“TẮT NGHỆ”.
Tựa đọc đủ đầy : Tắt có nghề …
Ảnh minh hoạ …


Trong lĩnh vực viết lách thì thơ “tắt” tốt lắm. So ngay biểu đồ, loại văn bản sử dụng hình ảnh, màu sắc …thì thơ trong thời số hoá - xuất hiện kèm video hay hình ảnh minh hoạ - còn “tắt” ở khoảng cách giữa các đoạn, khoảng trống giữa các câu, con chữ. Đó là chưa nói sức ám, sự gợi của các tầng nghĩa bóng, lối chơi chữ cùng loạt biện pháp tu từ khác nữa.
Thế nhưng khi thơ vào nhạc, làm nên ca khúc với những câu trong đoạn điệp khúc thì cái “tắt” đã hoá bá nghệ haha.
Câu chuyện của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan, viết bài thơ “Buổi sáng” rồi thì Phú Quang phổ nhạc trong cùng sáng ấy là hiện tượng hiếm có của sự giao thoa thơ nhạc Việt Nam. Thường thì thơ ấy được in hay đăng báo. Nhạc sĩ đọc thấy sau đó … mới “lẫy” thơ ấy mà thành ca khúc nhá. Có những bài “tuổi ca khúc” sinh sau “tuổi thơ” hàng chục năm có lẻ là vậy.
Ta nghe “Catinat cà phê sáng”, đoạn điệp khúc hai khổ thơ tám câu … chính Phú Quang thu hát hai lượt bốn lần đó. Khổ bốn câu mở đầu và khúc giang tấu có lời ở cuối bốn câu … như vút qua.
Chính việc xử lý điệp khúc đã đi từ mở, khơi chuyện lượt nghe/hát đầu đến lắng đọng tâm tư “ buổi sáng muốn gọi em” …
Em nào, nếu không nói thì chắc đấy là một kiểu “tình ngoài”. Ở người cứng tuổi “tình trong” hàng chục năm thì đã quen lắm, cũ rồi, và nhàm quá. Sáng ngày đã không còn tiếng gọi yêu thương mà có khi là im lặng dọn bữa, là danh sách việc cần làm … Cái “khắc khẩu” không hẳn là ghét nhau, mà là đã hết cảm giác muốn chia sẻ mối quan tâm, tinh thần hay công việc sở thích của nhau …v…v. Vậy ra em của một cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt bên ly cà phê sáng, một ánh mắt đồng điệu từ người lạ biết lắng nghe, là một tin nhắn đồng cảm … Nó cho ông cảm giác mình còn được hiểu biết, còn được tin cậy trong cõi đời này.
Nghe lượt nữa rồi thì thấm cái không thuận của ông trời hay đời thực : “nắng mê ngủ”, “gió lạnh lẽo”. Còn ông tự ngẫm : “ngồi một mình” “khuấy loãng thời gian”…
Lượt hát cuối lão Quang khóc không? Là khói thuốc nhoè mi mắt …trong giọng khàn đặc. Trầm và chút buồn đấy thôi.
Đã tắt mà còn nghệ thì không viết dài ngha. Mời các bạn nghe ca khúc này, do chính Phú Quang đệm đàn và hát …





