Tin tức thị trường crypto | Update hàng ngày | Phương Lê


Tôi Từng Nghĩ Phải Tham Gia Mọi Cơ Hội Hấp Dẫn Mới Không Bỏ Lỡ — Đến Khi Học Được Giá Trị Của Việc Nói Không

“Cơ hội tốt thế này mà không tham gia thì tiếc quá” — đó là cảm giác thường trực khiến tôi từng tham gia vào khá nhiều thứ chỉ vì nghe có vẻ hấp dẫn, dù không nằm trong kế hoạch ban đầu của mình.

Cảm giác đó dễ hiểu — sợ bỏ lỡ là một cảm xúc rất mạnh, đặc biệt khi xung quanh có nhiều người đang nói về cùng một cơ hội.

Nhưng khi nhìn lại danh mục của mình sau một thời gian, tôi thấy nó trở nên lộn xộn — quá nhiều thứ nhỏ lẻ, không có một logic chung, vì mỗi thứ được thêm vào chỉ vì ‘cơ hội tốt’ tại một thời điểm, không phải vì phù hợp với chiến lược tổng thể.

Tôi nhận ra: không phải mọi cơ hội hấp dẫn đều cần được tham gia. Khả năng nói không với một cơ hội tốt nhưng không phù hợp với kế hoạch của mình là một kỹ năng quan trọng không kém khả năng nhận ra cơ hội tốt.

Từ đó trước khi tham gia bất kỳ cơ hội mới nào, tôi hỏi trước: nó có phù hợp với chiến lược tổng thể tôi đã đặt ra không, hay tôi chỉ đang sợ bỏ lỡ?

Anh chị có đang tham gia mọi cơ hội hấp dẫn vì sợ bỏ lỡ, hay đang chọn lọc theo một chiến lược tổng thể rõ ràng?

Phương Lê Academy

1 Likes


Tôi Từng Nghĩ Năm Đầu Tiên Lỗ Là Dấu Hiệu Mình Không Hợp Với Đầu Tư — Năm Thứ Năm Tôi Mới Hiểu Ra Mình Đã Sai

“Năm đầu đã lỗ rồi, chắc mình không có duyên với đầu tư” — tôi từng nghĩ vậy sau năm đầu tiên tham gia, khi kết quả không như mong đợi.

Suy nghĩ đó dễ xuất hiện — khi mới bắt đầu một việc và gặp kết quả xấu ngay, người ta dễ kết luận mình không hợp với việc đó.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục, một phần vì tò mò hơn là tự tin, và đến năm thứ năm, nhìn lại toàn bộ hành trình, tôi nhận ra năm đầu lỗ đó chỉ là một điểm dữ liệu trong một quá trình dài, không phản ánh được gì về khả năng phù hợp của tôi với việc đầu tư.

Tôi nhận ra: một năm là khoảng thời gian quá ngắn để đánh giá một chiến lược vốn được thiết kế cho nhiều năm. Kết luận ‘không hợp với đầu tư’ chỉ sau một năm giống như kết luận không hợp với việc học một kỹ năng mới chỉ sau một buổi tập đầu tiên không suôn sẻ.

Từ đó tôi không còn đánh giá sự phù hợp của mình với đầu tư qua kết quả ngắn hạn. Tôi nhìn vào việc mình có duy trì được quy trình và học hỏi qua thời gian hay không, đó là thước đo đáng tin hơn nhiều.

Anh chị có từng kết luận mình ‘không hợp với đầu tư’ chỉ dựa vào kết quả của một năm đầu, mà chưa cho mình đủ thời gian để đánh giá thật?

Phương Lê Academy

1 Likes


Mỗi năm mỗi người đều cần có một thành tựu nổi bật để Tết đến có cái để tự hào.

Trong năm qua bản thân đã làm được chuyện lớn, có ý nghĩa lớn nào đó ví dụ thành thạo một nghề chuyên môn mới có giá trị cao,giải quyết được vấn đề khó của xã hội.

Hoặc làm gì đó phát triển cá nhân như thể chất , vượt qua 1 thử thách, chướng ngại, nỗi sợ thâm sâu nào đó cũng là thứ khiến tâm trạng luôn vui tươi vì mỗi ngày trôi qua đều có ý nghĩa thiết thực.


