Lẽ nào … vào nhầm lệnh 9…1…0…


Sao anh biết em là cơn gió
Gửi lại cho em bài hát gió xôn xao
Chuyện tình yêu từ những thuở nào
Trong câu hát biết bao niềm tiếc nuối.
Nhưng gió xuân trong lòng phơi phới
Chẳng dãi dầu vướng bận chỉ rong chơi
Đến một ngày đi được khắp muôn nơi
Em sẽ viết lại Tình ca của gió!
14.2 ngoài đường đỏ rực hoa, bảng điện đỏ rực điểm. Hợp lý quá còn gì mình ko trách tạo lập anh nhể!
Tưởng Covid người ta ở nhà . Ai ngờ đâu .
Bài viết rất chân thực và dễ hiểu 
Ý bé bơ là TY như liều thuốc độc ý. Đóng dấu chứng nhận hết FA, chúc mừng cụ 


Ờ. Cùng là vạch nhỉ 
chít đấy a ơi
Ngờ đâu người ta ở NHÀ thật!
E cg vừa pải tìm nghe lại bài này. Lâu lắm rồi. Hay quá !!
Thanh xuân như một tách trà
Dong chơi để biết mùi đời là đây
Tiếc chi một kiếp nhân sinh
Có giá lãi thì xuống nếu lỗ thì thôi
Cụ ôm vph thì xanh miên man còn gì. Cơ mà vnm thì chưa dc đâu
Thanh xuân như một tách trà
Nước mà sôi quá hít hà phỏng môi
Uh thì lỗ quá lại thôi
Chứ mà được giá lại ngồi rung chân.
(Điều kiện: dép cắp sẵn rồi)
Cả ngày nay sau 3 lạy chị vào Mutifuntion Room họp hành cả ngày rùi thi tối ở nhà nghỉ ngơi cho nguoi ta phuc hồi lại sức khỏe để mai chien đấu tiép thôi 
Có vẻ học được nhiều khẩu quyết của nghề thuần Việt: buôn dép
Xưa anh đi chơi toàn là đau bụng với đau đầu . Giờ chắc cầm tay nhau biết nói gì hôm nay
Trời ơi ngta ở NHÀ đó anh! NHÀ ấy, NHÀ ko phải home…
Đau bụng → vao nhà nghỉ chút, đau đầu → ghé nhà nghỉ chút, giờ cầm tay → thăm nhà nghỉ mai vè. 
Sao các chị ghi cai ji e cũng thấy mã, loạn thị khổ thiệt. Hu hu
Nguy hiểm quá!

