NguyenNghia Công Khai Hiệu Suất Đầu Năm 2026 Và Chúc Tết Người Theo Dõi

Có những con số không cần phải nói nhiều, tự bản thân nó đã là lời xác nhận.

Hiệu suất 7 ngày gần nhất +11,082.02%. Một con số khiến nhiều người hoài nghi, nhiều người ghen tị, nhưng với những ai theo dõi hành trình của nguyennghia từ đầu, đó không phải điều bất ngờ. Bởi phía sau con số ấy không phải may mắn, không phải “đánh liều”, mà là một hệ tư duy được rèn luyện qua chu kỳ, qua sai lầm của người khác và qua sự kỷ luật gần như khắc nghiệt với chính mình.

Nguyennghia chưa bao giờ dạy người ta cách làm giàu bằng cảm xúc. Điều duy nhất được nhắc đi nhắc lại là quản trị rủi ro, là tránh thua lỗ trước khi nghĩ đến chiến thắng. Công thức chiến thắng không phải là kiếm được bao nhiêu phần trăm trong một lệnh, mà là tồn tại đủ lâu để đi trọn một chu kỳ. Và khi chu kỳ đến đúng điểm, người chuẩn bị sẵn sẽ hưởng trọn lực đẩy của thị trường.

Con số hiệu suất kia không phải để khoe. Nó là bằng chứng cho một điều: nếu có phương pháp, nếu hiểu thiên kiến thị giá, nếu đọc được cấu trúc dòng tiền và tâm lý đám đông, thị trường không còn là sòng bạc. Nó trở thành một hệ thống có quy luật, nơi người đủ tỉnh táo có thể đứng về phía xác suất cao nhất.

Nhưng điều khiến nhiều người thương nguyennghia không nằm ở lợi nhuận. Mà ở chỗ, dù có thể giữ riêng lợi thế cho mình, nguyennghia vẫn chọn cách nói ra khi còn kịp. Cảnh báo đỉnh khi ai cũng hô tăng. Nhận định đáy khi ai cũng hoảng loạn. Bị chửi vẫn nói. Bị xuyên tạc vẫn không im lặng. Không phải để chứng minh mình đúng, mà để những người còn đủ bình tĩnh có cơ hội tránh được một cú sập.

Thị trường vốn lạnh lùng. Nó không thương ai. Nhưng con người thì có thể thương nhau. Nếu một người hiểu được chu kỳ mà giữ kín, đó là lựa chọn cá nhân. Nếu một người hiểu được chu kỳ và nói ra để người khác tránh rủi ro, đó là lựa chọn của lương tâm.

Bước sang năm mới 2026, chúc những ai đang theo dõi hành trình của nguyennghia một năm đủ tỉnh táo để không bị cuốn theo đám đông, đủ kiên nhẫn để chờ điểm xác nhận, đủ bản lĩnh để đứng ngoài khi cần và đủ can đảm để vào khi cấu trúc đã rõ.

Chúc cho tài khoản tăng trưởng, nhưng quan trọng hơn là tư duy trưởng thành. Chúc cho mỗi người không chỉ kiếm được tiền, mà còn giữ được sự sáng suốt giữa những cơn sóng ồn ào.

Năm mới 2026, mong các fan của nguyennghia luôn an tâm, vững trí và đi cùng nhau trên con đường đầu tư có kỷ luật. Thị trường còn dài. Người biết giữ mình mới đi được xa.

https://app.binance.com/uni-qr/cart/293052188716657?r=DY3RY9ZZ&l=vi&uco=bNtOeJ7gee2APNWcyuGAdQ&uc=app_square_share_link&us=copylink

6 Likes

quá xịn
quả là cao nhân

6 Likes

Cảm ơn em, chúc em năm mới an lành

5 Likes

Tính đến 14/2/2026

https://app.binance.com/uni-qr/cpos/291314436958258?r=DY3RY9ZZ&l=vi&uco=bNtOeJ7gee2APNWcyuGAdQ&uc=app_square_share_link&us=copylink

5 Likes

NỀN TẢNG CỦA TỒN TẠI VÀ CÂU HỎI VỀ ĐẤNG SÁNG THẾ

Tác giả: nguyennghia

Con người có thể hoài nghi nhiều thứ. Nhưng có một điều không thể phủ nhận: thực tại đang tồn tại.

