Tu viện VSA

May mà đệ ngộ sớm, nói thật, đệ học PT thế sai đường, ngõ cụt. Lý luận PT ok nhưng ko lên đc cao, nhưng phải đúng hướng. Đệ học và đi theo HKPT thì ko ổn.Còn thiền quán khí đúng là đỉnh cao của PT

3 Likes

Quyển sách đầu tiên về đạo Phật tu đệ gặp là “Vô ngã vô ưu” của Ni sư Ayya Khema. Tiếp đó là cuốn “Khi nào chim sắt bay” của ni sư. Sau đó là các cuốn sách khác như “Giáo trình Phật học” của Chan khoon san, “Những điều Phật đã dạy” của Walpola Rahula & một số cuốn sách khác. Như vậy đệ bén duyên với đạo Phật nguyên thủy và loại thiền tu đệ biết đầu tiên là Minh sát tuệ (vipassana) của Thiền sư Mahashi Sayadaw.
Cũng tập tành một chút, có được một chút gì đó và dừng lại.
Một vài năm sau đó, tu đệ may mắn biết thêm rất nhiều sự thật về thiền.
Qua cách nói của bác, đệ cho rằng bác cũng đang gặp một vài ngộ nhận về thiền.
Nếu bác quan tâm, đệ sẽ tiếp tục mổ xẻ sâu hơn nữa.

5 Likes

Bác lại đang thiền đấy à?

5 Likes

Thực ra huynh ko ngộ nhận, mà cố gắng nhìn nhận vô tư khách quan. Huynh ko tìm hiểu sâu nhưng do duyên môn khác của Đạo khá tương đồng. Tính hay lật lại vấn đề để tránh, nhất là cái này nhiều hệ lụy (nghe đồn thế). Lý luận thì chờ đề nói cách đệ hiểu để đối chiếu. Rất tò mò cách đệ nói và nể cách đệ tìm tòi kinh sách

Kết quả thì bệnh thuyên giảm, cực kỳ khả quan sau khi thực hành. Đúng cái cần, đơn giản thế thôi

5 Likes

Thời tiết này phải vài quại :beers::beers::beers:

2 Likes

Đệ nói đến đề tài này vì thực sự thấy nó có ích. Mặt khác cũng mong muốn mọi người phân biệt được đâu là chánh thiền của Đức Phật thích ca mâu ni, đâu là tà thiền của ngoại đạo. Sự hiểu biết đúng đắn về thiền sẽ có lợi ích rất lớn, nhất là các bác có thiên hướng tìm về với đạo Phật.
Trên thế giới số người tu thiền phải nói là rất nhiều. Tất nhiên, mỗi người có một cái duyên và mục đích khác nhau khi tìm đến thiền nên đệ cũng chỉ gói gọn chứ không nói rộng.

10 Likes

Ai lại gái ngó qua hình :rofl::rofl::rofl:

1 Likes

Dù bác có hành bất kỳ loại thiền nào, của bất kỳ môn phái hay tôn giáo nào, nó cũng chỉ gói gọn trong 2 phương pháp hành.

  1. Thiền ức chế tâm (thiền của ngoại đạo)
  2. Thiền xả tâm (thiền của đức Phật thích ca)
    Thiền ức chế tâm là gì?
    Đó là ức chế ý thức để tưởng thức hoạt động. Như có chia sẻ ở trên về ba loại thức: Ý thức, tưởng thức và thức thức (tâm thức).
    ý thức là cái chúng ta vẫn dùng hằng ngày, nó là một trong sáu 6 cái thức trong thân ngũ uẩn (sắc thức): nhãn, nhĩ, tỉ, thiệt, thân & ý thức. Chúng ta dùng ý thức trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Khi ý thức hoạt động thì tưởng thức & Tâm thức nghỉ ngơi. Vậy để tưởng thức hoạt động, bắt buộc chúng ta phải ức chế ý thức, buộc ý thức ngưng nghỉ. Khi ý thức ngưng nghỉ thì tưởng thức hoạt động. Khi tưởng thức hoạt động, bác sẽ thấy nó kỳ diệu vô cùng. Nó không bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Ngược lại ý thức bị giới hạn bởi không gian vày thời gian.
    Vậy bác có biết ức chế ý thức bằng cách nào không?
10 Likes