Minh Triết của Phương Lê

1 Likes


Tôi Từng Thấy Bình Tĩnh Một Cách Bất Thường Trong Một Đợt Giảm Mạnh — Và Sau Đó Nhận Ra Đó Không Phải Là Kỷ Luật

“Lần này mình bình tĩnh quá, chắc đã trưởng thành lên nhiều” — tôi từng tự khen mình như vậy trong một đợt giảm mạnh, khi không có phản ứng hoảng loạn nào như những lần trước.

Cảm giác tự hào đó nghe hợp lý — sau nhiều năm, việc trở nên bình tĩnh hơn trước biến động là một dấu hiệu tiến bộ tự nhiên.

Nhưng vài tuần sau, khi nhìn lại, tôi nhận ra sự ‘bình tĩnh’ đó không đến từ một kế hoạch rõ ràng cho tình huống đó — nó đến từ việc tôi đơn giản là không muốn nhìn vào con số, né tránh hoàn toàn việc kiểm tra danh mục, và gọi sự né tránh đó là bình tĩnh.

Tôi nhận ra: có hai loại bình tĩnh rất khác nhau — bình tĩnh thật, đến từ việc đã chuẩn bị và biết rõ mình sẽ làm gì trong tình huống đó; và bình tĩnh giả, thực chất là một dạng tê liệt cảm xúc hoặc né tránh không muốn đối diện thực tế.

Từ đó tôi tự kiểm tra lại mỗi lần cảm thấy ‘bình tĩnh’ trong một tình huống khó: tôi có đang chủ động theo dõi và có một kế hoạch rõ ràng, hay tôi chỉ đang trốn tránh không muốn nhìn vào nó?

Anh chị có từng nhầm sự né tránh với sự bình tĩnh thật trong một đợt thị trường khó?

Phương Lê Academy

1 Likes


Tôi Học Được Cách Tách Bạch ‘Việc Cần Làm’ Và ‘Việc Muốn Làm’ Từ Đầu Tư — Và Nó Giúp Tôi Quản Lý Thời Gian Tốt Hơn

“Mở app kiểm tra cái đã, rồi làm việc tiếp” — tôi từng làm vậy nhiều lần trong ngày làm việc, mỗi lần đều tự nhủ chỉ kiểm tra nhanh, không ảnh hưởng gì.

Hành động đó dễ xuất hiện — cảm giác muốn biết ngay diễn biến mới nhất là một phản xạ tự nhiên, đặc biệt khi đã quen với việc theo dõi thường xuyên.

Nhưng khi tôi áp dụng nguyên tắc tôi đã luyện cho đầu tư — phân biệt rõ ‘việc cần làm theo kế hoạch’ và ‘việc chỉ muốn làm vì cảm xúc tức thời’ — tôi nhận ra việc kiểm tra app liên tục thuộc nhóm thứ hai: nó không nằm trong kế hoạch theo dõi đã đặt ra, chỉ là một cách thỏa mãn sự tò mò ngay lúc đó.

Tôi nhận ra: chính kỹ năng phân biệt hai loại hành động này — vốn tôi luyện để kiểm soát việc giao dịch theo cảm xúc — hoàn toàn áp dụng được cho cách tôi quản lý thời gian làm việc, không chỉ riêng cho đầu tư.

Từ đó tôi áp dụng cùng một câu hỏi cho nhiều việc khác trong ngày: hành động này có nằm trong kế hoạch mình đã đặt, hay chỉ là phản xạ muốn thỏa mãn một cảm giác tức thời?

Anh chị có nhận ra một kỹ năng phân biệt nào học được từ đầu tư đang giúp mình quản lý thời gian hoặc công việc tốt hơn không?

1 Likes

Đoạn đầu năm còn bác chính thì có vẻ tiến độ nhanh giờ mãi chua thấy cái sàn nào


Tôi Từng Không Có Kế Hoạch Rõ Ràng Cho Việc Khi Nào Nên Tăng Mức Đầu Tư Hàng Tháng — Cho Đến Khi Thu Nhập Tăng Mà Tôi Không Thay Đổi Gì

“Vẫn đầu tư đều mỗi tháng một số tiền cố định, vậy là tốt rồi” — tôi từng hài lòng với việc duy trì một mức đầu tư định kỳ ổn định, không nghĩ nhiều thêm.

