù quá. Có ai ở đây cùng hoàn cảnh, cùng độ tuổi như tôi không? Các bác chọn liều mình làm con nợ trọn đời hay chấp nhận kiếp ở trọ để lòng thanh thản?

Tối qua trước khi ngủ, anh bạn cùng phòng người Hà Tây, gốc nông dân, đầu 8x nở nụ cười tự hào kể:

" Anh rất may mắn là người giàu nhờ thế hệ em à"

Tôi ngỡ ngàng: " Dạ cụ thể là sao anh?"

Bắt đầu từ năm 2006…

Lúc đó lương anh chỉ tầm 30 triệu/tháng khi đi làm ở Hàn Quốc – không đủ để mơ mua nhà ở Hà Nội.

Một anh bạn làm quỹ đầu tư nói với anh:

“Hà Nội sau này sẽ giống Seoul. Muốn giàu thì hãy mua đúng vòng phát triển.”

Rồi anh chỉ cho anh ấy 3 vòng:"

Anh bạn chia Hà Nội làm 3 vòng phá triển nhất là

Vòng 1: Trung tâm như Hoàn Kiếm

Vòng 2: Ba Đình, Tây Hồ, Hai Bà Trưng, Đống Đa

Vòng 3: Cầu giấy, Hoàng Mai, Thanh Xuân,…

Nhưng hồi 2006 lương anh chỉ 30tr thì mua kiểu gì?

Thế là anh bạn người Hàn vẽ thêm 1 vòng phía ngoài nữa và chỉ vào khu vực Hà Đông hồi đó chỉ 10-20tr/m2

Nên anh cứ có tiền là anh tích để mua đất và vứt đấy, giờ quay đi quay lại đặc biệt 3 năm qua BĐS của anh giờ toàn 180-250tr/m2 hết thì bao năm tích lũy của anh thực sự có thành quả, còn với thu nhập bây giờ không mua nổi nữa…

Không bao giờ luôn,

1 Likes

Từ ngày cưới, vợ chồng mình thống nhất rằng: “Thuê nhà cho đỡ áp lực, vài năm nữa thu nhập khá lên rồi mua cũng chưa muộn.” Nghe thì rất hiện đại, rất “tự do tài chính”. Nhưng giờ nhìn lại, mình mới nhận ra hai đứa đã tự biến mình thành chiếc máy in tiền cho chủ nhà.

Bảy năm qua, số tiền trả cho tiền thuê mỗi tháng cứ đều đặn rời khỏi tài khoản. Năm 2019, vợ chồng mình thuê nhà ở Cầu Giấy, mỗi tháng 8 triệu, một năm hết 96 triệu. Hai năm sau, chuyển sang Mỹ Đình, tiền thuê tăng lên 10 triệu, tổng cộng 240 triệu cho hai năm. Giai đoạn 2022 đến 2024, dọn về Hoàng Hoa Thám, 14 triệu mỗi tháng, ba năm trôi qua hết 504 triệu. Năm 2025, chuyển về Hoàng Cầu, vẫn 10 triệu mỗi tháng, thêm 120 triệu nữa. Cộng lại, bảy năm qua, gần 960 triệu đồng đã bay sạch - gần một tỷ đồng chỉ để có chỗ ngủ qua ngày.

Suốt những năm đó, mình vẫn tự an ủi rằng thuê nhà là lựa chọn khôn ngoan: ở đâu cũng được, thoải mái, khỏi gánh nợ ngân hàng. Thế nhưng khi ngồi cộng lại con số gần một tỷ, mình chết lặng. Số tiền ấy năm 2019 đủ để mua gần nửa căn chung cư tầm trung. Nếu ngày đó “liều” mua, thì giờ gốc và lãi trả dần chắc cũng đã có ít nhất một phần căn nhà đứng tên mình - thay vì chẳng có tờ giấy đỏ nào trong tay.

Thuê nhà đúng là linh hoạt: thích thì chuyển, không hợp thì đi, hỏng gì thì gọi chủ. Nhưng cái giá của sự linh hoạt ấy là tài chính bị rút máu đều đặn, từng tháng một, không để lại dấu vết. Chủ nhà tăng giá theo lạm phát, giá bất động sản tăng theo chu kỳ, còn tiền tiết kiệm của mình thì cứ tụt lại phía sau.

Đau nhất là sau bảy năm làm việc cật lực, mình vẫn đứng nguyên ở vạch xuất phát trong cuộc chơi bất động sản. Không nhà, không tài sản tăng giá theo đất, chỉ có cái danh “ngại vay, sợ nợ”. Nghe thì an toàn, nhưng thực ra là an phận. Và trong một nền kinh tế mà giá nhà luôn leo thang, người an phận chính là người bị bỏ lại sau cùng.

Mình không nghĩ ai cũng phải mua nhà bằng mọi giá. Nhưng nếu cứ mãi ru mình bằng câu “thuê cho nhẹ đầu, mua nhà làm gì cho khổ”, thì có lẽ mười năm nữa, mình vẫn đang kéo vali đi thuê, trong khi thế hệ sau của chủ nhà lại sống an nhàn bằng tiền thuê của chính mình.

Và đến lúc ấy, câu hỏi cuối cùng vẫn còn nguyên giá trị: bảy năm tới, bạn muốn tiếp tục nuôi giàu chủ nhà - hay bắt đầu nuôi chính mình?

1 Likes

Em sinh năm 2000, hiện đang sống ở Hà Nội. Thu nhập của em khoảng 15 triệu mỗi tháng.