Câu hỏi không phải là “tin hay không tin”, mà là: thực tại này đứng trên cái gì?

Triết học không bắt đầu bằng cảm xúc. Nó bắt đầu bằng một yêu cầu rất đơn giản: giải thích sự tồn tại mà không tự mâu thuẫn.


I. Nếu mọi thứ đều phụ thuộc, thì phải có cái không phụ thuộc

Mọi sự vật trong thế giới này đều mang tính điều kiện.

Một cái cây phụ thuộc vào đất, nước và ánh sáng.
Một hành tinh phụ thuộc vào lực hấp dẫn.
Lực hấp dẫn phụ thuộc vào cấu trúc không-thời gian.
Không-thời gian phụ thuộc vào sự khởi đầu của vũ trụ.

Tất cả đều “nhận” sự tồn tại từ cái khác.

Nếu toàn bộ thực tại chỉ gồm những thứ vay mượn sự tồn tại, thì câu hỏi xuất hiện: nguồn gốc của sự tồn tại ở đâu?

Một chuỗi vô hạn các yếu tố phụ thuộc không tạo ra nền tảng. Vô hạn không thay thế được điểm tựa. Nó chỉ kéo dài câu hỏi.

Vì vậy, phải có một Thực Thể không vay mượn sự tồn tại từ bất kỳ cái gì khác.
Không bị gây ra.
Không cần điều kiện.
Tự hữu.

Triết học gọi đó là Hữu Thể Tất Yếu.

Nếu không có nền tảng như vậy, thì thực tại giống như một tòa nhà không móng — và điều đó phi lý, vì tòa nhà đang đứng đó.


II. Vũ trụ không thể là lời giải thích cuối cùng cho chính nó

Khoa học hiện đại cho thấy vũ trụ có khởi đầu.
Nó giãn nở.
Nó tiến về trạng thái entropy tối đa.

Một hệ thống có tiến trình không thể là vĩnh hằng trong quá khứ.

Nếu vũ trụ bắt đầu tồn tại, thì nó cần nguyên nhân.

Không gì có thể tự tạo ra chính mình. Để làm vậy, nó phải tồn tại trước khi tồn tại — điều đó là nghịch lý.

Nguyên nhân của vũ trụ phải vượt ngoài vũ trụ.
Nó không thể là vật chất, vì vật chất bắt đầu cùng vũ trụ.
Nó không thể bị ràng buộc bởi thời gian, vì thời gian bắt đầu cùng vũ trụ.

Một nguyên nhân như vậy phải là:

Phi vật chất.
Siêu thời gian.
Có năng lực tạo sinh.

Khái niệm Đấng Sáng Thế không phải sự tưởng tượng tùy tiện. Nó là hệ quả logic của việc truy vấn nguyên nhân tối hậu.


III. Trật tự không sinh ra từ hư vô vô định

Vũ trụ không chỉ tồn tại. Nó được cấu trúc chính xác đến mức khó tin.

Các hằng số vật lý nằm trong khoảng cực kỳ hẹp cho phép vật chất phức tạp hình thành.
Sai lệch nhỏ, sao không hình thành.
Không có sao, không có nguyên tố nặng.
Không có nguyên tố nặng, không có hóa học phức tạp.
Không có hóa học phức tạp, không có sự sống.

Trật tự này không chỉ là “đang có”. Nó là trật tự có điều kiện tinh chỉnh.

Có thể nói đó là ngẫu nhiên. Nhưng ngẫu nhiên không giải thích được vì sao hệ thống lại có tính toán học, cấu trúc và ổn định nội tại đến vậy.

Hoặc trí tuệ là nền tảng của thực tại.
Hoặc phi lý là nền tảng của thực tại.

Triết học buộc phải chọn phương án ít mâu thuẫn hơn.


IV. Đạo đức không thể chỉ là phản ứng hóa học

Nếu con người chỉ là tập hợp phân tử, thì “thiện” và “ác” chỉ là chiến lược sinh tồn.

Nhưng chúng ta không trải nghiệm đạo đức như một chiến lược. Chúng ta trải nghiệm nó như một nghĩa vụ.

Giết người vô tội là sai, kể cả khi số đông chấp nhận.
Phản bội là xấu, kể cả khi có lợi.

