BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

Hay mình bỏ phố về quê
Bỏ buông đi hết bộn bề hơn thua
Dù cho đạm bạc rau dưa
Tự mình sống, chẳng cần vừa lòng ai.

Bao năm đất khách mệt nhoài
Nhớ sao tiếng ếch kêu ngoài đồng xa
Nhớ sao vị ngọt khoai hà
Lấm lem đất vẫn cười đùa hồn nhiên.

Mình về tìm lại an yên
Sớm mai thức dậy nắng bên hiên nhà
Cùng nhau ngồi nhấp chén trà
Thảnh thơi tự tại ngắm hoa trong vườn.

Mình về tìm lại quê hương
Trồng rau,nuôi cá, ăn tương cà dầm
Nửa đời tóc điểm hoa râm
Chỉ cần cuộc sống bình tâm mỗi ngày…!

(N.H)

"Hai tuần trước, Trung Quốc lâm vào tình trạng nguy hiểm nghiêm trọng về kinh tế. Các mức thuế rất cao mà tôi áp đặt đã khiến Trung Quốc gần như không thể tiếp cận thị trường Hoa Kỳ — thị trường lớn nhất và mạnh nhất thế giới, không có đối thủ. Về cơ bản, chúng ta đã “cắt đứt hoàn toàn” với Trung Quốc, và điều đó đã giáng một đòn nặng nề lên họ. Hàng loạt nhà máy đóng cửa, và tình hình nội bộ trở nên hỗn loạn – nói một cách nhẹ nhàng thì là “bất ổn xã hội”.

Tôi đã theo dõi sát tình hình, và dù không ảnh hưởng gì đến Hoa Kỳ, tôi không muốn thấy Trung Quốc rơi vào khủng hoảng toàn diện. Vì vậy, tôi đã nhanh chóng đạt được một THỎA THUẬN với Trung Quốc – một quyết định nhằm ngăn chặn một kịch bản tồi tệ mà tôi tin chắc sẽ xảy ra nếu không có hành động kịp thời. Nhờ thỏa thuận này, tình hình nhanh chóng ổn định, và Trung Quốc quay lại hoạt động thương mại như bình thường. Ai cũng hài lòng – đó là tin tốt!

Tuy nhiên, tin xấu mà có lẽ cũng không làm nhiều người bất ngờ là Trung Quốc đã HOÀN TOÀN VI PHẠM THỎA THUẬN với chúng ta. Thế đấy, đúng là làm người tốt "

Một bài mới hay của Thái | Hacker | Kỹ sư tin tặc

Nuôi sói đồng cỏ

Trong buổi tiệc Tết của cộng đồng người Việt tại Thung lũng Silicon, bạn tôi kể rằng hồi nhỏ anh rất háo hức chờ Tết, vì đó là dịp hiếm hoi làng có điện.

Xuất thân từ vùng quê nghèo phía Bắc, anh học giỏi, vào đại học ở Hà Nội rồi nhận học bổng du học Mỹ. Những năm đầu ở Illinois, anh vừa học vừa bán sách cũ trên Amazon để trang trải. Vợ anh làm nghề nail, hai vợ chồng cùng chăm lo cho cậu con trai đầu lòng.

Hai mươi năm sau, anh là giám đốc công nghệ tại Meta, quản lý gần hai trăm chuyên gia đa sắc tộc. Cậu con trai ngày nào giờ đã vào một trường Ivy League, hứa hẹn nối nghiệp cha. Gia đình anh có thêm hai thành viên mới.

Chỉ trong một thế hệ, gia đình anh đã tạo nên một cuộc đổi đời ngoạn mục: từ ngôi làng không có điện đến vị thế vững chắc giữa trung tâm công nghệ thế giới.

Nhưng anh kể chuyện cũ không phải để nói về mình, mà để nói về Việt Nam: “Anh em mình mải lo cuộc sống, đâu hay đất nước đã chuyển mình.” Trong câu nói ấy, tôi cảm nhận sự bùi ngùi của người xa xứ và nỗi băn khoăn: liệu mình có thể làm gì cho quê hương?

