Năm 2026, dòng vốn không còn dễ dãi. Khi Nhà nước dùng thuế và pháp lý để “nắn” dòng tiền về giá trị thực, những doanh nghiệp từng sống nhờ đòn bẩy tài chính cao bắt đầu để lộ những mảng bám “bụi than” đen kịt. Cái giá phải trả cho việc bành trướng bằng nợ vay lúc này không còn là con số trên giấy, mà là sự tồn vong của chính doanh nghiệp.
NVL và PDR – Khi giấy không thể thay được tiền: Chỉ thị siết chặt đồng nghĩa với việc các ngân hàng sẽ soi xét hồ sơ cực kỳ khắt khe. Việc Novaland phải “gán nợ” bằng 184 triệu cổ phiếu là bằng chứng cho thấy họ đã bị đẩy ra khỏi hệ thống tín dụng truyền thống. Khi ngân hàng siết van, những doanh nghiệp này chỉ còn cách “tự ăn chính mình” bằng cách phát hành thêm giấy.

DIG, DXG, CEO – Quỹ đất “khủng” trở thành gánh nặng thuế: tự hào vì có hàng nghìn ha đất? Nhưng trong bối cảnh tín dụng bị kiểm soát và thuế chống đầu cơ rình rập, quỹ đất càng lớn mà không có tiền triển khai thì chi phí lãi vay và thuế sẽ “nuốt chửng” vốn chủ sở hữu. Nhìn gương Chủ tịch DIG bị bán giải chấp cổ phiếu – đó chính là cái kết của việc ôm đất bằng tiền vay!

Kết luận: Việc Thủ tướng lệnh cho NHNN siết chặt van tín dụng chính là lời tuyên cáo cho kỷ nguyên của dòng tiền dễ dãi. Những con số nợ khổng lồ, những đợt bán giải chấp cổ phiếu của lãnh đạo DIG, hay việc NVL phải “cắt máu” gán nợ bằng giấy… tất cả chỉ là bề nổi của một cuộc đại thanh lọc. Khi “bụi than” truyền thông bị thổi bay, thị trường chỉ còn lại những công trường hoang lạnh và những bản báo cáo tài chính rách nát.
Thế nhưng, lịch sử kinh tế luôn chứng minh: Sau mỗi cơn bão, những thực thể yếu ớt sẽ bị quét sạch để nhường chỗ cho những giá trị bền vững hơn. Khi bóng tối bao trùm lên những cái tên nợ nần, đó cũng là lúc những doanh nghiệp có nội lực thực sự bắt đầu lộ diện.
Vậy “đóa hoa” nào đang vươn mình từ “bùn lầy”?