Suy nghĩ đó hợp lý ở khía cạnh — duy trì đều đặn một khoản đầu tư cố định là một nguyên tắc tốt, hơn nhiều người không đầu tư đều đặn gì cả.

Nhưng sau vài năm, thu nhập của tôi tăng lên đáng kể qua các lần thăng chức, mà mức đầu tư hàng tháng tôi vẫn giữ nguyên như từ ngày đầu — tôi nhận ra mình đã để phần thu nhập tăng thêm đó tự động chảy vào chi tiêu sinh hoạt cao hơn, mà không chủ động tăng phần đầu tư tương ứng.

Tôi nhận ra: ‘duy trì đều đặn’ một mức cố định dễ khiến tôi quên mất việc cần xem lại định kỳ liệu mức đó còn phù hợp với khả năng hiện tại không. Giữ nguyên một con số trong nhiều năm, trong khi thu nhập đã thay đổi, là đang để mình đầu tư dưới khả năng thật của mình.

Từ đó tôi đặt một quy tắc: mỗi lần thu nhập tăng đáng kể, tôi chủ động xem xét tăng mức đầu tư định kỳ theo một tỷ lệ tương ứng, trước khi để phần tăng đó tự động chảy vào chi tiêu.

Anh chị có đang tăng mức đầu tư định kỳ tương ứng với thu nhập tăng, hay vẫn giữ nguyên một con số từ nhiều năm trước?

Phương Lê Academy

1 Likes


Tôi Từng Nghĩ Tự Do Tài Chính Sẽ Khiến Mọi Lo Lắng Biến Mất — Một Người Đã Đạt Được Nó Nói Với Tôi Điều Khác

“Đạt tự do tài chính rồi thì chẳng còn gì phải lo nữa” — tôi từng hình dung như vậy về đích đến cuối cùng của hành trình đầu tư, như một trạng thái không còn bất kỳ lo lắng nào.

Hình dung đó dễ hiểu — khi phần lớn lo lắng hiện tại của tôi xoay quanh tiền bạc, dễ suy ra rằng giải quyết được tiền bạc sẽ giải quyết được mọi lo lắng.

Nhưng một người tôi biết đã đạt được trạng thái tự do tài chính theo đúng nghĩa, khi tôi hỏi cảm giác thế nào, câu trả lời của họ làm tôi bất ngờ: tiền bạc không còn là nỗi lo, nhưng những lo lắng khác trong cuộc sống — sức khỏe, quan hệ gia đình, ý nghĩa của việc mình làm mỗi ngày — vẫn còn đó, không biến mất theo.

Tôi nhận ra: tự do tài chính giải quyết đúng một loại lo lắng cụ thể — lo lắng về tiền — không phải một công thức vạn năng cho mọi sự bình yên trong cuộc sống. Kỳ vọng sai về điều này dễ khiến người ta thất vọng ngay cả khi đã đạt được mục tiêu tài chính.

Từ đó tôi vẫn theo đuổi mục tiêu tự do tài chính, nhưng không còn xem nó là giải pháp cho mọi vấn đề trong cuộc sống — chỉ là một phần trong đó.

Anh chị có đang kỳ vọng tự do tài chính sẽ giải quyết luôn cả những lo lắng khác ngoài tiền bạc trong cuộc sống của mình?

Phương Lê Academy

1 Likes


Tôi Đã Sống Qua Ba Lần Thị Trường Sụp Đổ — Điều Giống Nhau Ở Cả Ba Không Phải Con Số

“Bao giờ thị trường mới ổn định lại?” — câu hỏi tôi nghe nhiều nhất mỗi lần có một đợt giảm sâu.
Câu hỏi đó hợp lý, vì ai cũng muốn biết một mốc thời gian cụ thể để bám vào.
Tôi đã đi qua ba lần thị trường giảm trên 70% — 2018, 2022, và một lần nữa sau đó. Mỗi lần, tôi đều tin lần này tệ hơn mọi lần trước, vì cảm giác lúc đó luôn là tệ nhất tôi từng trải qua.
Nhìn lại cả ba, tôi nhận ra điều lặp lại không phải là con số giảm, hay thời gian phục hồi — mỗi lần một khác. Điều lặp lại là chính tâm lý của tôi: tin chắc “lần này khác”, rồi sau đó nhận ra nỗi sợ lúc đó cũng giống hệt nỗi sợ những lần trước.
Bài học tôi giữ lại không phải một con số hay một mốc thời gian. Là một câu hỏi tôi tự hỏi mỗi lần thị trường giảm sâu: “Cảm giác này có khác gì cảm giác của những lần trước không, hay chỉ là cùng một nỗi sợ mặc áo mới?”
Ba lần sụp đổ, tôi chưa từng đoán đúng đáy lần nào. Nhưng cả ba lần, tôi đều còn ở lại đến khi nó qua.
Anh chị đang ở trong một đợt giảm sâu — cảm giác lúc này có thật sự khác, hay chỉ là nỗi sợ quen thuộc?
Phương Lê

