Các phát hiện được công bố trên Tạp chí Tâm lý học Thực nghiệm APA đã xác định rằng những người có khuôn mặt thon gọn hơn, miệng nhếch lên hay cười, lông m.ày nhướng lên, đôi mắt gần nhau và nước da sáng, ấm hơn trông giàu có hơn . Ngoài ra, những người có đặc điểm khuôn mặt này cũng thường tạo ra sự tin cậy, ấm áp và có năng lực.
“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí”.
(.Charlie Chaplin.)

Chào ngày mới cả nhà
![]()
VNI kết tháng 1188.99 á
![]()
Số đẹp nha
Kéo vni nhanh nhanh nè lái quốc tế
Tết em còn chưa có sắm gì đây này
![]()
Tết ổn là sao ? Tết vui là sao ?
Là mình sum vầy và cùng có nhau
Gia đình vẫn đó, sức khỏe ta có
Thế thôi là tết ổn rồi !
(Tết ổn rồi)
…
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay
…/
<Ông Đồ>
Ca sĩ: Vân Khánh
<Bát Mì cuối năm>
![]()
Người Nhật có phong tục đêm cuối năm, trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn một bát mì truyền thống để cùng nhau ôn cố tri tân.
21h đêm Giao Thừa, quán mì của ông bà Bắc Hải Đình đã hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ Tất Niên của nhà mình… Tiếng chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người phụ nữ trung niên với hai cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông họ thật lam lũ, ngập ngừng xin phép bước vào. Sau khi xếp cho họ ngồi trước bàn, ông chủ quán chờ đợi. Người phụ nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba mẹ con chúng tôi một bát mì được không? Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nói vâng, và quay vào dặn bà làm một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba mẹ con cùng chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé đang ăn ngẩng đầu nhìn mẹ hỏi: Mẹ ơi, liệu năm sau nhà ta có được ăn như thế này nữa không? Người mẹ nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng cố gắng để được như thế nhé! Ăn xong họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà chủ quán nhìn theo ái ngại…
Một năm qua đi rất nhanh… Lại đến sau 21h Giao Thừa sang năm, ông bà chủ quán dường đã quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con líu ríu bước vào như để trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều tụy hơn, và người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông chủ quán vồn vã, rồi bước vào trong dặn bà làm ba bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy làm một bát như ý họ. Nhưng bà làm để đủ no và ấm lòng cho ba người. Họ ngồi vào chiếc bàn bình dị năm ngoái, ăn rất ngon, vui vẻ dặn dò nhau những việc phải nỗ lực hơn trong năm mới. Xong, người mẹ đứng lên cảm ơn, muốn trả thêm tiền cho bát mì đó, nhưng ông bà ân cần từ chối: Được ba mẹ con đến đây, và nếu quán chúng tôi như là nơi ba mẹ con có thể hưng phấn hơn cho những điều các vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý hóa rồi…
Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên tấm biển con giữ chỗ trên chiếc bàn đó trong quán, dành cho họ. Nhưng mãi sau 21h không thấy họ quay trở lại… Ông bà có cảm giác buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng cửa hàng để chuẩn bị Tất Niên… Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi khách hàng cũng biết chuyện mà cảm động, không ai ngồi vào chiếc bàn đó vào đêm Giao Thừa cả và ai cũng có ý vừa nhâm nhi bát mì vừa mong đợi Ba Mẹ Con trở lại…
Rồi lại một cái Tết nữa… Đã quá 21h ông bà chủ quán định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong quán thì tiếng chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Ba người : một phụ nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú khỏe mạnh bước vào. Dường như quen thuộc, họ tiến đến chiếc bàn kia. Ông chủ khiêm nhường nhắc: Thưa, chỗ này đã được dành cho người khác ạ… Họ xin được ngồi ngay bàn sát bên. Ông chủ lễ độ chờ họ gọi. Người phụ nữ ngẩng lên: Xin cho ba chúng tôi Một Bát Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay hết về phía họ: Phải chăng các vị là Ba Mẹ Con ngày xưa? Chúng tôi đã mong chờ các vị bấy lâu…
Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và cha chúng tôi bị tai nạn qua đời đã lâu, để lại món nợ rất lớn, chúng tôi đã vô cùng khó khăn nên đã nhiều năm không còn khả năng được ăn mì Tất Niên nữa. Bây giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở lại đây muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm được sự ấm lòng để cố gắng vượt qua… Tất cả tràn đầy xúc động đứng lên bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.
(ST)
Bức tranh rồng giá gần 50 triệu USD
“Lục long đồ” của họa sĩ thời Tống, Trung Quốc, từng gây rúng động làng đấu giá khi đạt 48,9 triệu USD.
Theo Sohu, Lục long đồ là bức tranh cổ về rồng đắt đỏ nhất lịch sử đấu giá. Năm 2017, tại phiên do Christie’s tổ chức ở New York, tác phẩm được gõ búa ở mức 43,5 triệu USD, con số 48,9 triệu USD đã bao gồm thuế phí. Bên bán là Bảo tàng Nghệ thuật Fujita (Nhật Bản), người mua không công khai danh tính.
<Tép>
![]()
9h tối, sau khi cơm nước xong, như thói quen mọi ngày, tôi đi bộ dọc theo lề đường đến công viên nhỏ gần nhà tập thể dục.
