Tình cảnh của Sói lúc này giống như con ếch ngồi trong nồi nước ấm.
Ban đầu nước chưa nóng.
Sói vẫn nghĩ mình kiểm soát được cuộc chơi:
đạp giá – tạo sợ hãi – chờ người khác bán ra để gom lại rẻ hơn.
Nhưng có một thứ Sói không kiểm soát được: thời gian.
Trong cuộc chơi bán xuống của Sói:
Sói không thể tạo thêm cổ phiếu,
còn cổ đông nhỏ lẻ thì mỗi ngày lại giữ chặt hơn và tích lũy thêm.
Nước trong nồi không sôi lên trong một ngày.
Nó ấm dần… từng chút…
khi free-float bị hút cạn,
khi cổ phiếu chuyển từ tay người yếu sang tay người kiên nhẫn.
Sói vẫn thấy “chưa sao cả”.
Giá chưa tăng mạnh.
Thanh khoản chưa bùng nổ.
Nó tưởng mình còn thời gian.
Nhưng giống con ếch trong nồi nước ấm,
khi Sói nhận ra nước đã quá nóng,
thì lối thoát đã không còn.
Lúc đó:
muốn mua lại cũng không còn ai bán,
muốn thoát ra cũng phải trả giá rất đắt.
Thời gian không giết Sói bằng một cú sốc.
Thời gian siết Sói bằng từng ngày cổ đông không bán.
Và đó mới là cái bẫy nguy hiểm nhất.