Lúc đầu huynh luyện phải ức chế đó. Nào là tập trung hơi thỏ chóp mũi, rồi chuyển động phùng xẹp bụng, quay vào bên trong, quán thân trên thân, quán tâm trên tâm, quán thọ trên thọ…hay quán vật…như lý tác ý…kq chả ăn thua. Sau làm ngược lại, không trụ vào gì cả, như nhiên, tự nhiên. Đã từng đạt đc thế này. Ly dục, ly bất thiện pháp, ko tầm, ko tứ. Có hỷ, có lạc, tĩnh lặng, tỉnh thức, đặc biệt phát hiện ra…mà thôi. Phần sau không lạc…chưa đi xa hơn đc nên không rõ

1 Likes

Cái này là thiền Chỉ & thiền quán như bác nói ở trên. Chỉ là ngưng, là dừng cái ý, quán là quán xét tư duy, ở đây bác quán trên tứ niệm xứ thân, thọ, tâm, pháp.

Cái này là bác tu theo thiền tông “ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” (tâm không có trụ vào cái gì hết thì nó sanh cái tâm kỳ diệu).

Huynh ko có duyên tìm hiểu sâu, mà dân thực hành. Gặp đâu là chiến, ko đc tìm ở cái này thì tìm ở cái khác, không vispasana đc, thì sang samatha, sang khí …nên đủ cả. Miễn là thấy cái gì phù hợp

3 Likes

Cái này bác nói là Nhị thiền trong Tứ thánh hiện tại an lạc trú định của Đức Phật thích ca. “Diệt tầm và tứ, chứng và trú thiền thứ hai, một trạng thái hỷ lạc do định sanh, không tầm, không tứ, nội tĩnh nhất tâm”

1 Likes

Đúng, khi tìm hiểu về thiền nguyên thủy thấy có ghi như vậy. Cái cảm giác đó, từ khi cha sinh mẹ đẻ ko có luôn. Chả biết nói nó thế nào. Nói chung là cực kỳ khó tả, chỉ cảm nhận

3 Likes

Ngoại trừ mật tông và bà la môn là chưa biết, còn mấy cái VN hay nói thì huynh tập rồi.

2 Likes

Bây giờ đệ sẽ tiếp tục về việc làm thế nào để ức chế ý thức. Về cơ bản là bác phải buộc cái ý thức của mình vào một đối tượng nào đó, ức chế không cho nó lan man hay nghĩ đến bất kỳ 1 đối tượng nào khác. Ức chế một khoảng thời gian cùng với nỗ lực cao độ, chắc chắn bác sẽ làm cho ý thức ngưng hoạt động, thời gian dài hay ngắn tùy theo công phu tu tập của bác.
Xin đưa ra một vài ví dụ để bác dễ hình dung

