Note 1: Bong bóng AI với khối nợ ẩn khổng lồ.
BIG TECH VÀ KHỐI NỢ NGOÀI BẢNG CÂN ĐỐI 1,65 NGHÌN TỶ USD: GIAN LẬN HAY NGỤY TRANG HỢP PHÁP?
Gần đây, tờ Nikkei Asia đã gây chấn động giới tài chính khi báo cáo rằng 5 tập đoàn công nghệ lớn nhất nước Mỹ đang gánh khoản nợ “ẩn” ngoài bảng cân đối kế toán lên tới ước tính 1,65 nghìn tỷ USD. Ngay lập tức, nhiều nhà bình luận mạng xã hội đã vội vã dùng từ “Enron” — vụ bê bối gian lận kế toán thế kỷ — để mô tả tình trạng hiện tại của Big Tech.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn chuyên sâu của các học giả tài chính như Aswath Damodaran (Đại học NYU) hay Richard Sloan, bản chất của trò chơi con số này hoàn toàn khác. Đây không phải là một vụ lừa đảo hình sự, mà là một chiến thuật “ngụy trang hợp pháp” được thực hiện ngay trước mắt bàn dân thiên hạ.
1. Bản chất của “Khối nợ ẩn”: Vì sao Phố Wall không coi đó là phạm pháp?
Sự khác biệt cốt lõi giữa Big Tech và thảm họa Enron nằm ở tính minh bạch pháp lý. Enron đã cố tình che giấu các khoản lỗ khổng lồ bằng mạng lưới công ty ma “off-the-books” và xào nấu các báo cáo mà nhà đầu tư nhìn thấy.
Ngược lại, khối nợ 1,65 nghìn tỷ USD của các ông lớn công nghệ hiện nay (chủ yếu là các hợp đồng mua sắm chip xử lý đồ họa dài hạn và các hợp đồng thuê trung tâm dữ liệu AI chưa xây dựng xong) hoàn toàn tuân thủ các quy tắc kế toán chuẩn mực.
Theo luật kế toán, nếu hàng hóa chưa được bàn giao hoặc hạ tầng chưa đi vào vận hành, doanh nghiệp không ghi nhận nó là “Nợ phải trả” (Liability) trên bảng cân đối kế toán. Thay vào đó, họ bắt buộc phải công bố công khai trong phần Footnotes (Thuyết minh báo cáo tài chính).
Nó tương tự như việc bạn ký một hợp đồng thuê bao điện thoại: Bạn có nghĩa vụ phải trả tiền hàng tháng, nhưng bạn không ghi nợ toàn bộ số tiền của cả hợp đồng vào tài sản cá nhân ngay ngày đầu tiên ký kết. Big Tech cũng làm tương tự, chỉ là thêm vào đó rất nhiều số 0.
2. Nghệ thuật “Ngụy trang” và giả thuyết Tiết lộ không hoàn hảo (Incomplete Revelation)
Nếu mọi con số đều nằm ở đó, tại sao thị trường vẫn phản ứng chậm chạp? Giáo sư Robert Bloomfield đã giải thích hiện tượng này bằng “Giả thuyết tiết lộ không hoàn hảo”.
Về mặt lý thuyết, thị trường sẽ hấp thụ mọi thông tin công khai. Nhưng thực tế, “công khai” và “tiện dụng” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Những con số nhạy cảm như khoản cam kết thuê mỏ neo hàng chục tỷ USD của Nvidia hay khoản cam kết đầu tư khổng lồ của Meta không nằm ở trang bìa, mà bị xé lẻ và chôn vùi trong nhiều phần thuyết minh khác nhau ở sâu trong tài liệu báo cáo dày hàng trăm trang. Việc bóc tách chúng đòi hỏi thời gian, công sức và sự kiên nhẫn mà phần lớn các nhà đầu tư nhỏ lẻ không bao giờ bận tâm. Bản chất khối nợ không bị giấu, nó chỉ được cất ở một nơi quá tẻ nhạt để đọc.