Hàng tháng, em gửi về cho ba mẹ 5 triệu để phụ giúp. Có những tháng mẹ đau ốm, chi phí thuốc men và sinh hoạt tăng lên, tổng cộng cũng phải tầm 10 triệu. Ba mẹ em sinh năm 1971, giờ đều ở nhà, không làm gì. Thỉnh thoảng bố em lại mắc nợ, và người đứng ra trả vẫn luôn là em.

Tiền thuê nhà của em mỗi tháng 3 triệu 7, cộng thêm ăn uống, sinh hoạt thì tầm 4-5 triệu nữa. Trước đây, em có chút tiền tiết kiệm, nhưng đã dùng để xây nhà và trả nợ giúp ba mẹ, nên giờ gần như không còn gì để dành.

Dạo gần đây, công việc của em cũng khó khăn, thu nhập giảm đi. Mỗi tháng vừa xoay xở chi tiêu, vừa lo cho gia đình khiến em thực sự mệt mỏi và stress. Nhiều lúc nghĩ mà tủi, không biết phải làm thế nào để có một cuộc sống đỡ áp lực hơn, bớt lo về tiền bạc.

Thật sự, em đang thấy bế tắc lắm…

1 Likes

TẠI SAO CÀNG MUA NHIỀU CHỖ, BẠN CÀNG XA TỰ DO TÀI CHÍNH?

Nghe nghịch lý ha, nhưng trong bất động sản nó xảy ra như cơm bữa. Bạn mua thêm một căn, cảm giác như “đang lên level”. Nhưng tự do tài chính không đo bằng số lượng tài sản bạn sở hữu, mà đo bằng mức độ tài sản đó nuôi được cuộc sống của bạn mà không cần bạn còng lưng. Nhiều người càng mua nhiều càng nghèo là vì họ đang sưu tầm gánh nặng, chứ không phải xây máy in tiền.

Cái bẫy đầu tiên là bạn nhầm “tài sản” với “tài sản tạo dòng tiền”. Một miếng đất nằm yên có thể tăng giá, nhưng nó cũng có thể nằm yên rất lâu. Trong lúc nó “nằm yên”, bạn vẫn phải trả lãi vay, phí cơ hội, thuế phí, chi phí duy trì, và tệ nhất là chi phí tâm lý. Tự do tài chính mà mỗi tháng tim bạn phải trả góp, thì đó không phải tự do, đó là hợp đồng dài hạn với nỗi lo.

Cái bẫy thứ hai là bạn đang dùng đòn bẩy sai nhịp. Đòn bẩy không xấu, nhưng đòn bẩy chỉ tốt khi dòng tiền đủ khỏe để chịu được gió ngược. Nhiều người mua liên tục vì “cứ vay được là mua”, nhưng quên rằng thị trường không hứa hẹn lúc nào cũng thanh khoản. Khi tín dụng siết, giao dịch chậm, hoặc lãi suất nhích lên, bạn không còn là nhà đầu tư nữa, bạn trở thành người đi làm thuê cho ngân hàng. Và ngân hàng thì không quan tâm bạn mệt hay không, họ chỉ quan tâm ngày đến hạn.

Cái bẫy thứ ba là “giàu trên giấy”. Giá tăng trên lời kể khiến bạn tự tin, nhưng tiền mặt mới là thứ cứu bạn trong những tháng xấu. Bạn có thể có 5 tài sản, nhưng nếu cả 5 đều khó bán, khó cho thuê, pháp lý lắt léo, vị trí kén người mua, thì bạn đang đứng trên một lâu đài bằng kính: nhìn hoành tráng, nhưng chỉ cần một cú trượt chân là vỡ. Tự do tài chính cần thanh khoản như cần oxy. Thiếu oxy thì cơ thể vẫn đứng đó, nhưng não bắt đầu hoảng.

Cái bẫy thứ tư là bạn mua “nhiều” thay vì mua “đúng”. Mua nhiều làm bạn bận. Bận quản lý, bận sửa chữa, bận giấy tờ, bận xoay vốn, bận nghe tin, bận trấn an bản thân. Trong khi tự do tài chính là trạng thái bạn càng ít phải can thiệp, hệ thống càng chạy trơn. Tài sản tốt là tài sản khiến cuộc sống bạn nhẹ đi. Tài sản tệ là tài sản khiến bạn thành quản gia toàn thời gian.

Cái bẫy thứ năm là bạn không có chiến lược thoát. Bạn mua vì sợ lỡ cơ hội, không phải vì có kế hoạch. Bạn không xác định rõ điều kiện nào thì bán, điều kiện nào thì giữ, điều kiện nào thì cắt. Và thế là bạn gom nhiều chỗ rồi kẹt trong chính bộ sưu tập đó. Tự do tài chính không phải là “mua cho đã”, mà là “ra cho đúng lúc”. Không có cửa ra, mọi con đường đều thành ngõ cụt.

Nói kiểu rất đời, rất thật: nếu mỗi tài sản mới làm bạn giảm tiền mặt, tăng áp lực, tăng rủi ro, tăng thời gian phải lo, thì bạn đang đi ngược hướng tự do tài chính. Bạn đang xây một chiếc lồng vàng. Vàng thật, lấp lánh thật, nhưng vẫn là lồng.

Muốn càng mua càng gần tự do, bạn phải đổi tiêu chí: mua thứ tạo dòng tiền bền, mua thứ có thanh khoản rõ, mua thứ pháp lý sạch, và quan trọng nhất là mua thứ không khiến bạn “chết ngạt” vì chi phí giữ. Bạn không cần nhiều chỗ. Bạn cần vài chỗ đúng chuẩn, chạy như máy, và cho bạn ngủ ngon.

1 Likes

Khi mua vix giá 23 là 10 năm nữa tự do tài chính

Được thế còn gì bằng.