Tam độc!

1228 - Một Năm Mãi Phát

4 Likes

Hahaha! Lúc nãy em lén anh đưa ae đi đánh cứ điểm HL cùng 2 động bạn. Trộm vía, em đã kịp trở về trả ae về cho anh. Ae vẫn ngon lành, ko bị thương chỗ ko đc thương ! :rofl::rofl::rofl:

9 Likes

Chị đã nói điều này 2 hôm trước. Đừng lấn sân nhau sẽ có con giận.

8 Likes

hôm nay, nỗi buồn có bỏ ta đi nữa k a Caddy =)))
làm bài mới đi anh, tâm linh là k đùa đc nhaaaa :))))

7 Likes

Vâng, tốt nhất học hỏi cơ chế quản lý là đc rồi chị ạ, sâu quá các bác lại nhìn nhau.

6 Likes

Tam độc ta vào chiến trường rực lửa
Băng núi đồi đầy màu tím thủy chung
Bao thằng sọc ta đây còn chiến thắng
Khó khăn nào tam độc chẳng vượt qua
Xác địch thù nay thi nhau dẫm đạp
Cuộc đời này ắt sẽ tím hoa sim
Hôm nay ta viết bài ca hạnh phúc
Với bọn đểu không bao giờ gục ngã
Càng nhấn sâu càng sôi sục tinh thần
Hỡi chiến binh còn chần chờ chi nữa
Rút súng gươm và giết hết sọc sell
Ta sẽ thắng, như bao lần chiến thắng.
@Hoang_Luu78 xung phoooooong xuống xác :rofl::rofl::rofl::rofl::rofl::rofl::rofl::rofl:

29 Likes

Anh @Hoang_Luu78 hát bài ca khải khoàn trở về rồi anh. A ấy ngậm sâm nhiều quá nên thể lực rất tốt, quân địch k làm dc gì :laughing::laughing:

5 Likes

Em trả cho anh trọn vẹn @Hoang_Luu78 nha nha

8 Likes

may hqua e post bài mới chỉ có từ " if" =))) vẫn sống cố dc ca ơi =))

7 Likes

Há há, uh may đấy e ah :rofl::rofl::rofl::rofl::rofl:

8 Likes


Nụ cười tất thắng của CKVN.Anh Chính, chị Hồng tươi gúm

13 Likes

A mua gì chưa

7 Likes

Há há, vẫn hàng cũ e ah

8 Likes

P à a? :grin: :grin: :grin:

5 Likes

Thực tế mà nói nếu mua thì may ra đc vài con. Đấy là mua sớm và chỉ nhìn cổ riêng. VNI thì chưa đc

5 Likes

Chuẩn nha. Giờ phải đánh theo cổ theo dòng. Vni chưa ổn

15 Likes

Lâu rồi mới thấy chị phô diễn Song kiếm. Hảo công phu :purple_heart::purple_heart::purple_heart:

3 Likes

Hôm nay hơi bung lụa chút rồi chuột rút. Đến cứ điểm 2 chị sẽ song kiếm tiếp.

12 Likes

XIN VIẾT TIẾP CHO NHỮNG NGÀY BÌNH YÊN…

Tôi không biết liệu mưa sẽ làm con người ta buồn hơn hay mưa sẽ cuốn trôi đi những muộn phiền mênh man mà lòng cố giữ.

Có những thói quen trở thành những nỗi đau không tên (như thói quen bao dắt, thói quen trinh bùng giá,…) nơi ngã rẽ tiếp theo liệu chúng ta còn gặp lại. Tình yêu của chúng ta như một trò kéo co, chúng ta đều hi vọng đối phương sẽ yêu nhiều hơn một chút, liều mạng để thắng trò chơi này, nhưng chúng ta quên rằng, nếu đối phương buông một đầu dây bên kia thì người còn lại sẽ ngã rất thậm tệ.