3. Những “chiêu trò” báo cáo tài chính tinh vi trong kỷ nguyên AI
Dù không vi phạm pháp luật, Big Tech lại cực kỳ “quái chiêu” trong việc làm đẹp các con số trước mắt cổ đông:
Lạm dụng chỉ số EBITDA (Thu nhập trước lãi vay, thuế và khấu hao): Khi đầu tư hàng tỷ USD vào chip và trung tâm dữ liệu, những tài sản này sẽ hao mòn và cần thay thế rất nhanh. Nhưng các công ty lại thích hướng nhà đầu tư nhìn vào EBITDA. Huyền thoại Charlie Munger từng cảnh báo rằng mỗi khi đọc chữ EBITDA, bạn hãy tự động thay thế bằng cụm từ “Lợi nhuận rác”. Việc loại bỏ khấu hao đồng nghĩa với việc giả định các vật thể vật lý sẽ tồn tại mãi mãi. Dấu hiệu kiệt quệ đã lộ rõ khi dòng tiền tự do kết hợp của các gã khổng lồ đám mây chạm mốc thấp kỷ lục, và Alphabet thậm chí còn ghi nhận dòng tiền âm lần đầu tiên kể từ khi lên sàn.
Ảo thuật Thù lao bằng cổ phiếu (Stock-based Compensation): Các công ty công nghệ rất thích trả lương nhân viên bằng cổ phiếu, sau đó cộng ngược khoản chi phí này vào lợi nhuận điều chỉnh (Adjusted Earnings) với lý do đây là “chi phí phi tiền mặt”. Giáo sư Aswath Damodaran gọi đây là một trong những sự lạm dụng tồi tệ nhất của báo cáo tài chính hiện đại. Thực chất đây là hình thức hàng đổi hàng (barter). Để giữ cho số lượng cổ phiếu lưu hành không bị loãng, công ty lại phải dùng tiền mặt thật để mua lại cổ phiếu của chính mình trên thị trường. Họ đang phải chạy trên một chiếc máy chạy bộ vô cùng đắt đỏ chỉ để đứng yên tại chỗ.
4. Rủi ro thực sự: Cơn ảo tưởng thị trường lớn (The Big Market Delusion)
Mối nguy lớn nhất của làn sóng AI hiện tại không nằm ở việc Big Tech vay mượn bao nhiêu, mà nằm ở mô hình Tài trợ vốn chéo (Vendor Financing) và sự giả định doanh thu.
Hiện tại, mạng lưới các công ty AI đang đầu tư vòng quanh vào nhau. Nvidia đứng ra bảo lãnh các khoản vay và cam kết mua chip cho các startup (như OpenAI, Anthropic). Bản chất là Nvidia đang cho khách hàng vay tiền để khách hàng mua lại sản phẩm của chính mình và ghi nhận đó là doanh thu. Chiến thuật này giúp đẩy doanh số ngắn hạn một cách thần tốc. Nhưng nếu các startup này hụt hơi, Nvidia sẽ phải chịu một cú đấm kép: Vừa mất khách hàng, vừa phải gánh toàn bộ khối nợ bảo lãnh khổng lồ. Thị trường tín dụng đã bắt đầu ngửi thấy mùi rủi ro khi chi phí bảo hiểm vỡ nợ trái phiếu (CDS) của Nvidia ghi nhận mức tăng mạnh.
Tất cả sự điên rồ này được dung túng bởi cái mà Giáo sư Damodaran gọi là “Cơn ảo tưởng thị trường lớn” (The Big Market Delusion). Mọi nhà đầu tư đều định giá công ty mình chọn như thể nó chắc chắn sẽ trở thành kẻ chiến thắng duy nhất trong tương lai. Nếu cộng tổng kỳ vọng thu nhập của tất cả các công ty AI lại, chúng ta sẽ có một con số lớn hơn cả quy mô của toàn bộ nền kinh tế.
KẾT LUẬN
Ngành công nghiệp AI đang được vận hành như một câu chuyện thần thoại siêu đắt đỏ được tài trợ bằng các dòng vốn luân chuyển vòng tròn. Theo ước tính, toàn ngành đang chi những khoản khổng lồ cho chip và trung tâm dữ liệu. Để hòa vốn và trả hết các chi phí này, thị trường cần tạo ra 2,5 nghìn tỷ USD doanh thu AI mỗi năm — con số lớn hơn toàn bộ doanh thu ngành công nghệ toàn cầu cộng lại hiện nay.
Trong khi đó, thực tế sử dụng vẫn còn rất khiêm tốn: Phần lớn doanh nghiệp vẫn dùng bản miễn phí, và mức chi tiêu trung bình trên mỗi nhân viên cho AI chỉ vỏn vẹn khoảng vài chục USD một tháng. Lời cảnh báo của Jamie Dimon (CEO JPMorgan Chase) luôn là kim chỉ nam thực tế: AI có thể sẽ mang lại quả ngọt như Internet, nhưng nó chắc chắn sẽ không xảy ra trên dòng thời gian hay mức lợi nhuận ảo tưởng mà Phố Wall đang vẽ ra.