Trời đêm Sài Gòn những ngày cuối năm thật dễ chịu, có chút mát lạnh đủ để làm cho người ta thèm cảm giác được ngồi nhà nhâm nhi tách trà nóng và nghe lại những bản tình ca xưa cũ. Chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc năm, bao nỗi lo trong công việc bị gián đoạn và trễ hạn so với kế hoạch vì tình hình dịch bệnh.
“Chú ơi, mua giùm con vài tờ số đi chú”, câu nói của con bé đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Thì ra là con bé mọi ngày đi ngang qua đây tôi vẫn gặp và thỉnh thoảng mua giúp nó vài tờ. “Con ăn cơm chiều và học bài chưa mà đã đi bán rồi”? “Dạ, con ăn rồi chú ơi! Trường con cho học sinh nghỉ Tết sớm để phòng dịch nên hôm nay con sẽ đi bán trễ hơn chút”. Con bé vừa nói vừa cười, có vẻ như đang có chuyện gì vui lắm.
Tép là tên thường gọi của con bé, quê nó ở tận Hồng Ngự- Đồng Tháp, theo cha lên Sài Gòn tìm kế sinh nhai. Ba nó làm phụ hồ, tối về hai cha con thường ra khu vực gần công viên này bán vé số để kiếm thêm thu nhập. Nó học lớp hai nhưng dáng người có vẻ gầy và nhỏ hơn so với những bạn cùng trang lứa. Có lần tôi hỏi Tép: “Sao lần nào ra đây cũng chỉ gặp hai cha con, mẹ con đâu”? Nó không trả lời liền mà ngước lên nhìn những vì sao trên bầu trời như cố ngăn những giọt nước mắt sắp tràn nơi khóe mắt. “Ba con nói, mẹ chê ba nghèo nên bỏ đi lấy chồng khác rồi chú”.
Tội nghiệp con bé, nó còn quá nhỏ để có thể hiểu được chuyện của người lớn. Nó đâu thể hiểu được gia đình là nơi bình yên, gắn kết các thành viên lại với nhau trong mối quan hệ bền vững. Nó cũng chẳng thể hiểu rằng nó sẽ là đứa trẻ phải chịu nhiều thiệt thòi, ảnh hưởng không nhỏ đến quá trình hình thành nhân cách sau này. “Hình như hôm nay chú thấy con có chuyện gì vui lắm phải không”? “Dạ, ba con đang ăn cơm ở phòng trọ, ba con hứa chút nữa ra đây chở con đi mua đồ Tết đó chú”. “Mua chỗ gần ngã ba đằng kia, áo đầm sida đó chú, ba hứa mua cho con hai cái. Con thích được mặc áo đầm lắm”. Con bé líu lo chỉ tay về hướng ngã ba trước mặt.
“Mà chú ơi, áo đầm sida là áo gì vậy chú”? “Ờ, thì là hiệu của chiếc áo đó con”, tôi ngập ngừng trả lời nó cho qua chuyện. Tội nghiệp con bé, nó đâu thể hiểu được đồ sida là gì, nó chỉ biết đó là chiếc áo sẽ được ba mua và nó chưa hề có. Trong khi những đứa trẻ khác được ba mẹ dẫn đến những shop thời trang hay siêu thị để thỏa sức chọn những chiếc áo thật đẹp, thơm mùi vải mới, nó chỉ được chiếc áo còn thoang thoảng mùi thuốc sát trùng và thuốc tẩy. “Ba con tới rồi chú ơi”, nghe con bé reo lên, tôi quay sang nhìn thì thấy Hùng, ba của Tép vừa đạp xe tới. Tôi đôi lần trò chuyện với Hùng, cậu ấy là người thật thà và rất hiền. Tội nghiệp, bao nhiêu nỗi lo toan giữa bộn bề cơm áo nhưng vẫn dành thời gian và những điều tốt đẹp nhất cho con gái mình, trong điều kiện có thể.
“Tạm biệt chú, con đi mua đồ Tết với ba đây”. Con bé leo lên xe đạp, ngồi phía sau vòng tay ôm ba nó, vẫy tay chào tôi với gương mặt rạng ngời và háo hức. Tôi nhìn theo hai cha con hòa vào dòng xe hối hả trên đường, thấy mắt mình hơi cay, giờ đến lượt tôi phải cố ngước nhìn lên bầu trời. Đêm nay là 23 tháng Chạp, trăng đã gầy nên không đẹp lắm.
<Mang đệm bông về cho Mẹ>
![]()
Ngoài thưởng Tết bằng 2 tháng lương, kèm túi quà, khoảng 13 nghìn cán bộ công nhân viên của Công ty May Sông Hồng Nam Định còn được tặng đệm bông nén dày 7 cm.
Nhà mình đưa ông Táo về trời chưa nè
Nhớ khấn nhiều cho năm sau nhé ![]()
Xem clip Mr. Táo Bến Tre ở trên, cầu xin năm nay mua được mấy căn biệt thự ở đảo Phú Quốc, hê hê
![]()
Coi zui á anh ![]()
Đi sắm đồ Tết nè
Nay em nghỉ Tết rồi nha
![]()
![]()
Sắm hết chợ luôn
Hàng đang giảm giá
![]()
Have a wonderful Tết ![]()

