Trong vài tháng qua, Tổng thống Mỹ đã làm được điều mà nhiều thập kỷ chỉ trích và gây áp lực không làm được: phá vỡ cấu trúc của OPEC. Vấn đề là — một OPEC tan rã có thể là thảm họa không chỉ cho tổ chức này, mà cả cho chính nước Mỹ.
Ít tháng trước, không ai nghĩ điều này có thể xảy ra nhanh đến vậy.
OPEC — tổ chức kiểm soát nguồn cung dầu toàn cầu suốt hơn 60 năm, từng là “ác nhân” số một trong mọi bài phát biểu của Trump về giá xăng — đang trên bờ vực tan rã. Không phải vì thị trường. Không phải vì cạnh tranh từ dầu đá phiến Mỹ. Mà vì một loạt quyết định quân sự và địa chính trị táo bạo, nhanh chóng, và có lẽ — chưa được tính toán đủ kỹ về hậu quả dài hạn.
Từ Caracas Đến Hormuz: Hai Đòn Thay Đổi Tất Cả
Câu chuyện bắt đầu ở Venezuela tháng 1 năm nay, khi Mỹ thực hiện cuộc can thiệp chớp nhoáng, lật đổ Maduro và đưa về một chính phủ thân Washington. Chính quyền Trump nhanh chóng tiếp quản ngành dầu khí Venezuela, chuyển hướng phần lớn xuất khẩu về Mỹ và mở cửa cho các công ty phương Tây vào khai thác trữ lượng dầu khổng lồ của quốc gia này.
Venezuela — thành viên sáng lập OPEC năm 1960 — sản xuất chưa đến 1 triệu thùng/ngày sau nhiều thập kỷ quản lý yếu kém và trừng phạt. Nhưng với dòng vốn mới đổ vào, sản lượng được kỳ vọng phục hồi mạnh. Và dù Trump không phản đối Venezuela ở lại OPEC về mặt hình thức, rất khó tưởng tượng Caracas sẽ tuân thủ hạn ngạch sản xuất của khối khi Washington đang kiểm soát chặt chẽ ngành năng lượng nước này.
Đó mới chỉ là đòn đầu tiên. Đòn thứ hai mới thực sự mang tính hủy diệt.
Ngày 28/2, các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran kéo theo một chuỗi phản ứng domino mà không ai trong OPEC có thể kiểm soát. Tehran phong tỏa Eo biển Hormuz chỉ vài giờ sau đòn đầu tiên — nhốt khoảng 1/5 nguồn cung dầu và khí đốt toàn cầu bên trong vùng Vịnh. Trong 40 ngày giao tranh, hàng chục cơ sở năng lượng trên khắp vùng Vịnh bị tấn công: tàu chở dầu, mỏ dầu khí, nhà máy lọc dầu, đường ống, kho chứa.
Kết quả: khoảng 10 triệu thùng/ngày bị cắt khỏi nguồn cung toàn cầu. Saudi Arabia và UAE phải chuyển hướng một phần sản lượng sang các cảng ngoài Vịnh — nhưng không đủ để bù đắp.
Và điều quan trọng hơn: OPEC mất đi thứ khiến nó có giá trị — khả năng điều tiết thị trường . Bốn trụ cột truyền thống của khối — Saudi Arabia, UAE, Kuwait và Iraq — đột nhiên không còn tuyến xuất khẩu chính, không còn linh hoạt vận hành, không còn công suất dự phòng có thể sử dụng được. Họ trở nên bất lực trước cú sốc dầu mỏ lớn nhất trong lịch sử.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phân tích chi tiết: Trump Đã “Giết” OPEC — Nhưng Liệu Đó Có Phải Chiến Thắng?
![[IMG]](https://images.f247.com/original/4X/8/9/8/89882456b5ef16799db04cf0a39fe15e659e1eec.png)