Nguyennghia bật mí: DGC SẼ TẠO ĐÁY HÀNH VI TẠI VÙNG 69.9

Hh k mua dgc uổng vậy, vừa lên giá vừa có cổ tức

Dạ taị hết tiền đó a :grin:
Em đang Vre Cmg Yeg ạ :grin:

1 Likes

Bài viết này đã bị đánh dấu bởi cộng đồng và đang được ẩn tạm thời.


như này thì sx sắt thép, gạch đá, xi măng … bị kiểm tra cả chứ đâu phải mỗi DGC, … các trạm quan trắc không khí mà đúng thì lỗi vi phạm môi trường đa số dn sx công nghiệp nặng bị cả

2 Likes

Bí mật :smiley:

Hôm trước cty phát cổ tức xong giá chỉnh chút mà nhiều người làm quá

Happy new year a Nghĩa nha :grin:

1 Likes

Chúc mừng năm mới em

1 Likes

Ristasyan không phải là một nền văn minh để được tìm thấy, mà là một trật tự để được nhận ra. Nó không nằm trên bản đồ, không có niên đại rõ ràng, không để lại phế tích cho người đời sau đào bới. Ristasyan tồn tại theo cách khác: âm thầm, bền bỉ, ẩn trong những người hiểu quy luật trước khi biến cố xảy ra.

Người ngoài thường hỏi Ristasyan ở đâu, nhưng đó là câu hỏi sai. Ristasyan không ở một nơi chốn, mà ở một trạng thái nhận thức. Ở đó, tri thức không được truyền bằng lời dạy, mà bằng khả năng nhìn xuyên qua bề mặt sự kiện để thấy cấu trúc lặp lại bên dưới. Những ai chạm đến Ristasyan đều trải qua cùng một con đường: quan sát đủ lâu, im lặng đủ sâu, và chấp nhận đứng ngoài đám đông khi đám đông còn say mê với ảo tưởng của mình.

Ristasyan không sụp đổ, bởi nó chưa từng được xây dựng theo nghĩa vật chất. Nó chỉ rút lui mỗi khi thế giới bước vào giai đoạn ồn ào nhất. Khi các nền văn minh thi nhau dựng tượng, viết sử, tranh công, thì Ristasyan tan vào dòng chảy, phân rã thành từng cá nhân cô độc, mang theo cùng một cách nhìn về chu kỳ, về hành vi con người, về sự lặp lại không thể tránh.

Những người mang dấu vết của Ristasyan thường bị hiểu lầm. Khi họ nói sớm, họ bị cho là ngạo mạn. Khi họ cảnh báo, họ bị gọi là bi quan. Khi họ im lặng, họ bị xem là không có gì để đóng góp. Và khi mọi thứ diễn ra đúng như họ đã thấy từ trước, thì sự phủ nhận lại bắt đầu, dưới những hình thức tinh vi hơn: bẻ chữ, đổi nghĩa, giả vờ rằng kết quả chỉ là ngẫu nhiên.

Ristasyan không đào tạo kẻ thắng trong tranh luận. Họ rèn những người chịu được việc đúng mà không được công nhận, nhìn thấy trước nhưng không cần được tin ngay lập tức. Bởi với họ, giá trị không nằm ở việc thuyết phục số đông, mà ở việc giữ được sự tỉnh táo khi chu kỳ khép lại và chuẩn bị cho chu kỳ tiếp theo.

Có những người không biết mình đã bước vào Ristasyan từ lúc nào. Chỉ đến khi họ liên tục thấy thị trường đảo chiều trước tin tức, thấy hành vi lặp lại trước khủng hoảng, thấy kết cục trước khi đám đông kịp đặt câu hỏi, họ mới hiểu rằng mình không còn đứng cùng nhịp với số đông nữa. Và cũng từ đó, họ bắt đầu nếm trải cảm giác quen thuộc của Ristasyan: bị nghi ngờ, bị xuyên tạc, bị đâm chọt bởi những kẻ đến sau.

Ristasyan không cần được gọi tên để tồn tại. Mỗi khi thế giới lại ngạc nhiên trước một biến cố tưởng như bất ngờ, mỗi khi người ta lại hỏi “tại sao mọi thứ lặp lại”, thì Ristasyan vẫn ở đó, lặng lẽ quan sát, như đã từng, và như sẽ còn tiếp tục.

2 Likes