Cổ phiếu VNZ, Bác @ChapmanNo.4 và @DuyVinhFC nhận định thế nào ?
VNZ mới bị phốt vụ thông tin người dùng!

Ngành công nghệ thông tin cũng tốt đó bác.
Bác nhận định bán lẻ 2026 sẽ sao !
Hàng không thiết yếu như MWG & DWG
So sách với hàng đồ ăn MSN và PAN.
Thử xem sao. ?
Luật bắt buộc kê khai theo khấu trừ bắt buộc ảnh hưởng đến môi trường bán lẻ chợ truyền thống như thế nào?
Để tăng kịch tính, mình viết
bài luận. Đừng méc mode nữa nha @DuyVinhFC .
Bài luận: Xin lỗi em chỉ là con Đĩ giải nghệ, bán quán cóc, đừng bắt em làm CEO giám đốc điều hành.

Phần nói 1:
Tôi nói với bác điều này. Có lẽ rất nhiều người sẽ không hiểu. Đó là nước cờ của Vuýp rất nguy hiểm.
VAT cho quán cóc cửa hàng nhỏ . Cá nhân của tôi đó là 1 sát thủ giấu mặt.
Cùng 1 lúc có thể xiên 2 mục tiêu.
Kinh tế của Việt Nam từ 1000 năm nay, Là kinh tế chợ cũ truyền thống, cơm TẤM
. Nó giống như là đám vi khuẩn, Ủ cà, Ủ cải, muối chua dưa cải rắc thêm vài hạt CÁM trong hũ.
Không phải theo kiểu gà rán KFC.
Giờ đem đám vi khuẩn đi phơi nắng thì nó sẽ chết.
Vi khuẩn sống yếm khí và trong bóng tối, Giờ đem ra ánh sáng cỡ nào cũng chết.
Cửa hàng ngoài chợ.
- Môi trường sống bị thay đổi.
- Chi phí đầu vào tăng. Gánh nặng cho doanh nghiệp. ( + thêm 8-10% ).
- VAT đầu ra rơi vào 2 trường hợp.
a. Bán trốn doanh thu. Thì bị mất vat, ( lỗ ) Không được hoàn thuế đầu vào. Và dễ bị ở tòo.
b. Bán ghi nhận doanh thu, Thì chắc chắn người dùng đầu cuối sẽ bị chịu thiệt nhiều, Gián tiếp gây ra lạm phát.
Doanh thu trở nên rất lớn nhưng mà lợi nhuận có thể chưa chắc có. Vì họ chưa tính lương họ vào chi phí ( công/ vợ- chồng - con - cái - người nhà ).
Nếu cho tôi làm bộ trưởng tôi sẽ cho cửa hàng doanh thu 10 -20 tỷ mới kê khai.
Dưới 10 - 20 tỷ thì thì cứ đóng thuế năm cố định.
Đóng fix ( 100-200 triệu / năm ).
Vậy thì cũng giúp đỡ được doanh nghiệp nhỏ , có ý chí khởi nghiệp làm giàu.
đồng thời cũng giảm được tham nhũng.
Và giảm được hành chính thủ tục…
Còn về dài hạn, đưa VAT đồ ăn thực phẩm về 0% luôn.
Còn mấy cái kia thì giảm VAT đồ công cụ
sản xuất về 5%, tăng hàng xa xỉ phẩm 20%.
Phần nội tâm 2:
Con đĩ giải nghệ không sợ mất tiền, em Chỉ sợ ở tù dù đã giải nghệ.
Sợ phạt, sợ mất danh dự, sợ mất tự do, sợ tòo. Sợ bị người ta biết mình ng u.
Nhưng nhiều lúc cái n g u ấy là cái n g u truyền thống, và hệ thống.
Sợ
( Bị CA và thuế đe
Tính lương chủ và mặt bằng vô chưa. Rồi bà kê khai có trốn không
Hàng hoá gạo thịt hoá đơn đầu vào đâu? Có lưu trữ không ?
Đầu ra có xuất đầy đủ không?
Sai rồi nha, phạt bà x3 lần tiền trốn
Trên 200 củ trốn là nhốt tòo
Còng đầu bà lên đồn nhốt để tra đã.
Bao nhiêu tài khoản cũ đâu, đưa đây, bà trốn nhiều là ở tòo nha.
Lục lại toàn bộ giao dịch 8 năm trước nha. Còn lưu tư liệu không ?
Không lưu thì phạt nặng nha. Hóa đơn
8 năm đâu? Đưa đây.
8 năm thì chắc chắn phải có sai chứ, sao đúng được .
Tài khoản người nhà đâu, đưa kiếm tra luôn, trốn là tôi trừ tiền người nhà bà. )
Muốn lấy nhiêu cứ nói đại số, được em đưa, không thì thôi. ( 100-200 triệu / năm gì đó thì cứ nói … ).
Ăn ngủ cho khoẻ, đỡ mệt. Quan tham nhũng đừng có ghé cửa hàng em nữa. Tha cho em.
Cho em hoàn lương làm người tốt đi.
Chúng ta thấy một tội lỗi chết người ở khắp mọi ngóc ngách, trong mọi gia đình… và chúng ta dung túng cho nó.
Chúng ta dung túng vì nó phổ biến, vì nó… tầm thường.
Chúng ta dung túng nó cả sáng lẫn tối. Nhưng không còn nữa.
Em đang nêu gương, và những gì em làm sẽ được nghiên cứu… được suy ngẫm… và được nói theo. Mãi mãi.
Em muốn sống tự do và làm người, tốt.
Thật sao? Vậy các người đã làm gì, chờ đợi thời cơ? Đùa giỡn với em à? Để mặc những người “vô tội” chết cho đến khi ông cảm thấy muốn giăng bẫy sao?
Em đã cố gắng đóng vai người vợ. Em đã cố gắng nếm trải cuộc sống của một người đàn bà bình thường.
Em ước gì mình có thể sống Tự Do Tự Tại như các ông đã đến quán em.