TRUMP VÀ CẠM BẪY IRAN: TIẾN KHÔNG XONG, LÙI KHÔNG ĐƯỢC
1. Cái giá của tham vọng “Nước Mỹ trên hết” Ở tuổi 80, lẽ ra được an hưởng tuổi già, Donald Trump lại đang kẹt giữa vòng xoáy Trung Đông. Ông muốn “đánh nhanh, thắng nhanh”, nhưng Iran vẫn lỳ lợm đáp trả, phong tỏa eo biển Hormuz. Rút quân lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận thất bại trước đối thủ và giới truyền thông cánh tả:
- Chính quyền Iran: Lãnh đạo cũ mất, lãnh đạo mới vẫn vững vàng.
- Hạt nhân: Các hầm ngầm hàng trăm mét vẫn bất khả xâm phạm.
- Quân sự: Iran chưa bao giờ ngừng bắn trả.
2. Bài học xương máu từ quá khứ Nếu không thể rút, Trump buộc phải đánh triệt để. Nhưng đưa bộ binh vào Iran là kịch bản kinh hoàng:
- Nỗi sợ của người Mỹ: Dân Mỹ không chấp nhận con em mình thế mạng ở chiến trường xa xôi.
- Cái bẫy du kích: Địa hình Iran là “Việt Nam thứ hai” với bãi mìn và tên lửa giăng sẵn.
- Phản đòn dây chuyền: Đánh vào hạ tầng Iran, đồng minh Mỹ tại vùng Vịnh sẽ “chết chùm” vì tên lửa đáp trả.
3. Thế trận đa cực và sự sụp đổ của Petrodollar Trump muốn lôi kéo NATO, nhưng không ai dại dột đem Paris hay London ra làm bia đỡ đạn cho tên lửa tầm xa của Iran. Nga - Trung - Triều Tiên cũng không ngồi yên để Mỹ độc chiếm tài nguyên:
- Kinh tế quỳ rạp dưới Dầu: Bóp nghẹt dầu Trung Đông là bóp nghẹt Trung Quốc, nhưng cũng đẩy thế giới bỏ rơi USD để giao dịch bằng Nhân dân tệ.
- Áp lực từ giới tài phiệt: Con rể Jared Kushner và dòng vốn khổng lồ từ Trung Đông đang ép Trump phải tiêu diệt Iran. Nếu thất bại, vị thế Petrodollar sụp đổ, nợ công sẽ nhấn chìm nước Mỹ.
Trump đang kẹt giữa hai gọng kìm: rút là đầu hàng, đánh là sa lầy. Ông đang ráo riết tìm một “cái cớ” để rút lui trong danh dự, đẩy phần còn lại cho Israel tự xử lý.