Xin phép nói thêm với các bác một chút để phân biệt giữa thiền của Phật và thiền của ngoại đạo.
Thiền của Phật dùng ý thức để tu tập, để xả tâm tham sân si. Đối tượng thiền của Phật chính là tâm Tham, sân, si. Đó cũng là dục và ác pháp. Khi tu tập ly được dục và ác pháp mới nhập Bốn loại định Hữu sắc: sơ, nhị, tam, tứ thiền. Chứng tứ thiền thì dẫn tâm, hướng tâm đến Tam Minh.
Thiền của ngoại đạo dùng tưởng thức để tu tập, đối tượng của thiền là hơi thở, là phình xẹp cơ bụng, là câu kinh, là không niệm thiện niệm ác… mà không phải tâm tham sân si. Nên tâm không bao giờ ly được dục và ác pháp. Tu sẽ rơi vào 4 loại định vô sắc:
Không vô biên xứ
Thức vô biên xứ
Vô sở hữu xứ
Phi tưởng phi phi tưởng xứ
Hai loại thiền này khác nhau rất cơ bản.
Các bác hãy đọc bản kinh Thánh cầu trong trung bộ kinh. Lưu ý đoạn cuối người ta thêm vào một chút làm sai lệch bản kinh.
Phải có thời gian, tập nhiều bác ạ. đâu phải làm cái là ra ngay. nhiều khi phải tính bằng tháng, bằng năm mà phải kiên trì, tập trung cao độ mới có được
Để tui giải thích theo ngôn ngữ khoa học hiện đại cho các bác khác dễ hiểu hơn nhé:
Bộ não con người gồm 2 phần ROM, và RAM.
ROM là bộ nhớ lưu trữ, là phần bộ nhớ để ghi lại toàn bộ các sự kiện, dữ liệu, tri thức, … mình đã gặp. Còn RAM là bộ nhớ tính toán, phần chuyên sử dụng để tính toán, suy luận, suy nghĩ …
Bộ não người có dung lượng ROM và RAM rất lớn nhưng chỉ mới sử dụng được một phần (có thể là do CPU chưa load hết để cấu hình hệ thống).
Ai có cấu hình ROM và RAM khủng sẽ rất thông minh và nhớ dai .
Hết xiên t0 oai, hqua là nua được ít jun với những đồng tiền cuối cùng là giờ ngồi im nó trôi đâu thì trôi. Chiều vào nhìn nó tím ròi vất đó lun, bị dzí deadline dữ quá
Chuyện cũng hơi tế nhị bác ạ. Với sự hiểu biết của mình, tu đệ khẳng định trên đời này chỉ có duy nhất một ông Phật Thích ca mà thôi.
Người ta đồn đạo Phật có đến 84.000 pháp môn. Nhưng theo tu đệ biết thì chỉ có duy nhất một pháp môn đó là GIỚI - ĐỊNH - TUỆ.
Người ta đồn có tới 7 vị phật trước Phật Thích Ca. Rồi sau Phật thích Ca là tới thời của Phật Di lặc (hiệu là Từ Thị)
Người ta đồn khi Đức Phật Thích ca ra đời, ngài bước đi 7 bước trên đài sen, miệng nói rõ
“Thiên thượng thiên hạ
Duy ngã độc tôn
Nhất thiết thế gian
Sinh lão bệnh tử”
U là trời. Vậy thì tại sao phải tu hành khổ hạnh 6 năm trời để xíu nữa thì mất cái thân.
Bác giải thích rõ và pp thiền của Phật Thích ca được ko? Vì em xem các video các sư Thầy gần như 9/10 là hướng dẫn ban đầu khi ngồi thiền là quán vào hơi thở hoặc bụng, ko có lẽ ???
Tiếp tục, để giải thích phần Tri Thức, Tưởng Thức và Tâm Thức của ông tu thì tôi giải nghĩa như sau:
Để phục vụ cho bộ não (CPU, ROM, RAM) thì con người có rất nhiều hệ thống cảm biến sinh học.
Hệ thống cảm biến tầm gần bao gồm: thị giác (cảm biến quang học), thính giác (cảm biến âm), vị giác, khứu giác (cảm biến hóa học), … Hệ thống cảm biến này sẽ phục vụ cho phần não chứa Ý THỨC.
Hệ thống cảm biến tầm trung bao gồm các cảm biến chưa được định nghĩa (thường gọi là trực giác) . Các cảm biến này có thể cảm nhận được các trường năng lượng đặc biệt khi có tiếp xúc gần. Hệ thống cảm biến này phục vụ cho phần não chứa Tưởng Thức.
Hệ thống cảm biến tầm xa cũng bao gồm các cảm biến chưa thể định nghĩa. Nó có khả tăng phát hiện được các dạng sóng năng lượng rất thấp và ở rất xa. (Trong khoa học thì gọi là các cảm biến siêu nhạy). Hệ thống này phục vụ cho phần não chứa Tâm Thức.
Thường thì chỉ một trong 3 hệ thống cảm biến này hoạt động thôi vì nó khá tốn năng lượng, đặc biệt là hệ thống cảm biến tầm xa. Để hệ thống cảm biến tầm xa hoạt động thì bắt buộc phải tắt hệ thống cảm biến tầm gần và tầm trung đi để dồn năng lượng cho hệ thống cảm biến tầm xa. Thế nó mới sinh ra Thiền là vì thế.
Đó là một hình thức ức chế tâm, lấy hơi thở hoặc cơ bụng phình xẹp làm đối tượng tu thiền mà không phải lấy tham sân si làm đối tượng. Khi có bất kỳ vọng tưởng nào xuất hiện thì phải đuổi nó đi bằng cách bám vào hơi thở hoặc cơ bụng.
Tập 1 thời gian bác sẽ rơi vào Không vô biên xứ tưởng định. Cảm giác cũng thích bác ạ. Nhưng mới mới thì thỉnh thoảng mới có được, có khi dài có khi ngắn, lúc được lúc không, đôi khi muốn trở lại trạng thái đó cũng không được.
Khi xuất ra khỏi trạng thái thiền định này thì mọi thứ trở lại bình thường, tâm tham sân si y cũ ko có gì thay đổi.