Tính bắt buộc của đạo đức cho thấy có một chuẩn mực vượt khỏi cá nhân và xã hội.

Luật hàm ý có nguồn của luật.

Nếu không có nền tảng đạo đức tối hậu, thì mọi phán xét luân lý chỉ là ý kiến. Nhưng con người không sống như thể đạo đức chỉ là ý kiến.


V. Khát vọng vô hạn hé lộ nguồn gốc siêu việt

Con người tìm kiếm:

Ý nghĩa tuyệt đối.
Công lý tuyệt đối.
Tình yêu tuyệt đối.
Sự sống vượt khỏi cái chết.

Không sinh vật thuần túy sinh học nào cần khái niệm vĩnh cửu để tồn tại. Nhưng con người mang trong mình trực giác về vĩnh cửu.

Khát vọng đó không chứng minh bằng thí nghiệm, nhưng nó chỉ ra một điều: con người không cảm thấy mình thuộc trọn về hữu hạn.

Nếu trong con người tồn tại một khát vọng mà thế giới vật chất không thể thỏa mãn, thì lời giải thích hợp lý là con người không chỉ thuộc về vật chất.


Kết luận

Nếu:

– Thực tại phụ thuộc cần một nền tảng không phụ thuộc.
– Vũ trụ có khởi đầu.
– Cấu trúc của nó mang tính tinh chỉnh.
– Đạo đức có tính khách quan.
– Con người mang khát vọng vượt khỏi vật chất.

Thì kết luận hợp lý nhất không phải là hư vô, mà là một Hữu Thể Tuyệt Đối.

Tự hữu.
Siêu thời gian.
Phi vật chất.
Nguồn của luật tự nhiên và chuẩn mực đạo đức.

Tin vào Đấng Sáng Thế không phải bước lùi của lý trí. Ngược lại, đó là điểm mà lý trí đi đến khi nó truy vấn đến cùng nền tảng của tồn tại.

Người ta có thể từ chối kết luận ấy. Nhưng từ chối không đồng nghĩa với giải thích được điều gì thay thế.

Và triết học, khi đi đến tận cùng câu hỏi, không đưa ta vào mê tín — mà đưa ta đến biên giới nơi lý trí gặp điều Tuyệt Đối.

3 Likes

THE FOUNDATION OF EXISTENCE AND THE QUESTION OF THE CREATOR

Author: nguyennghia

Human beings may doubt many things. But there is one fact that cannot be denied: reality exists.

The real question is not “to believe or not to believe,” but rather: what does reality ultimately stand on?

Philosophy does not begin with emotion. It begins with a simple demand: explain existence without contradiction.


I. If Everything Is Dependent, There Must Be Something Independent

Everything in the world is conditional.

A tree depends on soil, water, and sunlight.
A planet depends on gravity.
Gravity depends on the structure of space-time.
Space-time depends on the origin of the universe.

Everything we observe “receives” its existence from something else.

If all of reality consists only of borrowed existence, then we must ask: where does existence itself come from?

An infinite chain of dependent causes does not create a foundation. Infinity only postpones the question — it does not answer it.

Therefore, there must be a Being that does not borrow existence from anything else.
Uncaused.
Non-contingent.
Self-existent.

Philosophy calls this a Necessary Being.

Without such a foundation, reality would resemble a building without a foundation — and that is irrational, because the building is clearly standing.


II. The Universe Cannot Be the Ultimate Explanation of Itself

Modern science indicates that the universe had a beginning.
It expands.
It moves toward entropy.

A system that progresses cannot be eternally static in the past.

If the universe began to exist, it requires a cause.

Nothing can create itself. To do so, it would have to exist before it existed — which is logically impossible.

The cause of the universe must transcend the universe.
It cannot be material, because matter began with the universe.
It cannot be bound by time, because time began with the universe.

Such a cause must be:

Immaterial.
Beyond time.
Capable of initiating existence.

The concept of a Creator is not arbitrary imagination. It is the logical outcome of pursuing the question of ultimate causation.


III. Order Does Not Arise from Undirected Chaos

The universe does not merely exist — it is structured with astonishing precision.