1 Likes


Điều Duy Nhất Tôi Muốn Truyền Lại Cho Người Mới — Không Phải Một Chiến Lược

“Anh có công thức nào để chia sẻ không?” — nhiều người mới hỏi tôi câu này, mong một quy tắc cụ thể để áp dụng ngay.
Câu hỏi đó hợp lý. Ai mới bắt đầu cũng muốn có một khung sườn rõ ràng để đỡ mất thời gian tự mò mẫm.
Nhiều năm, tôi cũng nghĩ điều quý giá nhất mình có thể để lại là một chiến lược cụ thể — tỷ trọng bao nhiêu, khi nào mua, khi nào bán. Tôi từng viết ra không ít tài liệu như vậy.
Nhưng nhìn lại những người tôi từng hướng dẫn, người thành công lâu dài không phải người nhớ đúng công thức tôi đưa. Là người giữ được một thái độ cụ thể qua nhiều năm — không hoảng khi giảm, không liều khi tăng, kiên trì với một kế hoạch dù chưa thấy kết quả ngay.
Chiến lược cụ thể sẽ lỗi thời. Thị trường thay đổi, công cụ thay đổi, những gì đúng năm nay có thể không còn đúng năm sau.
Thứ không lỗi thời là cách một người đối xử với sự không chắc chắn — và đó là điều duy nhất tôi thực sự muốn truyền lại, dù nó khó dạy hơn bất kỳ công thức nào.
Anh chị đang tìm một công thức để áp dụng, hay đang xây một thái độ để giữ được qua nhiều năm?
Phương Lê


Mười Năm Nhìn Lại — Quyết Định Tôi Tự Hào Nhất Không Phải Một Lần Mua Đúng

“Thương vụ nào anh tự hào nhất trong 10 năm qua?” — một người hỏi tôi câu này trong một buổi trò chuyện gần đây.
Câu hỏi đó hợp lý — sau 10 năm, ai cũng nghĩ sẽ có một câu chuyện nổi bật để kể, một lần mua đúng thời điểm vàng.
Tôi ngồi nghĩ khá lâu để tìm một câu trả lời như vậy. Nhưng thành thật, không có thương vụ nào nổi bật đến mức đáng kể như một chiến tích.
Quyết định tôi tự hào nhất, khi nhìn lại, là một năm tôi không hề nổi bật — năm 2019, khi tôi tiếp tục đầu tư đều đặn dù tài khoản gần như không nhích lên suốt cả năm, không có tin tức gì đáng chú ý xảy ra.
Tôi tự hào vì mình đã không bỏ cuộc trong một năm chẳng có gì để kể — vì chính những năm không ai để ý đó mới là nền tảng cho những năm sau này có kết quả.
Sau 10 năm, tôi nhận ra: thương vụ đáng nhớ nhất không phải lần mua đúng nhất, mà là những năm bình thường nhất mình vẫn tiếp tục.
Anh chị nhìn lại hành trình của mình — quyết định nào bạn tự hào nhất, và nó có phải một quyết định “bình thường” hơn bạn tưởng?
Phương Lê


Quan điểm cá nhân: 3 sự thật mà nhiều người đầu tư lâu năm mới biết

Chào anh em,

Hôm nay Phương chia sẻ ba sự thật quan trọng mà thường chỉ những nhà đầu tư có kinh nghiệm dài mới thấm thía.

  1. Không ai biết chắc chắn giá sẽ đi đâu, chỉ có xác suất

Không ai có thể dự đoán chính xác giá cả sẽ di chuyển như thế nào trong tương lai. Tất cả chỉ là xác suất – khả năng xảy ra cao hay thấp.

