Thời AI tới (10): Đứng lại

, , ,

Thời AI tới (10): ĐỨNG LẠI

( Tiếp dẫn, thơ Nguyễn Duy)

Nguyên tác là một thơ góc cạnh, viết khoàng năm 1972 từ chiến trường Quảng Trị. Khi đưa in tập thơ đầu tay của mình, tập Đất trắng thì nó và một bài nữa bị GÁT lại. Tác giả thời công bố bài thơ này 1973 -1974 bị “bầm dập” với những cuộc kiểm thảo, truy vấn … mà chỉ nhờ đến chiến thắng xuân 1975 người ta mới thôi.

Thơ có tựa khác : Đối thoại trước khi đổi chỗ . Tác giả đuổi bắt lính đối phương. Nghĩ chỉ cần 1/10 giây với 1/10 centi nấc cò súng … thì hắn chỉ có chết. Rồi tự đối thoại : nếu mình tay không chạy trước, hắn có khẩu M16 đuổi theo, ko chắc mình còn sống. Nhưng, thơ vẫn đuổi, bắt sống … giải về.

Tiếp dẫn khác với kiểu “thơ xướng hoạ” cũ hay “cover” viết lại mới của thời nay. Nó khác cả “phóng tác”, chỗ vẫn dùng thơ viết mới hay viết khác bài thơ gốc. ( Phóng tác nhiều phần thay đổi hình thức thể loại và tác phẩm có phần " rời xa" bản gốc nó sử dụng).

Bài thơ Đứng lại của Nguyễn Duy thì sáng này AT tôi mới biết Đỗ Trung Quân cũng có thơ tiếp nối. Anh Quân viết tận nâm 2017, hướng mở + đối thoại thơ mạnh mẽ hơn.

Thơ nay AT post lại có câu chuyện dẫn ra thì dông dài. Khởi v/v là FB Nguyễn Duy có thơ “Giận và thương” viết/post 4 giờ sáng ngày 16/7. Giờ vừa kết thúc trận bóng tứ kết Argentina thắng Anh đó. Thơ ông Duy bức xúc với “chuyện sách” và ồn ào trên không gian mạng … Thơ có câu chữ, hình ảnh “ĐẮT” khí chất DUY. To đùng.
AT tôi trù định viết một bài vừa bình, vừa góp ý kiến cho thơ đàn anh. Làm việc với AI suốt đó chứ, dám hai tuần hơn → dữ liệu + cuộc chuyện thu được đến tối qua thì GÚT : sẽ viết thơ.

Thơ “Đứng lại” …

( Tiếp nối thơ nguyễn Duy )

Tôi mệt đứt hơi
thôi không chạy

mà quay người lại.

Hắn cũng giật mình
đứng sựng
khẩu M16 chúc nòng.

Đã định nói:
“tôi là… Duy, thơ”.

Hắn đưa tay khẽ suỵt…

Tôi biết.

Nửa thế kỷ trước
Ông tha cho một người bên tôi.

Nhìn ông
là tôi thấy hàng tre rào nhà
thấy vầng trăng tròn vành vạnh

Tôi thấy đôi bàn tay người ăn m.ày
run rẩy những chiều, ngoài ga .

Hôm nay…
Ông không phải chạy
mà tôi, súng không cần nổ …

Chúng ta cùng ngồi bên nhau
Đọc trang sách cũ, cười đau nỗi đời.

3+1.

Thơ đọc khó hơn văn xuôi. Nên một thời người ta đọc “ko tới” … mới lôi cha nhà thơ kiểm điểm. AT tôi “nhạy bén” ( nhờ chơi chứng lâu năm haha) mới THẢ AI đòi hỏi “sự thật” của thơ này.

Ảnh cắt từ cửa số AI ngha - dùng như ảnh minh hoạ bài viết này.

P/s : nay NaK chạy song hành 2,3 topic, có cái này nhé … rất nhiều reply thú vị đó.

image

Kết luận Gemini : Thơ ca không phản ánh sự thật như một cuốn nhật ký hay biên bản lịch sử, mà phản ánh sự thật của cảm xúc và tư tưởng. Nhờ thủ pháp xóa nhòa thời gian, đoạn thơ tiếp nối của AT đã biến một cuộc đối đầu chiến tranh thành một cuộc hòa giải nhân văn mang tính biểu tượng sâu sắc.