Vài tuần trước, tôi ăn trưa với một chuyên gia người Việt đang trực tiếp tham gia cuộc đua AI giữa các gã khổng lồ công nghệ. Anh kể có những lúc phải làm việc ngày đêm, ngủ ngay trong bãi đậu xe, chờ vợ mang quần áo lên thay.

Dù rất bận, anh vẫn dành thời gian làm giáo sư thỉnh giảng cho một trường đại học ở Việt Nam. Tôi không cần hỏi lý do, vì đã nghe anh nhắc đến hai từ “Tổ quốc”.

Ước mơ đã đưa những người con đất Việt như chúng tôi đến những chân trời xa, nhưng mỗi khi gặp nhau, câu chuyện vẫn luôn hướng về nơi bắt đầu. Chính phủ và doanh nghiệp trong nước cũng tha thiết thu hút chất xám người Việt ở nước ngoài.

Cung và cầu đã có, nhưng vì sao những chuyên gia công nghệ hàng đầu như hai người bạn tôi vẫn chưa về?

Tôi thấy có hai rào cản khiến hai bên chưa đến được với nhau.

Thứ nhất là quy mô và chất lượng cơ hội chỉ có ở Thung lũng Silicon. Mỗi lần đứng trên hiên nhà nhìn xuống Mountain View hay hướng về San Francisco, tôi luôn thấy vừa choáng ngợp vừa háo hức. Một vùng đất nhỏ bé, gói gọn trong tầm mắt, nhưng chất chứa bao nhiêu vốn và tri thức công nghệ của thế giới. Chỉ cần ném một hòn đá, cũng có thể trúng một công ty tỷ đô.

Sống ở đây giống như sống trong tương lai, nơi xe tự lái chạy ngoài đường và những gì diễn ra hôm nay sẽ lan ra toàn cầu ngày mai. Với một sân chơi như vậy, việc người giỏi nhất muốn đến để thử sức là điều dễ hiểu.

Thứ hai, và lớn hơn, là bài toán tài chính. Doanh thu năm 2024 của Apple vượt 390 tỷ đô la, tương đương hơn 80% GDP Việt Nam. Với tiềm lực đó, họ dễ dàng trả lương triệu đô cho kỹ sư. Trong khi ở Việt Nam, ngay cả vị trí tổng giám đốc cũng hiếm khi đạt mức này.

Chênh lệch đó khiến những lời kêu gọi “đừng quan tâm lương bổng” trở nên phi thực tế. Mọi mối quan hệ chỉ bền khi đôi bên cùng có lợi. Sự hy sinh, theo định nghĩa, rồi sẽ hết.

Ngay cả khi một người sẵn sàng cống hiến, phía sau họ là gia đình. Trong một lần trò chuyện, khi chúng tôi nói vui rằng một chuyên gia AI sẽ về Việt Nam ba tháng, vợ anh liền hỏi: “Ba tháng?!” Cả bàn cười trừ rồi chuyển chủ đề.

Hai rào cản này, cùng với tư duy trông chờ vào sự hy sinh, tạo nên một vòng luẩn quẩn luẩn quẩn kinh điển của con gà và quả trứng: Việt Nam cần nhân tài để làm giàu, nhưng lại chưa đủ giàu để thu hút nhân tài.

Một vài doanh nghiệp trong nước đã nỗ lực, nhưng số chuyên gia hồi hương vẫn còn khiêm tốn. Lẽ tất nhiên, khi kinh tế phát triển, cơ hội sẽ nhiều hơn. Nhưng câu hỏi cấp bách là: có cách nào để tăng tốc không?