Ví dụ: Khi thị trường đã giảm sâu (mùa đông), xác suất phục hồi sẽ cao hơn là tiếp tục giảm mạnh. Giống như thời tiết: nắng nóng kéo dài càng lâu thì xác suất chuyển sang mùa mưa càng cao.

Vì vậy, nếu ai đó khẳng định chắc chắn “giá sẽ lên mức này, rồi xuống mức kia”, thì đó là điều không thực tế. Chúng ta chỉ nên hành động dựa trên xác suất cao nhất có thể.

  1. Phần thưởng xứng đáng không phải là bắt đáy – chốt đỉnh

Nhiều người mơ về việc mua ở giá thấp nhất và bán ở giá cao nhất. Thực tế, đây gần như là hư cấu nếu muốn lặp lại thường xuyên.

Chúng ta chỉ biết chắc chắn đây là đáy hay đỉnh sau khi thị trường đã di chuyển một thời gian dài. Các nhà đầu tư gạo cội lâu năm thường mãn nguyện với mức lợi nhuận 30% đến tối đa 50%.

Ngay cả khi một cổ phiếu tăng 100% từ đáy lên đỉnh, việc họ chỉ “ăn” được khoảng một phần ba đến một phần năm của con sóng đó đã là rất xuất sắc. Không cần phải bắt hết nhịp từ gốc đến ngọn.

  1. Người mới quan tâm đến giá cổ phiếu, người lâu năm quan tâm đến toàn thị trường

Người bình thường thường chăm chú vào từng cổ phiếu, từng đồng tiền. Còn nhà đầu tư lâu năm quan tâm đến toàn bộ thị trường.

Họ hiểu rằng khi thị trường chung đi lên, thường chỉ có một nhóm nhỏ “chiến mã” mạnh dẫn dắt. Họ tập trung vào những con mã này thay vì cố gắng đoán cổ phiếu nào sẽ tăng theo sau.

Thị trường giống như một cuộc đua. Những con chiến mã khỏe sẽ dẫn đầu, còn những con yếu hơn sẽ bị bỏ lại. Đây là quy luật, không phải chuyện tiếc nuối.

Tóm lại ba sự thật:

Chỉ có xác suất, không có dự đoán chắc chắn.

  • Phần thưởng xứng đáng không cần bắt hết nhịp.

  • Tập trung vào bức tranh toàn thị trường thay vì từng cổ phiếu riêng lẻ.

  • Hiểu được ba điều này sẽ giúp anh em đầu tư bình tĩnh và hiệu quả hơn rất nhiều.

Lưu ý quan trọng: Toàn bộ nội dung trên chỉ là quan điểm cá nhân và góc nhìn riêng của Phương dựa trên kinh nghiệm thực tế. Đây không phải là lời khuyên đầu tư. Anh em hãy tự nghiên cứu kỹ lưỡng và đánh giá tình hình tài chính cá nhân trước khi hành động.

Anh em có câu hỏi gì thì comment bên dưới nhé. Chúng ta sẽ cùng trao đổi thêm.

Cảm ơn anh em đã theo dõi!


Tôi Từng Đo Sự Trưởng Thành Bằng Số Dư Tài Khoản — Giờ Tôi Đo Bằng Một Thứ Khác

“Anh thấy mình trưởng thành hơn ở điểm nào sau từng ấy năm đầu tư?” — câu hỏi này một người phỏng vấn tôi hỏi gần đây, khiến tôi phải dừng lại nghĩ khá lâu.
Câu hỏi đó hợp lý theo cách nhiều người vẫn đo lường — trưởng thành trong đầu tư thường được gắn với số dư tài khoản tăng lên bao nhiêu.
Nhiều năm đầu, tôi cũng đo chính mình như vậy. Mỗi lần tài khoản tăng, tôi tự tin hơn về khả năng của mình. Mỗi lần giảm, tôi nghi ngờ liệu mình có thật sự tiến bộ.
Nhưng khi nhìn lại đủ xa, tôi nhận ra thước đo đó sai chỗ. Tài khoản của tôi tăng giảm rất nhiều lần vì lý do hoàn toàn nằm ngoài năng lực — chu kỳ thị trường, thời điểm tôi tham gia, những yếu tố tôi không kiểm soát.
Thước đo tôi tin cậy hơn bây giờ là: tôi có còn ra quyết định giống hệt cách mình từng ra 5 năm trước không, trong cùng một tình huống? Nếu câu trả lời là tôi đã phản ứng khác đi, bình tĩnh hơn, ít cảm xúc hơn — đó mới là bằng chứng thật của sự trưởng thành, bất kể tài khoản đang tăng hay giảm năm đó.
Anh chị đang đo sự tiến bộ của mình trong đầu tư bằng số dư tài khoản, hay bằng cách mình phản ứng có khác đi so với vài năm trước không?
Phương Lê