The physical constants lie within extremely narrow ranges that allow complex matter to form.
A slight deviation, and stars would not exist.
Without stars, no heavy elements.
Without heavy elements, no complex chemistry.
Without complex chemistry, no life.

This is not merely existence — it is finely tuned existence.

One may call it chance. But chance does not adequately explain why reality exhibits mathematical coherence, structure, and stability at every level.

Either intelligence is fundamental to reality,
or irrationality is.

Philosophy must choose the explanation that involves fewer contradictions.


IV. Objective Morality Cannot Be Reduced to Chemistry

If humans are merely biochemical systems, then “good” and “evil” are survival strategies — nothing more.

Yet we do not experience morality as strategy. We experience it as obligation.

Murdering the innocent is wrong — even if society approves.
Betrayal is wrong — even if it benefits us.

The binding force of moral law suggests a standard beyond individuals and cultures.

Law implies a source of law.

Without an ultimate moral foundation, all moral claims collapse into personal opinion. Yet humanity does not live as though morality were mere opinion.


V. Infinite Longing Points Beyond the Finite

Human beings seek:

Ultimate meaning.
Ultimate justice.
Ultimate love.
Life beyond death.

No purely biological organism requires the concept of eternity to survive. Yet humans carry within them an intuition of transcendence.

This longing does not function as a laboratory proof. But it reveals something profound: humanity does not feel fully at home in mere material limitation.

If there exists within us a desire that nothing in the material world can fully satisfy, then the most reasonable explanation is that we are not made solely for the material world.


Conclusion

If:

– Contingent reality requires a non-contingent foundation.
– The universe has a beginning.
– Its structure reflects fine-tuning.
– Objective morality exists.
– Human beings possess transcendent longing.

Then the most coherent explanation is not nothingness, but an Absolute Being.

Self-existent.
Beyond time.
Immaterial.
The ground of natural law and moral law.

Belief in the Creator is not a retreat from reason. It is where reason arrives when it follows existence to its ultimate ground.

One may reject this conclusion. But rejection is not explanation.

And philosophy, when pursued to its limits, does not lead to superstition — it leads to the threshold where reason encounters the Absolute.

— nguyennghia

1 Likes

Anh m.à.y lùa ai để thu phí bao giờ mà kêu là “lại” hả thằng ôn con, dám lấy danh tính thật ra nói câu đó k con hoang ơi he he, thành tích của anh thì anh thích up là up chứ bộ a mượn thành tích má m.à.y hay sao mà m ý kiến cu

Ngậm mõ m đi thằng e. 3, 4 năm nay tích cực đăng bài lùa gà ế lắm rồi. Giở các chiêu mà ko lùa dc ai e nhỉ

1 Likes

Haha anh mà.y có công ty riêng việc làm k hết, có phải môi giới sống bằng nghề lôi kéo đâu mà phải lùa ai, nói chuyện như hiểu rõ anh lắm, lời nói của m có bằng chứng nào đâu mà toàn suy diễn tiểu nhân thôi, cứ dìm a hoài mà k dc lại đi nói a ế, ế mà lượt xem của a cả mấy triệu cơ đấy, có ngon thì đem danh tính thật ra nói coi a có kiện m đi tù k, loại m là loại con hoang, giờ núp sau acclone thấy cha mẹ cũng k dám nhận nữa, hài, thứ con hoang đẩy bài cho anh he he

Qúa xịn

2 Likes

Oke bro

2 Likes

Người ta có thể từ chối kết luận ấy. Nhưng từ chối không đồng nghĩa với giải thích được điều gì thay thế. Và triết học, khi đi đến tận cùng câu hỏi, không đưa ta vào mê tín — mà đưa ta đến biên giới nơi lý trí gặp điều Tuyệt Đối.

2 Likes

quá đỉnh

2 Likes

Chúc mừng năm mới

1 Likes

Oke bro

1 Likes

đỉnh quá rồi!

happy new year!!!

1 Likes

A thương thằng e lắm. Phương pháp sâu kiến của e hài quá a phải đủn e lên ko thất truyền. Cố mà lùa thêm e. Kinh tế khó khăn gà nào lọt chuồng là phải đ ớp ngay e nhé

1 Likes

cảm ơn bạn, chúc mừng năm mới

1 Likes

cảm ơn bạn, năm mới an khang nhe bạn

1 Likes