Kính thưa Đờn ông và Đờn bà,
Nhớ lại cuộc tình của chúng mình thừ ngày 28/7 đến nay cũng được xem là chơi qua đường vì nó quá ngắn ngủi.
Nhưng có cuộc tình chơi qua đường nào mà không giàu cảm xúc ái ân. Hoa thơm vốn là để mỗi người hử một cái thì mới hử được nhiều hoa vì cuộc đời là quá ngắn ngủi để thủy chung với một cuộc tình…
Dù ngắn ngủi nhưng chúng ta đã đong đây cung bậc cảm xúc. Ngày em sợ ba má quánh đòn tháo chạy khỏi gia đình, rồi khoái lạc đế dang rộng vòng tay đón em, nâng niu cưng nựng để em làm hoàng hậu của tổng tài bá đạo, chữa lành vết thương, rồi em xinh đẹp, gợi cảm, có nhiều giấc mơ đẹp, ăn nhiều rửng mở nên hưng phấn chổng mông bảo anh giao phối vì em chịu hết nổi rồi.
Yêu là yêu cho trót, nên khoái lạc đế mới chiều ý em một lần cuối trước khi mình rời xa nhau.
Tương lai ai mà biết được, mỗi người mỗi ngã như ta chưa bao giờ có nhau. Khoái đế cũng cần hử con khác vì đời ngắn ngủi.
Còn em, Bô đế sẽ buông tay để em về với người em mộng tưởng, người cũng cần em như em cần họ, Khoái lạc đế trao em như trao kỳ vọng hạnh phúc giàu sang cho họ…
Cũng như anh, rồi thời gian sẽ xóa mờ em trong ký ức, rồi cũng đi tìm con khác ngon hơn, múp hơn…
Tạm biệt em, những ngày tháng tới ai mà không đao nòng, nhất là ta từng giao phối nhao, chao nhao nhiều kỷ niệm.
Những ngày khổ đau, uất nghẹn sắp tới, em đã chuẩn bị gì chưa? Những ngày tháng tới mưa máu gió tanh, sấm chớp rền vang rung chuyển mặt đất, loài người bước vào thời kỳ hỗn man suốt mấy ngàn năm em đã chuẩn bị về chưa?
Có một điều anh muốn nói với em rằng, ngày nào đó em tả tơi, rách nát, bị hành hạ, bỏ rơi, ngày họ xem em là của nợ vướn bận, Khoái lạc đế này vẫn luôn rộng mở vòng tay ấm áp đón em vào lòng như những lần trước và trước nữa…
Tạm biệt tềnh yêu. Vắng em, anh về rìa vũ trụ, lang thang cùng cũng thiên hà trôi dạt, tả tơi cùng bóng tối.
Hẹn ngày gặp em tại hư vô…
Sử thi Khoái Lạc Vương Đế

