hix, bay hết cả chì lẫn chài
Kkk sáng +30 kết phiên -10. Ngồi chơi xơi nước thôi chị 
TT này chỉ cần 1 người lên tiếng là xong. Người cần thì bận trời Tây, người ko cần thì lại cứ thích nói. Haizza!
chiều nay 6h có số nào đẹp đẹp ko cả nhà, chứ em tắc thở cần oxy quá
Anh em nhà tam độc, tránh được kiếp nạn này cũng là cái duyên cái số. Dừng tam độc
Chờ người đi Tây trở về c ạ
Người thích nói từ lúc nói là toàn thấy ngày mưa 
Nó đập cho toàn mặt trận đó. Chỉ thương ae thấy hồi tý nhẩy vào. Vụ này chị biết trước nên nói từ hôm qua là đứng ngoài cổ vũ thôi
E thấy hãi quá nên đứng ngoài cổ vũ đc 1 tgian rồi c ạ, lúc ổn định vào lại cũng ko sao. E ko cần mong phải bắt trúng đáy, chỉ cần lúc e mua là tt có trend tăng là ngon rồi. Chả bít đâu là đáy mà cứ vào mò chắc e chít.
Haiz vậy là bay cái nhà thật rồi chị ạ, chồng em vừa bảo bán hết đi em” ko ăn được đâu”. Thôi thì em tập trung làm việc khác, chờ lúc dễ dàng vào kiếm bát cháo qua ngày thôi 


CHO NHỮNG NGÀY CẢ NỖI BUỒN CŨNG BỎ TA ĐI
Có những ngày đến cả nỗi buồn, sự cô đơn cũng không còn ở bên mỗi chúng ta nữa. Cứ nghĩ rằng những đau khổ, những tháng ngày cô độc mới làm chúng ta thấy lạc lõng nhất nhưng cho tới khi nhận ra cuộc sống hiện tại tới một chút cảm xúc cũng không hề có thì mới là đau khổ.
Đôi khi giữa dòng đời ta thấy bản thân như bị bỏ rơi, lạc lõng giữa bao con người xa lạ. Cho đến lúc ấy điều mà chúng ta nhận ra là thế giới của mình bao lâu nay quá bé nhỏ, điều mà chúng ta muốn đôi khi chỉ là được ở bên ai đó, cùng nhau đi qua những ngày giông bão hay cùng nhau vượt qua những phút giây khó khăn.
Mỗi ngày qua đi, dù đang đau khổ hay buồn bã, dù cay đắng hay cô độc tôi vẫn thường tự nhắc với lòng mình là vẫn cứ nên phải cố gắng. Một chút, thêm một chút nữa thôi, mà chắc cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu nhưng nếu mình vẫn còn chịu được thì vẫn nên cố gắng thêm dù chỉ là một chút.
Sẽ có những ngày chúng ta thấy buồn vì những yêu thương lặng câm, vì những thứ còn dang dở, vì tài khoản vẫn không thể xanh, vì biết bao điều sẽ mãi mãi được giấu kín trong tim. Những tháng ngày đó có lẽ sẽ rất dài và thật sự khó quên. Nhưng rồi trong những tháng ngày đó chúng ta cũng hiểu và biết rằng điều gì đang làm cho chúng ta mong nhớ. Cuộc đời nếu vẫn còn cảm xúc như vậy thì chắc hẳn đang còn là hạnh phúc. Hạnh phúc vì còn có điều để đau khổ, còn có thứ khiến cho trái tim chúng ta biết rung động hay tan vỡ. Với tôi đó là những tháng ngày thật sự đáng sống và có ý nghĩa trong đời mình.
Rồi theo thời gian cả những tháng ngày như vậy cũng không còn nữa. Chỉ còn lại những tháng ngày thấy buồn mà chẳng thể nào hiểu nổi vì sao lại buồn. Cái cảm giác như đánh mất đi những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình mà không thể nhớ ra nó nó là điều gì nữa. Đó mới là những tháng ngày thật sự đáng sợ trong cuộc đời này. Cái cảm giác chỉ có thể miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo khi nhìn lên bầu trời rộng lớn kia.
Sau những tháng ngày cố chấp đó chúng ta sẽ phải tự mình ra đi. Không hẳn vì không còn yêu thương nữa mà đơn giản là tự cho mình, tự cho những thứ mình yêu quý một cơ hội. Một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu một cuộc sống mới. Trả lại cho tâm hồn sự yên tĩnh, bình yên để có thể sắp xếp lại những thứ lộn xộn, có khi là cả trái tim đang vỡ vụn vì tổn thương kia để có thể đi tiếp tháng ngày còn lại trong cuộc đời mình.
Cuộc đời con người có lẽ không đủ dài để chúng ta cứ mãi nhìn lại những tháng ngày không thể là hiện tại. Ai rồi cũng sẽ phải sống cuộc sống của riêng mình. Khi mới bắt đầu chúng ta cứ nghĩ rằng sẽ cùng nhau đi tận tới cùng trời cuối đất kia nhưng chỉ một vài khó khăn nho nhỏ thôi chúng ta cũng không thể vượt qua được thì cái gọi là mãi mãi cũng chỉ là ảo tưởng. Trải qua đau thương thì có lẽ điều mất đi nhiều nhất là lòng tin. Chúng ta rồi sẽ không còn nhiều hi vọng và mong chờ ở tình cảm nữa, vì tình cảm là thứ dễ bị hao hụt theo thời gian. Vậy nên những điều tốt đẹp nhất của bản thân hãy cố gắng dành cho phía sau. Quá khứ hãy xếp nó qua một bên dù đó là điều tốt đẹp hay đau khổ như thế nào đi nữa thì đó là điều quan trọng trong mỗi con người. Chẳng có một ai sống tốt mà không có quá khứ cả. Đó là điều mà chính chúng ta chứ không phải số phận hay ai khác đã tạo ra. Hãy trân trọng chứ đừng mãi sống trong đó.
Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất. Cả thế giới đang trở nên u ám, nhưng khi mở cửa sổ và nhìn lên bầu trời kia tôi thấy những vì sao dường như càng sáng và rực rỡ hơn bao giờ hết. Những vì sao luôn ở đó, chúng chẳng đi đâu cả. Nhưng khi bên ánh mặt trời sáng chói chúng lại lu mờ tới không còn nhận ra nổi. Chỉ trong bầu trời đêm huyền ảo kia chúng mới tỏa sáng như vậy.
Những tháng ngày đi qua ấy dù đau buồn hay thất vọng thì đó cũng là những tháng ngày tôi đã thật sự sống có ý nghĩa trong cuộc đời mình…
Chịu khó nghe tin vĩ mô, xem động thái của người cần xem là biết phải làm gì em à.
nghe xót thật í… e cũng bị thương nặng ý… bổ túc kiến thức rồi làm lại chị ạ 
xúc động quá đêy anh Caddy.
Ace tam độc nổi chui ra khỏi hào đi lượm xác chứng sỹ bên các rom khác thôi 

Vãi ông. Thời gian nào mà đi đọc điếu văn.
Lấy chun buộc thôi e 


Xung phooooong , đi thôi
Ka làm 1 bài điếu để ace đi lượm xác chứng sỹ ka ơi 
Chờ ca, ae 3 độc 1 phút mặc niệm bắt đầu 


