Stagflation là tình trạng kinh tế tăng trưởng chậm nhưng lạm phát vẫn cao – một trong những kịch bản khó xử nhất đối với ngân hàng trung ương.
Mỹ từng trải qua giai đoạn này rất rõ vào thập niên 1970. Khi đó, lạm phát tăng mạnh trong khi kinh tế suy yếu và thất nghiệp gia tăng. Các cú sốc giá dầu năm 1973–1974 và 1978–1979 càng khiến tình hình trầm trọng hơn.
Còn hiện tại thì sao?
Mỹ chưa rơi vào stagflation, nhưng đang xuất hiện một số tín hiệu khiến thị trường phải đặt câu hỏi:
• PCE: 3,7% YoY – vẫn cao hơn đáng kể mục tiêu 2% của Fed.
• Core PCE: 3,3% – cho thấy áp lực giá cơ bản vẫn dai dẳng.
• Tiêu dùng thực tế đang tăng rất yếu → dấu hiệu sức mua bắt đầu hạ nhiệt.
• Trong khi đó, GDP vẫn tăng trưởng và thị trường lao động chưa suy yếu nghiêm trọng.
“LIỆU NHỮNG DẤU HIỆU HIỆN TẠI CÓ PHẢI GIAI ĐOẠN ĐẦU CỦA MỘT CHU KỲ STAGFLATION MỚI?”
Nếu tăng trưởng tiếp tục chậm lại trong khi lạm phát vẫn mắc kẹt ở mức cao, bài toán của Fed sẽ ngày càng khó:
• Giảm lãi suất → hỗ trợ kinh tế nhưng có thể làm lạm phát dai dẳng hơn.
• Giữ/tăng lãi suất → kiểm soát lạm phát nhưng có nguy cơ khiến tăng trưởng suy yếu thêm.
Lịch sử cho thấy đây chính là kiểu môi trường mà thị trường kim loại quý đặc biệt quan tâm.
Vàng: hưởng lợi từ lo ngại kinh tế và nhu cầu phòng thủ.
Bạc: vừa có yếu tố kim loại quý, vừa phụ thuộc vào sức khỏe công nghiệp – nên phản ứng sẽ phức tạp hơn.
Mỹ chưa quay lại thập niên 1970. Nhưng thị trường đang bắt đầu đặt câu hỏi: liệu lịch sử có đang lặp lại một phần?