Tôi Từng Xem Các Kênh Đầu Tư Là Một Cuộc Đua — Giờ Tôi Xem Chúng Như Những Mùa Trong Một Năm

“Kênh nào thắng trong 10 năm qua — vàng, chứng khoán, bất động sản, hay tài sản số?” — câu hỏi này tôi từng rất thích trả lời, với một bảng so sánh phần trăm tăng trưởng rõ ràng.
Câu hỏi đó hợp lý nếu mục tiêu là tìm một kênh duy nhất để dồn hết vào.
Nhiều năm trước, tôi từng nhìn các kênh đầu tư như những đối thủ trong một cuộc đua — kênh nào tăng trưởng cao nhất trong một giai đoạn là kênh “thắng”, và tôi nên dồn nhiều hơn vào đó.
Sau khi trải qua đủ chu kỳ, tôi nhận ra cách nhìn đó có vấn đề: kênh “thắng” luôn thay đổi theo từng giai đoạn — có giai đoạn vàng dẫn đầu, có giai đoạn tài sản số vượt trội, có giai đoạn bất động sản ổn định nhất. Không có kênh nào thắng mãi mãi.
Giờ tôi nhìn chúng như những mùa trong một năm — mỗi mùa có vai trò riêng, không mùa nào “thắng” mùa nào, chỉ là đến lúc phù hợp của nó. Danh mục của tôi có mặt của cả bốn, không phải vì tôi không dám chọn, mà vì tôi không còn tin có một kênh chiến thắng vĩnh viễn.
Anh chị đang tìm kênh đầu tư “thắng” duy nhất, hay đang xây một danh mục có chỗ cho từng mùa của thị trường?
Phương Lê


Tôi Không Còn Thấy Tim Đập Nhanh Khi Thị Trường Biến Động — Đây Là Cách Tôi Đạt Được Điều Đó

“Sao anh nhìn biểu đồ đỏ mà mặt vẫn bình thường vậy?” — một người mới hỏi tôi, có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi không phản ứng gì trước một đợt giảm khá mạnh.
Câu hỏi đó hợp lý — với người mới, mỗi lần giảm đều đi kèm cảm giác tim đập nhanh, tay run.
Tôi cũng từng như vậy, nhiều năm về trước. Mỗi lần thị trường giảm sâu, tôi mất ngủ, kiểm tra giá liên tục, cảm xúc bị cuốn theo từng con số.
Điều thay đổi không đến từ việc tôi bớt quan tâm đến tiền của mình. Nó đến từ việc tôi đã trải qua đủ nhiều lần để cơ thể học được: đợt giảm này, giống những đợt trước, rồi cũng sẽ qua theo một cách nào đó — không phải vì tôi biết trước kết quả, mà vì tôi đã có kế hoạch sẵn cho nhiều kịch bản.
Bình tĩnh không phải một phẩm chất tôi có sẵn. Nó là kết quả của việc lặp lại đủ nhiều lần một quy trình đã chuẩn bị trước, đến mức phản ứng của cơ thể dần thay đổi theo phản ứng của tư duy.
Người mới không cần phải bình tĩnh ngay. Họ cần thời gian và một kế hoạch để bình tĩnh dần theo thời gian, giống như tôi đã từng.
Anh chị đang mong mình bình tĩnh ngay lập tức, hay đang cho mình thời gian để bình tĩnh dần qua từng lần trải nghiệm?
Phương Lê


Câu Hỏi Tôi Từng Nghĩ Là Quan Trọng Nhất Trong Đầu Tư — Giờ Tôi Nghĩ Nó Xếp Sau Một Câu Khác