Tôi tin câu trả lời nằm ở lợi thế lớn nhất của Việt Nam: chúng ta có thể thiếu vốn, nhưng không thiếu người. Việt Nam có một thế hệ kỹ sư trẻ, nhiệt huyết, giỏi chuyên môn nền tảng và đặc biệt là “đói khát”: đói tri thức, khát khao vươn tầm thế giới. Đây là nguồn lực to lớn, nhưng chưa được khai thác hết.

Nhiều năm qua, chính sách chủ đạo của Việt Nam là “đón đại bàng”. Nhưng có lẽ chúng ta đã gọi sai tên. Những thực thể này không hẳn là đại bàng, mà giống những con hà mã.

Hà mã to, khỏe, nhưng chậm chạp và khó xoay trở. Khi một “hà mã” công nghệ đến Việt Nam, họ thường đã có sẵn chiến lược phân vai toàn cầu và lộ trình định sẵn cho chúng ta. Họ cứ thế làm theo kế hoạch, rất khó thay đổi.

Từng làm gần 12 năm tại Google, tôi thấy rõ một điều: công ty càng lớn thì càng chậm. Đó là lý do một startup non trẻ như OpenAI lại đang dẫn đầu trong cuộc đua AI.

Chính sự ì ạch và cồng kềnh khiến các “hà mã” khó giúp Việt Nam xây dựng một ngành công nghiệp bản địa. Nhà máy Intel là ví dụ rõ ràng: sau gần hai thập kỷ, vẫn chỉ làm đóng gói và kiểm thử. Tương tự, doanh nghiệp Việt cũng chỉ cung cấp hộp giấy hay linh kiện nhựa cho Samsung.

Khoảng cách công nghệ là một rào cản nữa. Một nền kinh tế đang phát triển không thể hấp thụ ngay quy trình của tập đoàn nghìn tỷ đô. Giống như học sinh tiểu học cố học thẳng kiến thức của giáo sư. Học từ các công ty nhỏ hơn, đi trước vài bước, sẽ thực tế hơn.

Dĩ nhiên, con đường “hà mã” không vô ích. Samsung đã phát triển từ nhà máy lắp ráp đến trung tâm nghiên cứu và phát triển trị giá 220 triệu đô tại Hà Nội. Nhưng quá trình ấy rất chậm.

Nếu chỉ chờ đợi một lộ trình dài hơi và bị động, chúng ta sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội. Để đi xa hơn và nhanh hơn, Việt Nam cần thêm một hướng đi thứ hai.

Tôi nghĩ về sói đồng cỏ (coyote) ở Bắc Mỹ. Chúng không phải chúa sơn lâm, nhưng là những bậc thầy sinh tồn. Nhỏ bé, lanh lợi, đi theo bầy và mạnh nhờ số đông. Giống như các startup công nghệ, chúng không chờ được cho ăn, chúng tự đi săn.

“Nuôi sói đồng cỏ” là cách thu hút chất xám mà không cần cạnh tranh lương bổng với Thung lũng Silicon. Thay vì tìm người về nhận lương, hãy tạo điều kiện để họ đến Việt Nam mở công ty, trả lương cho người Việt.

Và quan trọng không kém, chiến lược này giải quyết được rào cản còn lại: cơ hội. Những nhà sáng lập tham vọng không cần rời Thung lũng Silicon. Họ có thể biến Việt Nam thành căn cứ chiến lược, nơi cung cấp đội ngũ kỹ sư xuất sắc như một “vũ khí bí mật” giúp họ cạnh tranh toàn cầu.

Cần nói rõ: tôi không cổ vũ làm gia công phần mềm giá rẻ. Mục tiêu là để kỹ sư Việt trở thành nhân sự chính thức của các startup toàn cầu, được tiếp cận tri thức, giải bài toán khó. Khi đó, họ sẽ có lương cạnh tranh, cổ phần và đầy đủ quyền lợi.

Với những gì đã trực tiếp trải nghiệm, tôi tin rằng, Việt Nam đang thuộc top đầu thế giới về tỷ suất giữa chất lượng nhân sự và chi phí đầu tư. Đã đến lúc chúng ta mơ giấc mơ lớn hơn gia công phần mềm.

