Lại Nhớ Người Dưng Đã lãng quên bao lâu rồi anh nhỉ
Khoảng cách kia chừng mực chỉ người dưng
Đâu còn nữa những đêm từng thủ thỉ
Nhận dòng tin với hoan hỷ vui mừng
Đêm trở giấc giữa lưng chừng nỗi nhớ
Nghe miên man ký ức vỡ châu sa
Bởi cuộc đời phải đâu là tạm bợ
Nên nỗi đau cứ trăn trở lân la
Ta từng trải qua phong ba bão nổi
Mới nâng niu phút tương hội khó khăn
Nhưng quá muộn dù bao lần cứu rỗi
Bởi ngày xưa ta rẽ lối bất cần
Em trở lại kiếp phong trần cô độc
Anh bước nhanh qua con dốc âm thầm
Cố trốn chạy những tháng năm khô khốc
Sống lũi lầm trong khó nhọc lạnh căm
Còn lại đây những thăng trầm biến động
Ngoài vết thương đã mau chóng liền da
Nhưng con tim cứ ướt nhòa mưng mọng
Nhớ người dưng…mãi hình bóng ấy mà. St
Đu đỉnh làm chi để hận sầu,
Hận tình, hận chứng biết về đâu?
Rời nhà ngơ ngác rời hương tóc,
Xa ngõ bùi ngùi xa bến sâu.
Thương sắc hoa hồng thương sắc tím,
Nhớ màu bảng điện nhớ duyên đầu.
Ngày mai nến thắp ngày mai lại,
Lại đón xuân sang lại bắc cầu.
Từ nhỏ đi học là chỉ khoái học thuộc lòng thơ thôi
CÁI TRỐNG TRƯỜNG EM____Thanh Hào
Cái trống trường em
Mùa hè cũng nghỉ
Suốt ba tháng liền
Trống nằm ngẫm nghĩ
Buồn không hả trống
Trong những ngày hè
Bọn mình đi vắng
Chỉ còn tiếng ve?
Cái trống lặng im
Nghiêng đầu trên giá
Chắc thấy chúng em
Nó mừng vui quá!
Kìa trống đang gọi
Tùng! Tùng! Tùng! Tùng…
Vào năm học mới
Rộn vang tưng bừng.
Hỡi loài chim chóc,
Nghe vẻ nghe vè.
Tụng kinh bốn mùa,
Là con gõ kiến.
Xuống sông tìm kiếm,
Là chim thằng chài.
Cái đuôi thiệt dài,
Là con chim phướn.
Rủ đi bốn hướng,
Là con còng cọc.
Giống ăn sòng sọc,
Là con chim heo.
Theo gió mùa thu,
Là chim lá rụng.
Biết hết trong bụng,
Là con thầy bói.
Lời ăn tiếng nói,
Vốn thiệt chim quyên.
Hay chép hay biên,
Là chim học trò.
Rủ nhau đi mò,
Là con chim ốc.
Gõ mõ lốc cốc,
Là chim thầy chùa.
Tánh hay rình mò,
Là con se sẻ.
Áo như nùi giẻ,
Là con manh manh.
Miếng rách miếng lành,
Là chim sa sả.
Hay ăn ngoài mả,
Là con cò ma.
Tối chẳng dám ra,
Là con mỏ nhát.
Gù trong bóng mát,
Là con chim cu.
Lót ổ cho sâu,
Là con cà cưỡng.
Tướng đi ngất ngưởng,
Là con chàng bè.
Hay đậu đọt tre,
Là chim chèo bẻo.
Tánh tình mách lẻo,
Là chim chìa vôi.
Vốn thiệt mồ côi,
Là con cun cút.
Cho hôn một chút,
Là chim hít cô.
Bỏ mẹ bơ vơ,
Là con bạc má.
Thế giới nhuộm một màu đỏ lửa,
Dow Jones rơi, Bitcoin cũng lăn đùng.
VNI từ đỉnh nghìn tám rụng,
Anh em chứng sĩ mặt ■■■ xanh rêu.
Nhà ma khói lửa bấy nhiêu,
Các anh va miệng, dỗi điều vu vơ.
Người sang bến mới lập bờ,
Người ngồi ôm khịa, thẫn thờ ngắm Vol.
Giữa dòng tiền khát, giá mòn,
Hiện lên một bóng cỏ non dịu dàng.
Bongcomay bước ngang sàn,
Xuynh đẹp, tươi tắn, xua tan nỗi sầu.
Mặc kệ lãi suất đi đâu,
Mặc eo Hormuz húc đầu bão giông.
Nhìn em cả bảng thêm hồng,
Anh em hạ hỏa, bớt gồng bớt run.
.
Thân mảnh khảnh đầu gai sắc nhọn
Hoa chẳng thơm sắc nhuộm màu hường
Mỗi lần gió thổi vấn vương
Bông hoa rải khắp nẻo đường gần xa
.
Gặp may mắn thời sa đất tốt
Hoa nảy mầm chòi lộc vươn cao
Rủi như hang tối bay vào
Âm u thiếu nắng làm sao thấy đời
.
Ngày nắng cháy da người chẳng nản
Đêm mưa giông bão chán cũng ngừng
Nơi đây có chốn ta dừng
Nhỏ noi một bụi ven rừng: Cỏ May