  • Tịnh độ tông: buộc cái tâm (tạm hiểu là ý thức) của mình vào một câu kinh hay tên của một ông phật, bồ tát nào đó. Chẳng hạn: nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật, nam mô a di đà phật, a di dà phật,… hay đọc chú đại bi…
    Bác thử làm việc này: tập trung ngồi nhẩm 1 câu kinh hay tên ông phật nào đó cũng dc, tập trung cao độ không để cái tâm mình nó nhảy qua chuyện khác. Cứ khi nào nó lan man sang chuyện khác, bác bắt nó quay trở lại cái bác đang niệm. Cứ làm như vậy khoảng 1 thời gian, chắc chắn cái tâm của bác nó “tịnh”. Tịnh ở đây thực chất là ý thức thanh tịnh chứ không phải cái tâm thanh tịnh. Nghĩa là nó không còn nghĩ gì nữa hay nói cách khác là nó đã ngưng nghỉ.
  • Mật tông thì họ tập trung vào một câu chú nào đó với cách tương tự
  • Thiền tông thì giống như bác hành, “không niệm thiện niệm ác, bản lai diện mục hiện tiền”. Tức là không có nghĩ gì hết, thiện cũng không nghĩ, ác cũng không nghĩ rồi tự nhiên cái “bản lai diện mục” nó xuất hiện, hoặc cứ thấy vọng tưởng là dẹp, bác có thể tu theo pháp môn “tri vọng” (biết vọng liền buông). hoặc cứ bám theo quán chiếu 1 đối tượng, 1 pháp nào đó cho đến khi không còn cái gì để quán nữa.
    Trong thiền tông có 1700 công án với mục đích làm cho người ta bặt đường suy nghĩ, cũng là một dạng ức chế ý thức.
  • Thiền Minh sát tuệ thì cột ý thức vào hơi thở phồng xẹp của bụng, hoặc tập trung vào hơi thở ở nhân trung.
7 Likes

Nhân chuyện này kể chút PT. Đi thực tế nghiệm mộ cổ…để rà lại kiến thức lý thuyết, một lần bị bịt mắt, một lần bị nhiễm âm hơi hoảng :rofl:.

4 Likes

Cái bác kể ở đây nó liên quan đến tưởng thức. Phong thủy âm trạch, người ta phải dùng tưởng thức rất là nhiều mà nếu chưa nghiên cứu về thiền, bác sẽ không thể nào giải thích được các hiện tượng kỳ lạ đó

2 Likes

Huynh ko rõ. Sau về hỏi ông anh biết (nộp bài) kể lại triêụ chứng hiện tượng thì anh ấy nói là “bị bịt mắt” và “nhiễm âm” chứ trước đó huynh ko tưởng vì có biết thuật ngữ này đâu mà tưởng ra. Mà sau khi anh ấy nói mới …hoảng

2 Likes

Nói thêm với bác một chút về bộ não của chúng ta:
Trong bộ não của chúng ta có những tế bào, khi chúng hoạt động sẽ KHÔNG BỊ GIỚI HẠN VỀ KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN. Đó là các tế bào thuộc về TƯỞNG THỨC và THỨC THỨC (TÂM THỨC). Chẳng hạn, bác ngồi đây nhưng có thể nhìn thấy một chuyện gì đó đang xảy ra cách xa rất nhiều km, hoặc nhà ngoại cảm Phan thị bích hằng đang đi trên đường thì nhìn thấy hài cốt của cụ Lương ngọc quyến dưới lớp đất sâu 3 4m gì đó (hi vọng đệ nhớ không nhầm), hoặc đôi khi chúng ta gặp 1 điều gì đó rất quen dường như đã gặp ở đâu đó (hiện tượng de javu). Tất cả là do tưởng thức nó hoạt động mà ra. Và rất nhiều hiện tượng kỳ lạ khác.
Ngược lại thì trong bộ não của chúng ta, có những tế bào bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Đó là các tế bào thuộc về ý thức. Chúng ta có thể nhìn xa vài km, vài chục km nhưng xa hơn thì không thể, hoặc có thể nghe cách xa vài chục, vài trăm m…, nhớ được những chuyện quá khứ 1 năm, 2 năm, vài chục năm nhưng tiền kiếp thì không thể…
Khoa học cũng cho rằng con người chỉ mới sử dụng được khoảng 5% bộ não của mình. 5% này chính là ý thức và tưởng thức, 95% còn lại là thuộc về tâm thức, nó đang ngủ yên & chỉ những bậc tu hành diệt được tham, sân, si như đức Phật và các đại đệ tử của mình làm được.

10 Likes