Điều tôi nói không mới. Nhiều người đã làm, với mức độ thành công khác nhau. Nhiều startup của người Việt ở Mỹ tôi biết đều có đội ngũ kỹ sư tại Việt Nam. Một đàn “sói đồng cỏ” gốc Việt đang dần hình thành.

Là người điều hành một startup như vậy, tôi thấy Việt Nam có tiềm năng lớn để phát triển mô hình này, nhưng vẫn cần chính sách mạnh mẽ và đồng bộ hơn.

Trong chiến lược phát triển, tập trung vào thế mạnh sẵn có là nguyên tắc căn bản. Nếu đầu tư đúng mức vào nuôi dưỡng “sói đồng cỏ”, Việt Nam hoàn toàn có thể tạo ra lực lượng doanh nghiệp năng động, góp phần thúc đẩy đổi mới và tăng trưởng bền vững.

Thông điệp gửi đến các nhà sáng lập trên khắp thế giới cần thật rõ ràng: “Hãy đến Việt Nam xây đế chế của bạn. Hãy tuyển người Việt làm kỹ sư sáng lập. Chúng tôi có những kỹ sư giỏi nhất, khát khao nhất để cùng bạn chiến đấu.” Đây là lời mời gọi cho tất cả, không chỉ riêng những ai mang dòng máu người Việt.

Khi những “sói đồng cỏ” ấy lớn mạnh và vươn ra toàn cầu, họ không chỉ tạo giá trị kinh tế, mà còn trui rèn nên những thủ lĩnh, định hình một văn hóa chiến thắng cho thế hệ mới.

Và rồi, bạn tôi sẽ không phải chọn giữa sự nghiệp ở Thung lũng Silicon hay hy sinh để trở về. Họ có thể ngồi ở Palo Alto, dẫn dắt một startup có căn cứ tại Sài Gòn hay Hà Nội.

Khi đó, câu hỏi “liệu mình có thể làm gì không” sẽ không còn là trăn trở. Câu trả lời sẽ rất giản dị: Tài năng Việt có thể vừa xây dựng cuộc sống viên mãn cho gia đình, vừa tạo nên những “đại bàng” mới ngay trên đất mẹ.

Cảm ơn Vũ Hân, Lương Việt Quốc, Vũ Tú Thành đã đọc bản thảo và cho ý kiến.

1 Likes

Gần đây mình thấy rất nhiều người trẻ đặt mục tiêu nghỉ hưu sớm như một đích đến đáng mơ ước. Họ muốn rút khỏi guồng quay công việc ở tuổi 35, 40 để sống “một cuộc đời thực sự” - không sếp, không deadline, không báo cáo cuối tháng.

Mình hiểu điều đó. Thật lòng đấy. Không ai muốn bị cuốn vào những cuộc họp triền miên hay làm việc đến kiệt sức mỗi ngày. Nhưng trước khi chọn nghỉ hưu, hãy trả lời câu hỏi này:

“Mình sẽ làm gì sau khi dừng lại?”

Mình từng trò chuyện với một người chị đã nghỉ hưu sớm ở tuổi 38 sau khi tích cóp đủ tài sản. Nhưng chỉ một năm sau, chị ấy cảm thấy chông chênh, vô định, chị ý không ngờ rằng việc thích ứng với sự rảnh rỗi cũng khó khăn đến vậy.

Thật ra, mình nghĩ điều này không xảy ra với tất cả. Có những người sau khi nghỉ hưu sớm đã làm từ thiện, đi du lịch, học ngành mới, sống một cuộc đời rất thoải mái, tự do. Nhưng mình chia sẻ câu chuyện này để nói rằng: nghỉ hưu sớm không tự động đem lại sự bình yên. Nó cần sự chuẩn bị về tâm lý, mục đích sống, lẫn kỹ năng duy trì một nhịp sống lành mạnh.