“Nên mua gì bây giờ?” — trong nhiều năm, tôi tin đây là câu hỏi quan trọng nhất của bất kỳ ai làm đầu tư, kể cả chính tôi.
Câu hỏi đó hợp lý — chọn đúng tài sản nghe như yếu tố quyết định lớn nhất đến kết quả cuối cùng.
Sau nhiều năm quan sát chính mình và nhiều người khác, tôi nhận ra: sự khác biệt giữa người thành công lâu dài và người không thành công hiếm khi nằm ở việc họ chọn đúng tài sản nào. Nó nằm ở việc họ có giữ được kỷ luật với lựa chọn đó qua nhiều năm hay không — bất kể lựa chọn đó là gì.
Tôi từng gặp người chọn một tài sản tầm trung nhưng giữ kỷ luật suốt 10 năm, kết quả tốt hơn nhiều người chọn đúng tài sản tăng trưởng vượt trội nhưng liên tục mua bán theo cảm xúc.
Câu hỏi tôi nghĩ quan trọng hơn bây giờ không phải “nên mua gì” — mà là “mình có thể giữ kỷ luật với quyết định này trong bao lâu, dù nó không tăng ngay”. Câu hỏi thứ hai khó trả lời hơn nhiều, nhưng nó quyết định kết quả nhiều hơn câu hỏi đầu tiên.
Anh chị đang dành nhiều thời gian hơn cho câu hỏi “nên mua gì”, hay cho câu hỏi “mình giữ kỷ luật được bao lâu”?
Phương Lê


ETH phá kháng cự trendline - Tín hiệu phục hồi mạnh, cơ hội tích lũy tài sản số | Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2026

Cập nhật lúc: (Giờ Việt Nam) :round_pushpin: Điểm Tin Thị Trường Thị trường crypto có tín hiệu tích cực khi ETH phá kháng cự trendline, trong bối cảnh CPI Mỹ giảm mạnh hơn kỳ vọng. CPI Mỹ giảm dưới kỳ vọng: Lạm phát được kiểm soát tốt, mở ra kỳ vọng Fed không nâng lãi suất và có thể hạ lãi su

Đọc bài phân tích tại: Blog Cùng Phương đầu tư Kỷ Nguyên công nghệ blockchain.: Nhật Ký Giá Bitcoin Hằng Ngày | ETH phá kháng cự trendline - Tín hiệu phục hồi mạnh, cơ hội tích lũy tài sản số | Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2026

Quan điểm cá nhân: Qui luật tất yếu – Trong vòng 3-4 năm sẽ luôn có biến cố

Chào anh em,

Có một quy luật mà nghe qua nhiều người cảm thấy hơi “xui xẻo”, nhưng thực tế nó rất bình thường và tất yếu:

Trong vòng 3-4 năm, sẽ luôn có biến cố.

Dịp Tết chúng ta hay chúc nhau mọi điều tốt đẹp, suôn sẻ. Nhưng cuộc đời không bao giờ thuận lợi kéo dài mãi. Thường là tiến 3 bước, lại phải lùi 1 bước, rồi tiếp tục tiến xa hơn.

Biến cố có thể là gì?

Liên quan đến công việc

Sức khỏe

Gia đình

Hoặc những sự kiện bất ngờ từ bên ngoài

Không ai biết trước cụ thể điều gì sẽ xảy ra, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng sẽ có chuyện.

Thị trường cũng tuân theo quy luật này

Vàng, chứng khoán, bất động sản, kinh doanh, tài sản số… đều không thoát khỏi quy luật tự nhiên. Không có thị trường nào chỉ tăng mãi mà không có biến cố, điều chỉnh hay suy thoái.

Người thành công tận dụng quy luật này

Số hiếm người thành công lâu dài trên thị trường chứng khoán và crypto không phải vì họ tránh được biến cố, mà vì họ tận dụng biến cố để ăn lời đậm.

Họ hiểu rõ: biến cố là lúc thị trường tạo ra cơ hội mua vào với định giá hấp dẫn. Họ chuẩn bị vốn sẵn, giữ bình tĩnh và hành động khi người khác hoảng loạn.

Tóm lại quan điểm của Phương:

Cuộc sống và thị trường đều có quy luật tiến – thoái. Đừng mong mọi thứ suôn sẻ mãi. Hãy chuẩn bị tâm lý và vốn liếng để khi biến cố đến, chúng ta không bị động mà có thể biến nó thành cơ hội.