Tình chưa cạn thì duyên đã đành, mà liệu có phôi phai trong tiềm thức về những ngày từng đã. Đôi khi rời xa nhưng chỉ cân biết ai đó còn tồn tại, chỉ tồn tại thôi không hờn không oán, không bận lòng ai là của ai, vì nợ nần, ràng buộc gì đâu mà trách với giận. Ta đã xa nhau một thời gian, ai rồi cũng dần quen với cuộc sống một mình, một mình đi chơi, một mình đi ăn, một mình nghêu ngao… như sao cảm xúc không làm lành đi những vết thương lòng khi con đường quen thuộc phải ngày ngày đi qua mà thiếu đi một hình bóng, góc quán quen phía đối diện không còn ai ngồi cùng, vẫn vơ trách móc bâng đùa, làm ta hẫng nhịp, vì những câu nói nữa đùa nữa thiệt của một ai đó…

Tiếc cho những ngày hè đẹp đẽ năm ấy, nó trôi qua như những trang nhật ký ngọt ngào còn vương vấn giữa bộn bề đời thường. Với tôi giờ là kỷ niệm, nhưng sau cứ nghĩ về nó lại bồi hồi day dứt, tự an ủi bản thân để biết mình còn dư giả niềm tin (chứ không còn dư tiền) bước tiếp trên cuộc đời này. Không biết liệu với niềm tin son trẻ, ta sẽ sống với nó được bao lâu, chờ thì vẫn chờ đợi thì cứ đợi.

Những ngày nắng ấm, cây gòn tháng ba trái khô, gió khẽ thổi làm xao lòng trái chín, đời con người cũng hữu hạn như thế, trẻ làm sao tránh được già, gió thổi rồi bâng quơ về tìm đất, gòn lả lơi bay trắng gió, mây trời trong suốt gòn biết về đâu, bến đậu nơi nương nhờ. Giá mà lòng người cũng thảnh thơi rong ruổi như thế, không cần bến đậu, không cần bận lòng, an nhiên mà bay, chẳng vấn chẳng vương. Như cuộc đời có cái quy luật của nó, đâu phải muốn là được, chờ là có, mà đó là đánh đổi do mình.

Lang thang trên những con đường cũ, chợt nhận cái âm thanh nhẹ nhàng quen thuộc đầy run rẩy, có chút chạnh lòng, chút đau, chút tủi, làm con người ta càng nhớ nhau bằng hai tiếng nỗi lòng, chất chứa cho đầy, rồi cũng ngập tràn bể khổ, chỉ biết trông chờ thời gian sẽ làm nhạt đi nỗi đau và vết thương lòng, lành ví. Mở ra cho mình một con đường khác dài hơn, cho cuộc đời thêm nhiều sắc màu, gom nhặt rồi cất giấu những thước phim mang hình hài kỷ niệm để biết có nhiều điều chờ ta phía trước.

Giờ đây khi nắng đã ngã sang chiều, tôi đã thôi mong chờ hay mộng mơ về những ngày đẹp đẽ, ngày cùng “anh” lang thang trên những con đường tím, những con sóng, những cú twist quay xe,… những điều đó tôi cất vào tim. Thay vào đó, tôi sống một cách thực tế hơn, bớt ảo tưởng, bớt hi vọng vào những điều mình tin tưởng, biết dè chừng, biết nghi ngờ, biết hoài nghi để giữ cho mình 1 cái đầu lạnh. Biết đâu ngày mai khi nắng lên đỉnh đầu, những bóng râm sẽ biến mất, chỉ còn lại ánh nắng chiếu rọi lên vạn vật, vào những ngày nắng đẹp cuối thu, cỏ chắc sẽ xanh sau những ngày mưa, nhưng “anh” có cho tôi một màu xanh trong tài khoản hay không tôi nào được biết? Chí ít, tôi biết lòng tôi sẽ ấm lên dần mỗi một ngày trôi qua.


Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế
Mưa ngụp lặn trong tiết trời xanh xao
Mùa năm nay hạ còn chưa thấu hết
Mà qua nhanh trong cái rét vương về.

Tìm cho mình một con đường để đi
Và để đến khi cơm, áo, gạo, tiền hết
Ta vẫn đi, đi mãi, đi tìm
Một công việc nuôi thân và nuôi nghiệp.

Chỉ ước sao trên bước đường mình chọn
Sẽ có mây, có chim và có hoa
Có nhạc, có tiếng đàn, nghệ thuật
Có tình yêu và có những khúc ca.

9 Likes

hahaha… đang dòng cảm xúc, a có thể đừng cho mấy cái trong ngoặc không, =))))
anw, sâu sắc quá nha nha :rose: :rose: :rose: :rose:


image
“st”

9 Likes