Em cũng đang tò mò hệ quả của bữa RTC của anh í 
Có thứ tự giống thế ko anh? Nhiều quá ạ 
Nay sao ko thấy quạt mo đâu em nhỉ . Đu có tí hàng nóng với anh mà nay hàng chưa về chắc đòi đi nhảy cầu rồi quá . Vắng lại thấy thiếu
Hồi lớp 9 em yêu một bạn, học trong tiểu thuyết, viết tên người thương để trong lọ chôn dưới đất. Em chọn trôn ở chỗ cọc trâu vì nghĩ trâu dẵm sẽ nén chắc. Ai dè ông em theo dõi, đào lên, lộ hết mối tình. 
Anh ơi! Bao tuổi là già?
Dưới bao nhiêu tuổi mới là trẻ trung?
Nơi thì luận chuyện anh hùng
Chốn thời tính kế gian hùng, cướp tranh
Vậy mà không chậm, không nhanh
Cả nhà Tam Độc chỉ giành “khịa” nhau
Anh đừng đến vội, về mau
Ngồi chơi, kể chuyện, tình sầu, duyên vui!
Tập tự truyện anh viết còn dang dở đoạn tình đấy anh!
Bác sĩ sẽ phải trầm trồ lắm đây chị nhỉ 


chỉ có chứng sĩ mới có những cung bật cảm xúc như vậy 

mà sợ nhất là ngồi trên đỉnh núi nhìn mọi người ở dưới 


Chị là nhà thơ à hix
Xê ra
Mấy đứa nó thích hóng RTC em à!
E còn nghi Lu còn áp dụng bài này ngay hqua r ý chứ 

Theo e thì chắc nh–>thép—>kcn
Đội quân nhí nhố, đang ngồi lố nhố, đợi thố cẩu lương 


Èo… mượn Chun một tí cũng ko cho! Giữ gì mà chặt thế 
Ai đưa em vào con đường chứng cháo đầy cạm bẫy thế . Văn thơ thế này mà đu đỉnh thì phí quá phí .
Chị thì không phải nhà thơ
Mà thơ cứ đến như là hư không
Thoạt trông cũng chẳng lòng vòng
Thơ là chữ ghép với dòng thành câu…
E cg k ngờ có ngày dc ăn cơm tó của a Bn 

Đu đỉnh làm gì, lên đỉnh thôi.
Không hiểu sao nghe anh Nam kể liên tưởng đến ngay câu hát:
“Chàng bỗng say hương men tình,
Nàng chót quên thân quên mình.
Một phút thăng hoa cho đời lung linh 

”