Điều đó có nghĩa là, nếu bạn nghĩ rằng nghỉ hưu sớm đồng nghĩa với việc thoát khỏi công việc nhàm chán, khỏi sếp khó chịu, khỏi xã hội xô bồ. Và vì thế mà bạn đặt mục tiêu nghỉ hưu sớm thì mình nghĩ nó giống như một “kế hoạch chạy trốn” hơn.

Nghỉ hưu sớm nên là một hành trình thiết kế lại cuộc sống - để bạn được làm điều có ý nghĩa hơn, sống theo giá trị thật của bản thân, có như vậy bạn mới tìm được sự tự do và thoải mái thực sự.

Mình không chỉ trích ai đang theo đuổi điều này. Mình chỉ mong mọi người đừng để nó trở thành một trào lưu thiếu tỉnh táo.

Mỗi người có quyền chọn một cuộc sống phù hợp với họ. Nhưng nếu bạn đang xem nghỉ hưu sớm là cách duy nhất để “thoát khỏi công việc mình ghét”, thì có thể điều bạn cần chưa hẳn là dừng lại mà là tìm lại một hướng đi khiến bạn thấy có ý nghĩa.

Bởi nếu bạn không tìm thấy điều mình thực sự yêu, thì dù nghỉ hưu hay tiếp tục đi làm, bạn vẫn có thể thấy đời mỏi mệt như cũ, chỉ là trong một khung cảnh khác.

Một lời nhắn cho người trẻ mà mình từng đọc được là:
Đừng vội gắn nhãn “tự do” cho những thứ nghe có vẻ dễ thở. Tự do đích thực không phải là nghỉ hưu thật sớm hay kiếm được thật nhiều - mà là sống thích nghi và tận hưởng với những điều mình có.

Bởi “tự do” không phải lúc nào cũng đến từ việc dừng lại. Nhiều khi, nó đến từ chính cách bạn chọn làm - sống - và tận hưởng từng giai đoạn cuộc đời mình.

(Nghề mới .CCHN)

1 Likes

2 Likes

lên khuyến nghị gì khác ngoài BCG không ad

Tự dưng trình duyệt bị đăng xuất khỏi tài khoản cũ. Loay hoay cả mấy tiếng mà chịu không đăng nhập trở lại được.
Chấp nhận bỏ tài khoản cũ để lập tài khoản mới.
Cũng bực nhưng mà thôi.

2 Likes

còn đầy ngành mà bác, thị trường đâu thiếu lựa chọn

Làm lại và tiếp tục hành trình lên 680.000 views

1 Likes


Kết quả kinh doanh cũ.
Cùng chờ xem thời gian tới như nào.

“Giờ không sợ gì, chỉ sợ mất việc” có lẽ là tâm trạng chung của tất cả dân văn phòng lúc này. Cũng dễ hiểu thôi, làn sóng cắt giảm nhân sự khiến không ít người luôn trong cảnh lo ngay ngáy.
Mất việc đồng nghĩa với mất thu nhập, mà thị trường việc làm lúc này thì khỏi cần nói cũng biết là chẳng dễ dàng gì, không có quá nhiều cơ hội “ngon ăn”.
Tất cả những điều đó thúc đẩy chúng ta cố gắng, chăm chỉ làm việc, nhưng đi cùng với đó cũng là không ít những sự nhọc lòng, đặc biệt là với những người đang có mức thu nhập đáng mơ ước - khoảng 50-60 triệu/tháng, hoặc hơn.

BCG, BGE, BCR, TCD giờ chỉ uýnh theo tin mà thôi. Không có tin gì thì thôi. Đừng dại xuống tiền.

Đệ đang trên hành trình học tập nên không có khuyến nghị, tư vấn gì cả.
Chỉ tiếp tục hành trình quan sát sâu về một doanh nghiệp.
Và cũng không tham gia vào các bàn chuyện không có ích cho hành trình học tập.

Hồ Nam thoát vòng lao lý thì hẳn là cả chùm tím đều nhiều phiên.