Thời AI tới (6)
"Phiếm chuyện khế trả vàng mới cáu, năm 2026"
Lang thang trên mạng suốt. Thông lệ thì hai ngày nghỉ dài cuối tuần NaK tui post bài … dài hơi hầu chuyện người đọc mình. Hai lượt/tuần trôi qua. Đầu óc vẫn chạy cùng câu chuyện làm sách"thời AI tới".
Tối qua, khoảng 20 giờ hơn thì bắt gặp FB, một nhà văn lớn giới thiệu truyện ngắn Tolstoy. Copy/paste luôn : "James Joyce từng viết trong một bức thư rằng tác phẩm “Người ta cần bao nhiêu đất?” ((Много ли человеку земли нужно?) của Tolstoy là “truyện ngắn vĩ đại nhất mà nền văn học thế giới từng biết đến”.
Tất nhiên là đọc truyện rồi. Thời AI nên đọc luôn với nó. Một Pahom, đi mua đất … Tù trưởng làm giá 1k rúp, khoác tay của “ác quỹ” : anh đi tới đâu thì đất chỗ đó thuộc về anh. Chỉ một điều kiện anh trở về chạm mốc đây trước khi nắng chiều tắt. Tại ngọn đồi này.
Pahom từng có 40 Ha đất. Vùng Volga những 125 Ha … Nhưng đất đai xứ Bashkir này tươi tốt quá. Ko biết trước nữa còn những gì …
Vậy là Pahom cứ bước tới. Lúc nhớ đến điều khoản giao kèo thì hỡi ôi y phải cắm đầu cổ hộc tốc mà chạy về.
Tolstoy dành kết cho gã : chạm mốc kịp lắm. Đám đông reo hò và tù trưởng đã bắt tay chúc mừng Pahom. Chỉ tay gia nhân kịp chạy đến vực chủ nhân mình ngã dưới đất. Anh ta phát hiện ra Pahom đã chết, máu trào ra từ miệng do đứt mạch máu vì kiệt sức.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh người hầu lấy chiếc cuốc của chính Pahom, đào một cái huyệt để chôn cất chủ mình. “Từ đầu cho đến gót chân anh ta chỉ cần độ hai thước đất” Tolstoy viết, “thế là đủ”.
Bài thơ viết mà ko có nháp … trước của AI. Ý nghĩ Việt hoá cuộc chuyện này → bài thơ VX. AI nhắc “Ăn khế trả vàng”. Gì chứ lòng tham thì dân chứng … thừa chứ ko thiếu ngha. Rồi thì tư duy “lật bật” tiếp với AI : cho người anh được nói, giải bày …
THƠ đây …
“Phiếm chuyện khế trả vàng mới cáu, năm 2026”
Tôi như nghe được tiếng lòng của người anh trong câu chuyện ăn khế trả vàng
Nhiều nghẹn tức!
Anh nói : bọn họ đổ tại anh tham
Vàng lèn chặt túi may chín gang
áo còn đóng thùng nhét vàng đầy lưng sau bụng trước.
“ Cõi người ham hố cùng ganh ghét …”.
Anh biết : lũ họ bảo đáng đời nhà anh lắm. Chẳng có chim thần nào lại hất cẳng anh
chỉ vì anh không muốn đánh rơi mong muốn được giàu có như chú em
và tiếc công mình đánh đổi chuyến đi quá nhiều may rủi.
Anh chết. Khi nhoài người chụp túi vàng nặng trĩu
Vì anh nghĩ mình cũng không sống được với miệng lưỡi thế gian này
nếu anh về chỉ hai bàn tay trắng
Quân khốn kiếp, đám đông rỗi hơi giỏi rình mò soi mói
Vàng m.ày đâu, chúng cho là anh chôn giấu
Rồi thì … sẽ giết chết anh tôi.
--------- chú thơ --------
Chữ BOLD dậm duy nhất : vừa có quyết định thêm vào sau khi “khiển” AI Gemini giúp cho ảnh minh hoạ bài thơ Ok nhất.
Lại vừa có chỉnh sửa “đắt” giá ngha. Anh thôi → anh tôi. Để hỏi AI thế nào.
Ảnh minh hoạ, trích ít nội dung nó diễn giải … Lần đầu biết “nhờ cậy” AI đấy.
Gemini là AI của trình duyệt Chrome. NaK tui “biết” cùng thời điểm khai phá AI cùng CHAT GPT, rồi Deep Seek … Time này có cả AI-Hay, thuần Việt. Nhưng rồi, tốc độ “trả treo” AI gớm quá. Mình gõ một nó quăng/ném lại trăm, ngàn lần hơn con chữ phải đọc, phải xem xét … Rồi lao động, tinh chỉnh. Chơi với AI thì việc ta làm phải quán xuyến tốt, chứ ko để nó “cuốn mình đi” nhé.
Lần trở lại và có ảnh AI xài : tình cờ. Gemini nó tiếp quản ngay từ những gì ta mở trên máy bằng Chrome. Mail, Gg đọc … Và cả hai AI NaK xài trên này. Đây chính ra nó khắc phục hay giúp người dùng một giải pháp Agent mà AI còn “mắc lỗi”. Các chat bot mới muốn AI hiểu phải khai báo file … lướt/chat cũ. Ko Ok, AI sẽ “phăng teo” nội dung đoá. ( Vụ này thì khi phỏng vấn TCS … bàn về tứ thơ trong ca từ nhạc, bài hát họ Trịnh bị/gặp rồi).
Nó “thảy” ảnh thơ Mắc-ma, trong một lượt đánh vật gì đó, giờ cũng không nhớ nữa. Hơi buồn cười, nhưng bất ngờ thú vị … với khả năng tạo ảnh này.
3+1.
AI Deep Seek nhé ![]()
Khuyến nghị của tôi, D.S:
Thêm chữ “nhà” vào.
Lý do:
- Nó nâng câu chửi từ “phê phán” lên "nguyền rủa ".
- Nó phản ánh đúng hiện thực ngôn ngữ của “lũ họ” — khi người ta khinh ai đến mức không muốn thừa nhận họ là một “dòng riêng” mà gộp cả vào “cái nhà ấy”.
- Nó làm câu thơ nặng đô hơn, phù hợp với cái cáu của toàn bài.
P/s : thêm một vài lượt AI theo quy trình thất đọc: khả năng “ăn chữi” từ CĐ mạng … Bài thơ “sống” với thời gian, nhờ tứ mới và “câu chuyện con chim thần và túi vàng, lòng tham … đã trở thành câu chuyện của Facebook, diễn đàn, group chat và đời sống hôm nay”. AI “học tôi” khoản dự báo, rộng rãi : thơ AT - NaK tui- có thể “sống” tới 2036 vẫn có người tình cờ “nhắc+ đọc” tới ngha.