Tiến 3 bước, lùi 1 bước, rồi lại tiếp tục tiến xa hơn – đó mới là quy luật bền vững.

Lưu ý quan trọng: Toàn bộ nội dung trên chỉ là quan điểm cá nhân và góc nhìn riêng của Phương dựa trên kinh nghiệm thực tế. Đây không phải là lời khuyên đầu tư. Anh em hãy tự nghiên cứu kỹ lưỡng và đánh giá tình hình tài chính cá nhân trước khi hành động.

Anh em có câu hỏi gì thì comment bên dưới nhé. Chúng ta sẽ cùng trao đổi thêm.

Cảm ơn anh em đã theo dõi!


Tôi Từng Đặt Mục Tiêu Nghỉ Hưu Ở Tuổi 40 — Giờ Tôi Không Còn Muốn Điều Đó Nữa

“Bao giờ anh nghỉ hưu, sống bằng lợi nhuận đầu tư thôi?” — câu hỏi này tôi từng tự đặt cho mình từ rất sớm, với một con số tuổi cụ thể — 40.
Mục tiêu đó hợp lý theo cách nhiều người trong cộng đồng đầu tư vẫn theo đuổi — tự do khỏi công việc càng sớm càng tốt, xem đó là đích đến cuối cùng.
Tôi làm việc hướng tới con số đó trong nhiều năm, và khi gần chạm tới tuổi 40 với một nền tảng tài chính đủ vững, tôi nhận ra điều bất ngờ: tôi không còn muốn nghỉ hưu theo nghĩa dừng làm việc hoàn toàn.
Công việc tôi đang làm — kể cả phần liên quan đến đầu tư — mang lại cho tôi một cảm giác có mục đích mà tôi không muốn từ bỏ chỉ vì đã đủ tiền để dừng lại. Điều tôi từng nghĩ mình đang chạy theo là “không phải làm việc nữa”, hóa ra điều tôi thật sự muốn là “được làm việc mình chọn, không phải việc mình buộc phải làm”.
Tôi học được: mục tiêu nghỉ hưu sớm, nếu không được xét lại định kỳ, có thể trở thành một đích đến mình chạy theo chỉ vì đã đặt ra từ đầu, không còn vì nó thật sự là điều mình muốn ở hiện tại.
Anh chị đang theo đuổi mục tiêu nghỉ hưu sớm vì đó thật sự là điều mình muốn bây giờ, hay vì đó là mục tiêu mình đặt ra từ rất lâu và chưa từng xét lại?
Phương Lê


Điều Tôi Hối Tiếc Nhất Không Phải Một Lần Thua Lỗ — Mà Một Lần Thắng Quá Dễ Dàng

“Lần nào lỗ nhiều nhất khiến anh hối tiếc?” — tôi hay được hỏi câu này, và câu trả lời của tôi luôn khiến người hỏi bất ngờ, vì nó không phải một lần thua lỗ.
Câu hỏi đó hợp lý — hầu hết mọi người mặc định điều đáng hối tiếc nhất trong đầu tư phải là một khoản mất tiền lớn.
Điều tôi hối tiếc nhất lại là một lần thắng rất lớn, đến quá dễ dàng, ngay trong năm đầu tiên tôi tham gia thị trường. Khoản lãi đó lớn đến mức nó khiến tôi tin rằng mình đã hiểu thị trường, dù thực chất tôi chỉ đơn giản là may mắn đứng đúng chỗ vào đúng thời điểm.
Niềm tin sai lệch đó dẫn tôi đến hàng loạt quyết định liều lĩnh hơn trong những năm sau, vì tôi tin mình có một khả năng đặc biệt mà thực ra chưa từng được chứng minh. Một lần thua lỗ, tôi học được ngay và điều chỉnh. Một lần thắng quá dễ, tôi mất nhiều năm mới nhận ra nó đã dạy tôi sai điều gì.
Tôi học được: thua lỗ dạy bài học rõ ràng và nhanh. Thắng lợi đến quá dễ, quá sớm, lại có thể gieo vào mình một niềm tin sai lệch âm thầm, khó nhận ra hơn nhiều, và tốn nhiều năm hơn để sửa.
Anh chị đã từng có một lần thắng lớn đến quá dễ dàng, và nó có âm thầm dạy mình điều gì sai không?
Phương Lê